Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt
Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015
Lượt xem: 1341936
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1936 lượt.
c tốt nhất. Nhưng nàng lại chưa bao giờ nghĩ tới việc này, không từ trong kim cương chui ra, cũng không phải là đồ sứ sống, nàng không có danh viện, càng không làm được gái lầu xanh, có lẽ đúng như Lý Tịch nói, không biết là vì nàng ngốc hay vì đủ thông minh.
Bên ngoài phòng rửa mặt là một đoạn ban công hình bán nguyệt ở cuối hành lang, cửa vừa mở ra một cái, thanh âm không nhỏ bên ngoài đã tiến vào, cánh tay nàng đang đặt trên tay nắm nhất thời dừng lại, không biết nên đi ra ngoài hay là đóng cửa lại, đành phải đứng yên không nhúc nhích.
“Đan Trữ gần đây lên nhanh, theo thế cục hiện tại chắc đã giành ngôi vị đầu bảng trong quốc nội… Dương Miễn này tuy không phải con cháu trong nhà nhưng rốt cuộc cũng làm nên chuyện… Tiêu Thị gần đây chưa gượng dậy nổi, MRG bên kia cũng không thấy Lý Tịch có động tĩnh gì, nên vị trí đầu rồng sợ là Đan gia đi.” Giọng đàn ông xa lại có chút khàn khàn.
“Đan gia hiện giờ càng làm càng lớn, chỉ sợ là cường cực tác nhục, thịnh cực tất suy… Martin bất động, chỉ sợ là đang chậm rãi chờ đợi sinh biến….” Nàng nhận ra giọng đó là của Nhan Phồn Bách, vừa rồi đã gặp qua ở trong phòng, ánh mắt nhìn nàng có vẻ tò mò, giống như kinh ngạc tại sao Lý Tịch còn chưa thay bạn gái.
“Có vẻ không giống vậy, địa vị của Đan gia giờ phút này không phải nói động liền động… Có điều tôi cũng cảm thấy rất kỳ quái, hôm nay mấy ngân hàng đầu tư bên ngoài đều tụ hợp ở đây, đột nhiên phơi bày quan hệ với Đan gia, thật là khiến người ta phải suy nghĩ a.”
“Cây này của Đan gia, cành lá tươi tốt, gốc rễ lại không sâu, ai có thể cam đoan có thể sừng sững không ngã chứ? Ai nói sẽ không có người đào hố để Đan Trữ nhảy vào đâu… Nhìn thấy bão táp sắp đến, tôi vẫn phải đi tìm chỗ yên ổn để trú mưa thôi…”
“Nhan thiếu, ngài đừng nói lấp lửng như thế chứ? Ý ngài là Tịch thiếu đào hố chờ Đan Trữ rơi vào bẫy? Tôi không phải là chỗ quen biết cả sao, ngài cũng tốt bụng mà vẽ đường chỉ lối cho Tiêu thị nhờ 1 chút a…”
Có thể là Nhan Phồn Bách còn nói thêm gì đó, tiếng bước chân của hai người đi xa dần. Nàng chạm vào tay nắm cửa, dừng một chút rồi lập tức mở cửa đi ra ngoài, phảng phất như chưa nghe được gì, nàng nghe không hiểu chuyện của bọn họ, căn bản cũng không muốn biết. Cúi đầu đi đến chỗ rẽ ở hành lang lại nghe được giọng của Dương Miễn.
“Dù sao anh cứ tiếp tục cho tôi là được, sau tiệc mừng đem nay, cổ phiếu của Đan Trữ chỉ tăng chứ không giảm… Làm tài chính quan trọng là tốc độ nhưng vẫn phải bảo đảm, huống chi các đại ngân hàng đối với việc bình xét cấp bậc của Đan thị lại có xu thế tăng lên… Anh cứ làm theo lời tôi nói là được, cứ như vậy đi.” Anh ta dựa vào tường, đút điện thoại vào túi quần xong lại thở hắt ra, một tay nới lỏng caravat, một tay đưa lên, trên trán đã lấm tấm mồ hôi. Vừa rồi chúc rượu hết vòng này đến vòng khác, dạ dày như bị đốt cháy, nay lại cảm giác mùi rượu dâng lên, khó chịu tới cực điểm.
Nàng không kịp dừng bước, khi ngẩng đầu lên đã nhìn thấy anh ta. Dưới ngọn đèn pha lê mờ nhạt, bốn mắt nhìn nhau, anh ta cũng sửng sốt một chút, bàn tay đang tìm kiếm cái gì đó trong túi chậm rãi thả lỏng, một lần nữa vươn đến. Nàng nhìn sắc mặt tái nhợt của anh ta, nhớ tới đoạn đối thoại vô tình nghe được ở toilet lúc nãy, trong lòng chợt lạnh lẽo. Kỳ thật cũng chỉ là xuất thần trong chốc lát, nàng không cho mình có cơ hội nghĩ ngợi nhiều, gật đầu coi như chào hỏi qua, chân lại bước đi không dừng lại.
Lễ phục bằng tơ lụa màu sâm panh sáng bóng, anh nhìn theo bóng dáng của nàng, khoé miệng đột nhiên tràn ra một nụ cười khổ. Anh đúng là kẻ ngốc mới cho rằng nàng còn có thể vì anh mà đau lòng, đường tiêu hoá của anh không tốt, trước kia nàng vừa nhìn thấy anh ôm bụng liền tỏ vẻ ngạc nhiên. Hiện tại thì sao? Anh nhớ tới vừa rồi nhìn thấy Lý Tịch khẽ nhíu mày khi ngồi xuống, trên mặt nàng liền xuất hiện vẻ ẩn nhận lo lắng, đứng ngoài đại sảnh mà không coi ai ra gì để cho người kia ăn anh đào… Bảo bối mà anh coi trọng nhất tự đáy lòng giờ đây đã không còn lưu lại chút vị trí nào cho anh. Cố gắng che giấu cảm xúc hỗn độn trên mặt, bàn tay theo bản năng lấy hộp thuốc là ra, sương khói dâng lên trước mắt, lạnh lùng.
Giày cao gót bước trên thảm không tiếng động, nàng vốn bước nhanh đi được một đoạn bỗng nhiên ý thức được điều gì liền điều chỉnh cảm xúc, chân đi chậm lại, khẽ nhắm mắt lại để thanh tỉnh suy nghĩ, khẽ vịn vào tường thở nhẹ. Phía sau bỗng nhiên có người đặt tay lên vai nàng, theo phản xạ, nàng vung tay ra, cố gắng áp chế khó chịu trong lòng quay đầu lại chưa kịp nổi giận lại phát hiện là Vincent.
Vincent hơi hơi giơ hai tay lên tỏ ý đầu hàng, nhìn tư thế cảnh giác cứng ngắc của nàng không thể nề hà, thở dài trêu chọc nói, “Dung tiểu tư, chỉ là chào hỏi mà thôi.” Nàng nhìn thấy bộ dáng có vẻ bừng bừng tức giận trong mắt anh của mình, khiến cho anh phải cân nhắc cẩn thận, “Tôi đã nói người phụ nữ như em không hề đơn giản, Dương Miễn, Lý Tịch… Đều là những người nổi danh đương thời. Cho tôi được thanh minh m