Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343618
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3618 lượt.
em không có cảm giác an toàn." Lăng Nhiễm chậm rãi nói, giải thích cho mọi chuyện năm đó: "hôm đó vì chuyện sửa sang mặt tiền cửa hàng mà em bị đau đầu, mà khoảng thời gian đó hầu như anh không hề liên lạc với em, hôm đó Chu Hàn đến tìm em, em nói em muốn uống rượu, anh ta đi mua một lốc bia trở lại, hai người chúng em cứ thế mà uống, em không biết tại sao sẽ như thế, có lẽ là do cồn, em coi là anh ta là anh, nhưng mãi đến khi anh xuất hiện ở cửa, em mới biết được mình đã sai lầm đến nhường nào, em thật sự không biết tại sao lại biến thành như vậy." Nói xong, Lăng Nhiễm ngồi xuống mặt đất, mặt chôn trong lòng bàn tay, khóc lóc đến bi thương.
Tô Dịch Thừa vẫn không quay đầu lại, thật ra thì về chuyện này, anh vẫn để ý, nhưng mà khi nghe cô ta nói ra, đã không còn chút đau lòng như hồi đó rồi, thì ra thời gian thực sự là liều thuốc tốt nhất, đã lâu, thì cũng dần quên lãng đi.
"Chuyện đã qua nhắc lại có ý nghĩa gì, tôi và cô cũng không thể quay lại quá khứ, bây giờ tôi có cuộc sống của tôi, hơn nữa rất hài lòng." Tô Dịch Thừa chỉ thản nhiên nói như vậy. "Về đi, thời gian không còn sớm, tôi không muốn khiến người ta hiểu lầm cái gì." Nói xong, lần này đầu cũng không quay lại, đi thẳng vào thư phòng.
Lúc Tô Dịch Thừa mới vào cửa thư phòng, cửa còn chưa kịp đóng, nghe thấy bên ngoài ‘ầm —!’ một tiếng, giống như là có đồ vật gì đó bị đập vỡ.
Nghe tiếng Tô Dịch Thừa từ thư phòng đi ra, thấy trên mặt đất phòng khách có chiếc bình sứ thanh hoa bị đập nát, mà chiếc bánh ga tô trên bàn trà cũng bị bị đập đến không còn ra hình dáng gì, Lăng Nhiễm oán hận nhìn anh, kích động gầm thét với anh: "tại sao không cho em một cơ hội, Cố An Nhiên kia có chỗ nào tốt hơn em! Hồi đó em theo anh mười mấy năm, chẳng lẽ chỉ vì một lần sai mà tuyên án tử hình với em sao? Chẳng lẽ bảy năm qua, trừng phạt em như thế còn chưa đủ sao? Anh còn muốn em làm gì?"
Tô Dịch Thừa lạnh lùng nhìn cô ta, chỉ thản nhiên nói: "tất cả đã quá muộn, Lăng Nhiễm, chúng ta không nên sống trong quá khứ, cô không phải là Lăng Nhiễm khi xưa, tôi cũng không còn là Tô Dịch Thừa trước đây, thời gian thay đổi, con người cũng thay đổi, cần gì phải chấp nhất quá khứ."
"Chấp nhất, a, tôi yêu anh nhiều năm như vậy, cho dù chia xa bảy năm trong lòng tôi luôn chỉ có anh, bây giờ anh mới nói cho tôi biết đừng cố chấp, Tô Dịch Thừa, sao anh có thể tàn nhẫn với tôi như vậy!" Lăng Nhiễm quát anh, tâm tình rất là kích động.
Tô Dịch Thừa chỉ bình tĩnh nhìn cô ta từ xa, không hề tiến lên, rất lâu, thấy tâm tình cô hơi ổn định mới nhàn nhạt mở miệng: "về đi."
Lăng Nhiễm nhìn anh, bất thình lình nhặt mảnh sứ nhỏ trên mặt đất lên, đặt trên cổ tay mình, cười nói với anh: "anh không quan tâm em, em từ Mĩ trở về còn có ý nghĩa gì." Cười cười, rồi hung hăng cứa mảnh nhỏ kia xuống cổ tay mình. Máu từ vết thương chảy ra cuồn cuộn.
Thấy thế, Tô Dịch Thừa khẽ nguyền rủa: "chết tiệt!" Rồi vội vàng chạy về phía cô ta.
Lăng Nhiễm tựa vào trong lòng anh, khóe miệng nở nụ cười, nhưng vẻ mặt đau đớn, nói: "anh không quan tâm em rồi, cần gì quan tâm em sống hay chết."
Dọn nhà, phòng mới
An Nhiên sững sờ nhìn anh, rất lâu mới hỏi: "vậy bây giờ Lăng Nhiễm thế nào?" Cô hoàn toàn không ngờ tối nay lại xảy ra nhiều chuyện như vậy.
"Không có gì đáng lo, vết thương không sâu, khâu mấy mũi, bây giờ ở lại bệnh viện theo dõi, anh gọi báo cho Lăng thị trưởng rồi." Tô Dịch Thừa thản nhiên nói. Cả người hơi mỏi mệt, ngồi trên ghế sô pha, ngửa đầu nhắm mắt lại, cả người cảm thấy hơi vô lực.
An Nhiên sờ sờ mặt anh, mặc dù không biết lúc này anh có tâm tình gì, nhưng mà có thể hiểu sự bất đắc dĩ của anh, nên nhẹ giọng nói: "đi tắm đi."
Tô Dịch Thừa mở mắt nhìn cô một chút, cười cười với cô: "anh không sao."
Tô Dịch Thừa nhìn cô buồn cười gật đầu, gắp miếng trứng đưa đến trước miệng cô, ý bảo cô há mồm.
An Nhiên cười nhạt há mồm nuốt xuống, nói: "trước kia ở nhà, vào sinh nhật mẹ luôn nấu mì trường thọ, lâu rồi, nên cũng quen mùi vị này." Nói xong, An Nhiên giống như là nghĩ đến cái gì, khóe miệng nhàn nhạt phát ra ý cười.
"Vậy hôm nào chúng ta đến nhà cha mẹ, anh đi tìm mẹ học lỏm, về sau vào sinh nhật em, đến lượt anh nấu cho em ăn." Tô Dịch Thừa tiếp lời, giọng nói tự nhiên không có chút ngượng ngùng và gò bó.
An Nhiên sửng sốt, nhìn anh, một lúc lâu, nụ cười trên miệng càng ngọt hơn.
Tô Dịch Thừa nhìn cô cũng cười, cúi đầu tiếp tục ăn mì, thật ra thì bụng anh đã no, cũng vì chuyện Lăng Nhiễm vừa rồi khiến anh không còn khẩu vị, nhưng mà bát mì không tính là ngon anh lại ăn vô cùng ngon miệng, mùi rượu thoang thoảng thơm ngát lưu chuyển trong miệng anh, có loại ảo giác, đây như là bát mì ngon nhất mà anh từng ăn.
Ăn mì xong, An Nhiên ở lại trong phòng bếp thu dọn bát đũa, Tô Dịch Thừa thì vào thư phòng, xử lý nốt đống giấy tờ đang dở giữa chừng vì Lăng Nhiễm, đến khi đi ra khỏi thư phòng, An Nhiên đã tắm rửa xong, ngồi trên giường, trên tay cầm một quyển tạp chí kiến trúc nư