Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tích Ý Kéo Dài

Tích Ý Kéo Dài

Tác giả: Thủy Cổ Nguyệt

Ngày cập nhật: 04:02 22/12/2015

Lượt xem: 1341855

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1855 lượt.

hanh đến mức ướt đẫm mồ hôi, xoay người nhìn kẻ làm cho nàng một thân chật vật chạy như điên ở sân bay, mệt đến mức không thở được, “Hội thi hồi đại học… tôi cũng chưa từng chạy.. nhanh như vậy…” Ngực dồn dập phập phồng, thiếu điều rung đùi đắc ý.
Lý Tịch khẽ cười nhìn nàng, biểu tình khiến cho người ta có cảm giác không có gì có thể làm anh ngạc nhiên, nghe tiếng loa phát thanh trên sân bay lần cuối cùng yêu cầu hành khách đến đăng ký anh cũng không vội vàng, “Cho nên…?” Tựa hồ như sự xuất hiện của nàng cũng không hề ngoài ý muốn.
“Giầy này… là giầy tốt…” Nàng chỉ vào đôi giày 9 tấc dưới chân, là đôi giày Manolo Blahnik anh đưa, trên giày còn đính đá quý toả sáng lấp lánh. Khó trách được Carrie nói có nó cô ấy có thể chạy thi cùng taxi…
“Vậy thôi à?”
“Chờ anh trở về… Mang cho em socola Thuỵ Sĩ…” Nàng cười, ngọt ngào mà thoả mãn như đang thực sự được ăn socola, khẽ ấn nhẹ vào hai bên má anh.






“Boong boong boong…” Cổ Duyệt dùng âm điệu cực kỳ khoa trương như trong một buổi lễ trao giải, mở cửa ngôi nhà mới vẫn còn đang dang dở đón Dung Ý vào. Tuy rằng trang trí mới xong một nửa, nhưng hình dung sơ bộ cũng đã ổn. Không gian màu trắng tinh khôi không rộng lớn lắm nhưng đơn giản và rộng mở, làm cho người ta có cảm giác vô cùng yên tĩng, hài hoà cùng an ổn, nàng cười đến híp mắt nghe Cổ Duyệt xoay quanh giới thiệu thiết kế phòng khách, “Nơi này, đặt một cái ti vi tựa vào tường là có cảm giác vô cùng phong phú. Đèn phòng khách không cần quá lớn, thanh mảnh mà tinh xảo là được… Mặt tường chỗ ti vi có thể đóng 1 cái giá để sách báo, tạp chí hay lọ hoa cũng được… Đèn tường phía sau sô pha cùng giấy dán tường màu sắc ấm áp bớt đi cảm giác lạnh lẽo. Cố Duyệt hai tay tạo thành hình chữ thập, vẻ mặt hạnh phúc chạy tới chạy lui vài vòng rồi dừng lại trước mặt Dung Ý, ôm cổ nàng, “Cuối cùng mình cũng có căn nhà của riêng mình… Cảm ơn cậu, Dung Ý…” Trong thanh âm mang theo cả sự cảm kích, khẽ run run.
“Ai, đừng ở đây mà trình diễn tiết mục cải lương cho mình nghe! Lỡ Trần Vĩ nghe được lại còn tưởng rằng mình tặng cho cậu chứ!” Nàng cười đẩy Cổ Duyệt ra, nhà của hai người bọn họ tuy không rộng nhưng thực sự ấm áp, thật sự xinh đẹp. “Thế những công việc vụn vặt chuẩn bị hết chưa?” Nàng đang nói đến việc chuẩn bị hôn lễ, hai người họ đều suy nghĩ đơn giản lại thích tự tìm đến phiền phức, không nhờ một công ty tổ chức hôn lễ nào cả mà tự mình làm hết, đến lúc này cũng sắp sứt đầu mẻ trán.
“Ngày kia đi chụp ảnh cưới, còn nơi tổ chức hôn lễ vẫn còn đang cân nhắc, quả là có điểm băn khoăn. Mình thích tổ chức tiệc ngoài trời cho có vẻ lãng mạn theo phong cách châu Âu, có cảm giác như hoàng tử cùng công chúa sánh bước vậy, nhưng cha mẹ hai bên lại chỉ thích tổ chức trong khách sạn, làm một buổi tiệc rượu chúc mừng thôi…” Cổ Duyệt nhún nhún vai, ngẩng đầu nhìn một vòng căn nhà của mình, “Vấn đề lớn nhất đã được giải quyết, những cái khác đều không thành vấn đề…”
“Haizzz. Mình bảo cậu rồi mà, lúc trước nên cùng Trần Vĩ đăng ký dịch vụ với bên công ty lữ hành Malaysia, vừa đúng tiêu chuẩn, lại được bao trọn gói cả tuần trăng mật nữa…” Nàng cười chế nhạo Cổ Duyệt, nhìn hai người có thể cùng nhau đi tới hôm nay, thật là không dễ dàng gì. Người bạn tốt nhất của nàng cuối cùng cũng chuẩn bị đi đến bước ngoặt quan trọng nhất của cuộc đời, nàng vui mừng nhưng cũng có chút cảm khái.
“Hứ, mình còn mong được tổ chức một tiệc cưới thế kỷ giống như Từ Tử Kỳ kia…”
“Martin, H&G bên kia đã có kết quả rồi, đan trữ toàn quyền phụ trách hạng mục lần này… Bọn họ lần này chuẩn bị thực đầy đủ, mặt ngoài thể hiện quyết tâm giành giật, mặt sau cũng làm không ít việc chuẩn bị, cậu cảm thấy có cần phải đi thăm dò một chút không?…”
“Bên Bắc Mỹ đối với khu vực châu Á rất coi trọng hạng mục này, ban giám đốc bên kia có thể sẽ gây khó dễ cho cậu, cậu cũng biết tên kia cùng với Hồng Đỉnh Bạch tới bây giờ vẫn…”
“Kết quả của H&G đã có, hay là chiều nay chúng ta bay sang Frankfurt một chuyến…”
Khải Thuỵ lải nhải bên tai, anh ấn huyệt thái dương đến phát đau, trong lòng bỗng dâng lên cảm giác vô lực, lại cảm thấy không phải vì công sự gì đó. Cười khổ một tiếng, từ khi nào chính mình đã lún sâu xuống bùn như thế mà không hay biết?
***
Phòng ngủ vừa mới sơn xong vẫn còn đầy mùi sơn mới, “Khó chia lìa như vậy sao? Mới đi có hai ngày đã triền miên như vậy rồi.” Nhìn bộ dáng vội vã của Dung Ý vừa rồi, lúc này Cổ Duyệt mới cười cợt trêu ghẹo nàng.
“Không giống như cậu nghĩ đâu.” Nàng ngồi xuống giúp Cổ Duyệt bên cái thùng carton lên.
“Vậy là cái gì?”
“Mình cũng không biết, dù sao cũng là cảm giác rất kỳ quái, có điểm quen thuộc nhưng lại thực xa lạ, sờ không được. Kỳ thật chính mình đến giờ cũng không hiểu đối với anh ấy là cảm giác gì…”
“Đây là giai đoạn quá độ, biểu hiện bình thường a! Hơn nữa, cậu đã bao năm không yêu đương gì rồi? Rượu mở lâu ngày hương vị cũng nhạt phai a. Cho nên cậu đang nhân cơ hội này để tìm lại cảm giác.” Mặc kệ Lý Tịch có t