Tác giả: Lưu Niên Vô Ngữ
Ngày cập nhật: 03:26 22/12/2015
Lượt xem: 1342305
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/2305 lượt.
của người đàn ông, vẻ bên ngoài thì cười nhưng trong lòng không cười, hận đến cắn răng nghiến lợi, lại chỉ có thể kìm nén bực bội, để cho lục phủ ngũ tạng của mình chịu tội.
Thật là bậy quá, cô rõ ràng là vệ sĩ cấp một thế giới, lại bởi vì Gia Mậu mà bị tức đến sặc, bên trong căn phòng này bốn bề đều là gương. Vì vậy, chỉ cần cô ở trong này có bất kì hoạt động nào, dù là quay lưng hay đối diện với anh ta thì anh ta vẫn có thể quan sát được hết sạch mọi chi tiết trên tòan thân cô.
May mắn, trên người cô còn mặc một bộ nội y tiêu chuẩn, cuối cùng vẫn là che được những điểm cần che.
"Đổi cái khác." Gia Mậu thậm chí cũng không có liếc cô một cái, trực tiếp liền hủy bỏ bộ lễ phục màu phấn hồng cô đang mặc.
"Tôi . . . . ."
"Hả? !"
Thất Dạ vốn là muốn nói cô thích bộ này, không đổi, nhưng tiếp xúc với đáy mắt có ánh sáng lạnh của người đàn ông, liền lập tức đầu hàng. Trong phổi cô có hỏa khí bùng nổ, cơ hồ khiến nội tạng cũng nhanh muốn nổ tung. Nhưng những thứ này, cũng bị ánh mắt của người đàn ông kia hù dọa.
Vì vậy, cô chỉ đành lần nữa quay lưng về phía anh ra, cởi bộ lễ phục này xuống
Nhưng, lần này, khi cô đưa tay chuẩn bị kéo một bộ lễ phục khác, thứ cô chạm phải, lại là một bàn tay to lớn ấm áp của một người khác.
Bàn tay mảnh khảnh mềm mại bị bàn tay thô to của Gia Mậu nắm lấy, lòng của Thất Dạ, như bị thiên lôi giáng oành một tiếng. Thân thể của cô có chút cứng ngắc, bả vai thon gầy khẽ co rúc, làn da trắng mịn như sứ, cũng nổi da gà, giống như chỉ cần run run lên, là mảnh vụn có thể rơi đầy đất.
Thấy phản ứng của cô đối với anh như vậy, con mắt sắc của Gia Mậu thoáng chốc tối sầm lại, mặt mày anh để lộ ra thần thái bất mãn nồng đậm không chút che giấu. Cánh tay dài của anh từ sau lưng vòng qua thân thể mảnh mai của cô gái, mặc cho tấm lưng trần của cô dán chặt lên lồng ngực ấm áp của anh, gương mặt tuấn tú cúi xuống cổ của cô, nhè nhẹ thổi hơi vào gương mặt nhỏ nhắn của cô, môi mỏng bật ra một câu, mang theo mấy phần mùi vị hài hước: "Nam Thất Dạ, cô rốt cuộc là đang mong đợi thứ gì vậy? Có phải cảm thấy. . . . . . muốn tôi làm chuyện gì với cô không?"
"Tôi mới không có thứ mong đợi hạ lưu đó." Ngôn ngữ vừa thốt ra khỏi miệng, Thất Dạ không khỏi có cảm giác mình nhanh miệng, cãi bừa. Cái ý nghĩ ghê tởm ẩn giấu sau câu nói kia Gia Mậu thật ra thì một chữ cũng chưa có nói ra, nhưng cô lại đáp lại, chính là trực tiếp "Giấu đầu lòi đuôi" Trong lòng cô vì hành vi ngu xuẩn này của mình mà rủa thầm một tiếng, chân mày nhíu chặt, khuôn mặt nhỏ nhắn thanh lệ lúc này bị nhuộm đỏ ửng như ẩn như hiện một tia thẹn thùng cám dỗ đến khó đỡ, sẵng giọng: "Anh dựa vào tôi gần như vậy làm gì, nóng chết được."
"Hiện tại cũng không phải là ngày hạ, nơi này nhiệt độ cũng vừa phải!" cánh môi Gia Mậu, dọc theo vành tai cô nhẹ nhàng chạm một cái, tựa như cắn lại như liếm trêu chọc cô, bàn tay mang theo nhiệt lượng, dọc theo bắp đùi của cô, hoặc nặng hoặc nhẹ chậm rãi vuốt ve, môi mỏng khạc ra một câu, trước sau như một tà ác mị hoặc: "Cô nóng sao?"
Ba chữ đơn giản, ẩn chứa vô hạn không gian cho người ta thả sức mà liên tưởng lung tung.
Mà ngược lại còn có một loại người, chỉ có thể bị người ta vày vò ở trong lòng bàn tay, lúc vui thì trêu chọc vui đùa một chút, không thích liền chặt ra làm đôi -
Cô, chính là một trong những loại người đó rồi.
Thật đúng là sự khác biệt giữa trời và đất, mây và bùn.
Lần đầu tiên trong đời, Thất Dạ có loại cảm giác bị ông trời trêu ngươi.
"Vẫn còn đang mong đợi?"
"À?" Bị mấy chữ trầm thấp của người đàn ông kéo lại suy nghĩ, Thất Dạ khó nhọc thốt lên một chữ đầy sợ hãi, gò má non mềm phấn hồng, tựa như một đóa mẫu đơn nở rộ, trong trắng lộ ra sắc hồng, lại tinh khiết trơn bóng, thanh tú đầy ý nghĩa, làm cho người ta không nhịn được, muốn cắn cô một hớp.
Mà lúc Gia Mậu có loại ý tưởng này, cũng rất có phong cách riêng của anh, gọn gàng dứt khoát đi làm.
Gò má non mềm trắng nõn bị hàm răng của người đàn ông day qua, không đau, cảm giác chỉ là có chút tê tê ngưa ngứa. Nhưng chỉ như vậy, Thất Dạ lại cảm thấy trái tim của mình giống như bị một gánh nặng đè lên, đập loạn "thình thịch", trong căn phòng rộng lớn tĩnh lặng này, có thể nghe rõ mồn một.
Vì thế, Thất Dạ đột nhiên lại cảm thấy, chuyện mất mặt nhất của cuộc đời mình, cùng lắm cũng chỉ như thế này mà thôi.
Thường ngày, kể cả có bị người đàn ông này chỉnh nhếch nhác đến cỡ nào, cô vẫn đều luôn có thể hất cao cằm lên, mặt tràn đầy khiêu khích cùng quật cường, đáp lại cái vẻ bề nghễ cao ngạo của anh ta, khí thế quả quyết sẽ không thua đi nửa phần. Nhưng bây giờ, cô hoàn toàn không cách nào nhanh chóng dằn lòng đang nhảy lên thình thịch của mình xuống. Thậm chí, trái tim còn có loại cảm giác mơ hồ muốn nhảy qua cổ họng vọt ra ngoài. Gặp phải tình huống như vậy, khiến cô đột nhiên có cảm giác thất bại! Lòng bàn tay cô nhanh chóng hướng trái tim của chính mình dùng sức đè một cái, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp thoáng đỏ