Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343512
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3512 lượt.
vài món đồ, nhưng đến đó mới phát hiện căn bản không có thứ gì để mua."
Nhìn cô thêm một lúc lâu, Tô Dịch thừa mới đứng dậy cười gật đầu, nói: "n, hôm nay hơi mệt chút, anh đi tắm trước." Vừa nói, vừa cầm lấy cặp sách trực tiếp đi vào gian phòng.
An Nhiên nhìn bóng lưng của anh biến mất ở phía sau cánh cửa, cảm giác, cảm thấy Tô Dịch Thừa hôm nay có chút kỳ quái không diễn tả được.
Chúng ta yêu nhau đi
Trong phòng bếp, An Nhiên pha một ly cà phê, sau đó theo thói quen cho rất nhiều đường. Bưng ly cà phê đi về phía thư phòng, đẩy cửa vào, thấy Tô Dịch Thừa đang ngồi trên chiếc ghế bằng gỗ lim sau bàn đọc sách, xem giấy tờ trong tay.
"Cốc cốc cốc." An Nhiên nhẹ nhàng gõ cửa.
Tô Dịch Thừa ngẩng đầu, kính mắt viền vàng khiến anh càng có dáng vẻ thư sinh hơn so với bình thường, có điều nụ cười trên môi vẫn ôn hòa như thế. Cười khẽ nhìn cô, nói: "Vào đi."
An Nhiên mỉm cười đi vào, đưa ly cà phê trong tay cho anh: "anh xem cũng lâu rồi, uống ly cà phê đi đã." Hình như tối nay anh hơi bận bịu, tắm giặt qua loa, ăn cơm tối xong, rồi đi thẳng vào thư phòng.
"Ừ?" An Nhiên khó hiểu nhìn anh, có phần không rõ ý anh?
Tô Dịch Thừa cười khẽ, nói: "tối nay vốn là có hội nghị, nhưng vì vài nguyên nhân mà lùi lại sáng mai. Tan tầm trên đường lái xe về thì gặp mưa xối xả, anh nghĩ có lẽ vì mưa, em sẽ phải ở lại công ty, cho nên liền quay đầu xe đi về phía công ty em."
An Nhiên sửng sốt, nhìn anh, có chút xấu hổ, vì lời nói dối vừa rồi của mình, thật ra không nói thật chỉ vì không muốn anh suy nghĩ nhiều, dù biết anh sẽ không như thế, nhưng nói về bạn trai cũ trước mặt chồng mình thì nghĩ thế nào cũng thấy kỳ quặc, cho nên mới né tránh, nói dối anh. Lại không ngờ càng khiến cho anh hiểu lầm."anh nhìn thấy hết."
Tô Dịch Thừa nhìn cô, không gật đầu cũng không lắc đầu, chỉ nói: "anh chỉ muốn chính miệng em nói thật cho anh biết."
"Em không hề đi siêu thị, khi anh gọi đến, em đang ở trong quán cà phê với Mạc Phi. Gặp khi tan việc, không nói cho anh biết là vì em không biết anh có phiền lòng hay không." An Nhiên nhìn anh, thẳng thắn nói.
Tô Dịch Thừa nhìn cô, đưa tay vuốt vuốt mái tóc dài của cô, anh thích cô để tóc dài như thế, nhưng vì công việc cô luôn buộc ra sau đầu một cách cứng nhắc, hại anh luôn muốn đưa tay tháo chiếc dây buộc tóc ra.
Nhàn nhạt nói: "khi anh lái xe đến đúng lúc nhìn thấy em ngồi lên xe Mạc Phi đi khỏi."
Nghe vậy, An Nhiên có chút áy náy, nhẹ giọng nói: "thật xin lỗi." Lúc đó mưa rất to, mà cô lại bị Mạc Phi khiến cho phiền lòng, dù mắt nhìn ra bên ngoài nhưng cũng không chú ý đến anh lái xe đến.
Tô Dịch Thừa lắc đầu, ôm cô ngồi, ngón tay vuốt vuốt ngón tay của cô, cằm vẫn đặt lên bả vai cô, nhẹ nhàng thẳng thắn nói: "anh không trách em, nhưng vì em cố ý giấu diếm mà có chút không vui, anh biết thật ra thì chúng ta tiến triển quá nhanh, từ khi biết nhau, kết hôn đến bây giờ, không hề đủ thời gian để hiểu rõ nhau, do đó chỉ có thể dựa vào từng việc nhỏ trong cuộc sống, cho nên giữa chúng ta càng cần có sự thẳng thắn."
Nói xong, Tô Dịch Thừa đưa tay xoay thân thể cô lại, nhìn chăm chú vào mắt cô, nghiêm túc nói: "An Nhiên, em thẳng thắn với anh, có lẽ lúc ấy anh sẽ phiền lòng một chút, bởi vì anh thừa nhận là không ai, không người đàn ông nào hoàn toàn không ngại vợ mình gặp gỡ mối tình đầu, em nói là hẹp hòi cũng tốt, ghen tuông cũng được, đó là bình thường, vì người chồng nào cũng đều quan tâm vợ mình. Thế nhưng vì sợ anh phiền lòng mà em lựa chọn giấu diếm, anh sẽ không vui, sẽ suy nghĩ lung tung, sẽ phiền lòng càng lâu, đến lúc đó không phải là phiền lòng vì em ra ngoài với ai mà là phiền lòng em nói dối anh, dù đây là lời nói dối thiện ý, là muốn tránh anh khỏi những cảm xúc vô nghĩa kia."
An Nhiên nhìn chằm chằm vào mắt anh, nghiêm túc lắng nghe những lời thẳng thắn tận đáy lòng của anh.
Thấy cô không nói gì, Tô Dịch Thừa lại chăm chú hỏi: "An Nhiên, em hiểu ý anh nói chứ?"
An Nhiên nhìn anh, khóe miệng hơi nhếch lên, cố ý nói: "hiểu, cũng không hiểu."
Tô Dịch Thừa nhìn cô, cũng cười, nói: "anh nói là đàn ông rất hẹp hòi, trong lòng rất phức tạp, nhưng mà thỉnh thoảng em phải cho bọn họ tùy hứng mà khó chịu, sau khi tùy hứng, anh ta sẽ rất lý trí. Nói thế có dễ hiểu hơn chút nào không?"
An Nhiên cười, ở trên đùi anh, giơ tay vòng lên cổ anh, gật đầu, nghiêm túc nói: "vâng, dễ hiểu hơn nhiều so với vừa rồi." Anh nói, dù cho anh biết cô uống cà phê với Mạc Phi, anh có phiền lòng, nhưng điều khiến anh phiền lòng hơn là cô cố ý lừa anh, không cho anh biết, đây là sự tùy hứng và kỳ quặc của đàn ông mà anh nói.
Tô Dịch Thừa buồn cười nhéo nhéo mũi cô, sau đó khom người hôn lên môi cô. An Nhiên không từ chối, chỉ mỉm cười, hé miệng đón nhận anh, đáp lại anh.
Sự đáp lại của cô khiến Tô Dịch Thừa có chút phấn khởi, tay giữ đầu cô, làm sâu sắc nụ hôn nóng bỏng này của hai người.
Đến khi Tô Dịch Thừa buông An Nhiên ra, hai người đã thở hồng hộc, An Nhiên ngồi trong ng