Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343621
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3621 lượt.
hích lãng mạn, sinh nhật, những năm trước chẳng qua cũng chỉ cùng Diệp Tử Ôn tìm chỗ yên tĩnh uống một chén, sau đó tự về nhà ngủ, thế nhưng năm nay thì khác, năm nay trong cuộc sống của anh xuất hiện một người phụ nữ, mà người phụ nữ này rất quan trọng với anh, là người cùng đồng hành với anh đến hết cuộc đời, là người sau này sẽ trải qua mỗi lần sinh nhật với anh. Cho nên dù có chút tiếc nuối cô có việc không thể về sớm ăn cơm cùng anh, nhưng mà, lúc tan việc về nhà, anh vẫn đi mua chút bánh ga tô, nghĩ tới chí ít đến tối muốn cô cùng mình ăn một cái bánh ga tô cũng không tồi.
Trong lúc đợi cô về, anh cũng không nhàn rỗi, ở trong thư phòng xử lý mấy giấy tờ mà lúc chiều ở phòng làm việc mình chưa kịp xử lý.
Thật ra thì mấy ngày nay thị ủy luôn bận bịu, tháng sau dự án ban khoa học kỹ thuật thành phố sẽ khởi động toàn diện, đến lúc đó thành lập ban mời thầu, tuyên truyền cho thị ủy, đối ngoại kêu gọi thương nhân, tất cả phải được triển khai toàn diện. Mà căn cứ theo ý của Trương bí thư, tỉnh đã thông qua quyết định bổ nhiệm anh, mà vài ngày nữa giấy tờ sẽ xuống tới nơi, đến lúc đó anh sẽ có một đống việc.
Trong lúc anh đang chăm chú xử lý giấy tờ, thì chuông cửa vang lên, anh không biết là muộn thế này ai còn đến đây. Ra khỏi thư phòng, nhìn qua mắt mèo thấy được Lăng Nhiễm đứng ngoài cửa, không khỏi cau mày lại, không mở cửa ngay, anh hoàn toàn không chào đón cô ta đến, anh định không mở cửa để khiến cô ta nghĩ trong nhà không có ai rồi tự mình rời đi.
Nhưng mà dường như Lăng Nhiễm không dễ đuổi như vậy, chuông cửa vang lên rất lâu, không thấy anh mở cửa, liền lấy tay đập cửa, ở bên ngoài gọi vọng vào: "a Thừa, em biết anh đang ở nhà, anh mở cửa ra được không?"
Tô Dịch Thừa có chút bất đắc dĩ, cũng không muốn vì cô ta mà thu hút ánh mắt của người khác, cho nên cuối cùng đành mở cửa cho cô ta vào.
Lăng Nhiễm cười nhìn anh, giơ chiếc bánh ga tô trong tay lên, cười ngọt ngào với anh nói: "a Thừa, sinh nhật vui vẻ."
Anh ta nhìn chằm chằm vào cô ta hồi lâu, không đưa tay, không nói gì, chỉ nhìn chằm chằm vào cô ta như vậy.
Lăng Nhiễm bị anh nhìn có chút mất tự nhiên, mà cánh tay giơ chiếc bánh ga tô bắt đầu mỏi nhừ, nhìn anh nũng nịu nói: "a Thừa, tay người ta rất mỏi, anh không định nhận lấy sao?"
Tô Dịch Thừa chẳng qua là nhìn chằm chằm vào cô ta, mặt không có biểu cảm gì nói: "Lăng Nhiễm, chúng ta có thể không vô vị như vậy được không? Lại làm những việc này, còn có ý nghĩa gì?"
Anh nói trắng ra như vậy khiến Lăng Nhiễm thoáng cái lúng túng, nhưng cũng nhanh chóng phản ứng lại, gượng cười thả tay xuống, trực tiếp cầm bánh ga tô vào phòng khách, sau đó để lên trên bàn trà, vừa mở vỏ hộp ra vừa nói: "em biết anh không thích ăn ngọt, cho nên mua bánh ga tô hạt dẻ không ngọt lắm." Nói xong, thì dùng cái dao nhựa cắt một miếng bánh, cho vào đĩa giấy, đưa lên cho anh, cười nói: "cái bánh ga tô này không quá ngọt, lúc mua em đã nếm rồi, anh sẽ thích." Nhìn anh, trong mắt Lăng Nhiễm thoáng có tia cầu khẩn, nói: "ăn chút được không, hôm nay là sinh nhật anh, em biết anh không thích tổ chức sinh nhật, nhưng cứ ăn một miếng nhỏ được không?"
Tô Dịch Thừa nhìn cô ta, có chút bất đắc dĩ lắc đầu: "Lăng Nhiễm, cô về đi, sinh nhật tôi sẽ tổ chức, nhưng không phải với cô." Nói xong, liền xoay người muốn đi về thư phòng.
"Anh nói là muốn cùng với Cố An Nhiên ư, nhưng mà cô ta không hề biết là sinh nhật của anh, chẳng lẽ không đúng sao, hơn nữa em biết tối nay cô ta cũng không ở nhà." Lăng Nhiễm nói theo sau lưng anh.
Tô Dịch Thừa quay đầu, nhìn cô ta, ánh mắt âm sâm khiến người ta có cảm giác không rét mà run, nhìn thẳng vào Lăng Nhiễm, giọng nói trầm thấp tức giận: "cô theo dõi An Nhiên?"
Lăng Nhiễm quay đầu, không nhìn anh, chỉ nhàn nhạt cùng hơi uất ức nói: "em không hề, nhưng mà em biết tối nay cô ta không ở đây, thật ra thì em không hề muốn đến phá hoại hai người, cho nên em chỉ chọn lúc cô ta vắng nhà mới đến, vì em không muốn cho cô ta hiểu lầm anh và em có gì đó. Em không muốn can dự vào cuộc sống của hai người, hôm nay nếu An Nhiên ở nhà, nhất định em sẽ không lên, nhưng mà hôm nay cô ta không ở đây, mà đi lên chỉ là vì muốn cùng anh ăn mừng sinh nhật, chỉ thế thôi, không có gì khác."
Nghe vậy, vẻ mặt Tô Dịch Thừa cũng không thay đổi gì, chỉ nhàn nhạt nói: "không cần, cô về đi." Nói xong liền muốn đi về thư phòng.
Phía sau, Lăng Nhiễm nhìn anh, đập miếng bánh ngọt đang cầm trong tay xuống mặt đất, thoáng cái đỏ cả hốc mắt, sau đó nước mắt tràn ra, từng giọt từng giọt chảy xuống như trân châu, yếu ớt nói: "tại sao, tại sao không cho em một cơ hội nữa, chẳng lẽ chỉ một lần sai, liền bị đánh xuống mười tám tầng địa ngục sao?"
Nghe vậy, Tô Dịch Thừa dừng bước, cũng không ngoảnh đầu lại.
"Em thật sự yêu anh, từ nhỏ đến lớn, trong lòng em vẫn luôn chỉ có anh, lần đó là em quá cô đơn rồi, lâu như vậy anh không quay về gặp em, em đi tìm anh, nhưng anh luôn lấy cớ nói bận nhiều việc, em không biết đúng là anh bận bịu hay là không muốn gặp em, vì anh luôn lạnh nhạt với em,