Lamborghini Huracán LP 610-4 t

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343716

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3716 lượt.

thu, luôn muốn có đủ thời gian để cô từ từ thích ứng, nhưng mà nhắc đến cũng lạ, đối với hôn nhân của cô và anh, mặc dù thời gian ngắn ngủi, chung sống không tính là lâu, cô lại thích ứng rất tốt, thậm chí có thể nói như cá gặp nước, lại còn như lúc này tựa vào lòng anh làm nũng, thế mà không hề cảm thấy mất tự nhiên, cứ như là hai người vốn nên là như thế.
Ngay lúc hai người đang ôm nhau như vậy, cửa phòng bị gõ vang, là thím Trương vừa nấu xong mì, đến gọi họ ra ăn.
Tài nấu nướng của thím Trương không tệ, đồ ăn làm giản dị đơn giản, mùi vị rất tinh khiết, có hương vị gia đình.
Mì được làm một bát rất to, thật ra thì trưa nay An Nhiên có ăn, nhưng mà sau khi ăn xong lại nôn ra hai lần, hầu như là nôn ra tất cả đồ ăn buổi trưa. Nhưng cho dù như thế, hiện tại bụng cũng không đói lắm.
An Nhiên rất cố gắng ăn hơn nửa bát, nhưng mà dù thím Trương làm rất ngon, An Nhiên cố găng ăn mãi, trong bát vẫn còn lại hơn nửa, An Nhiên buồn rầu cau mày lại, ngẩng đầu nhìn Tô Dịch Thừa ngồi đối diện.
"Ăn chút nữa." Tô Dịch Thừa khẽ dỗ cho cô ăn nhiều một chút, trưa nay nhìn cô ăn vào nhưng lại nôn ra tất cả, cả người vì nôn nghén mà kiệt sức, mặt mũi trắng bệch, nói thật, nhìn rất dọa người.
An Nhiên lắc đầu, cô thật sự là ăn không nổi nữa, dạ dày cô không lớn, một bát mì to đùng này hoàn toàn vượt ra khỏi sức ăn của cô, mà cô cũng không có dạ dày vô địch như Lâm Lệ, muốn ăn bao nhiêu cũng chứa được.
Tô Dịch Thừa lắc đầu, đưa tay bưng bát mì trước mặt cô đến trước mặt mình, cầm đũa trong tay cô, bắt đầu ăn, hoàn toàn không để tâm đây là cô vừa ăn xong còn dư lại.
Mà thím Trương thu dọn phòng khách xong thấy như thế, còn tưởng rằng anh đói, hơi ngượng ngùng nói: "Không thì, không thì tôi làm thêm một bát nữa nhé, vừa rồi tiên sinh chỉ bảo tôi làm cho phu nhân, tôi cũng không nghĩ nhiều, chỉ làm một bát, nếu tiên sinh đói, bây giờ tôi nấu tiếp, rất nhanh, một tí là được ăn." Nói xong xoay người liền định vào phòng bếp đi nấu thêm một bát mì nữa cho Tô Dịch Thừa.
An Nhiên thấy thế, vội vàng gọi: "Không cần thím Trương." Giải thích nói: "là cháu không ăn được nữa, Dịch Thừa mới giúp cháu ăn."
Thím Trương sửng sốt, trừng lớn mắt nhìn An Nhiên một chút lại nhìn Tô Dịch Thừa một chút, miệng cũng khẽ mở ra, một lúc lâu mới nói: "tình cảm của tiên sinh và phu nhân thật là tốt!"
An Nhiên buồn cười nhìn Tô Dịch Thừa, quay đầu hỏi bà: "vì anh ấy giúp cháu ăn mì sao?"
"Ở quê chúng tôi, đàn ông sẽ không ăn đồ ăn thừa của đàn bà, muốn ăn cũng là đàn bà ăn thức ăn thừa của đàn ông, bởi vì đàn ông là trời, là chủ nhà có gì thì đàn ông phải được ăn trước, đàn bà không được đưa đồ ăn mình đã ăn cho đàn ông ăn, cho dù không ăn, cũng chỉ có thể đổ đi." Thím Trương kể lại sự thực.
"Bây giờ là thời đại nào rồi, bây giờ là nam nữ bình đẳng, đâu còn cái gì mà đàn ông là trời như thế." An Nhiên không để ý nói.
"Vì các cô là người thành thị, còn chúng tôi ở nông thôn, đàn ông chính là trời." Thím Trương nghiêm túc nói.
An Nhiên cười cười với bà, cũng không tranh luận nhiều với bà, lại quay đầu thấy Tô Dịch Thừa đã ăn xong để đũa xuống rồi, đang nhìn cô cười như không cười. Mà thím Trương thì nhanh mắt tiến lên, dọn dẹp bát đũa trên bàn ăn, vòng qua bàn bỏ bát đũa vào bồn rửa. Tô Dịch Thừa kéo khăn giấy trên bàn, lau miệng, kéo tay cô, nhìn vết thương chỗ khuỷu tay cô đã kết vảy, nhẹ nhàng chạm vào phía trên, ngẩng đầu hỏi cô: "còn đau không?"
An Nhiên cười, lắc đầu, nói: "vốn không đau nhiều."
Tô Dịch Thừa cũng cười, nhàn nhạt, ôn hòa, sau đó mở miệng nói: "mệt không? Chút nữa chúng ta về nhà đi, thăm cha mẹ một chút, thuận tiện báo cho họ biết chúng ta có con."
An Nhiên không nghĩ nhiều, trực giác cho rằng anh nói là về đại viện Tô gia, gật đầu, đồng ý nói: "được."
An Nhiên về phòng thay quần áo, khi quay ra nhìn thấy Tô Dịch Thừa đang nói gì đó với thím Trương trong phòng khách, thím Trương gật đầu lia lịa nói được. Thấy An Nhiên đi ra ngoài, cười cười gật đầu với An Nhiên. Lại nhìn Tô Dịch Thừa dò hỏi: "vậy thứ tư và thứ bảy hàng tuần tôi tới đây quét dọn, cậu thấy được chứ?"
Tô Dịch Thừa gật đầu, "cũng được, vậy sau này làm phiền thím Trương rồi."
"ấy, xem tiên sinh nói này, tôi vốn là làm thuê, làm công ăn lương, đâu có gì là phiền hay không phiền." Thím Trương nói, hơi ngại ngùng gãi gãi đầu.
Tô Dịch Thừa lại dặn dò thím Trương thêm nhiều chuyện khác, phần lớn là thói quen và sở thích của An Nhiên, nhiều chuyện ngay cả bản thân An Nhiên còn không chú ý tới, anh đều biết rõ như lòng bàn tay.
Trong xe mở âm nhạc nhẹ nhàng chầm chậm, nghe rất thư thái, Tô Dịch Thừa tập trung nhìn tình hình giao thông phía trước, xe chạy không nhanh, bị không ít xe vượt qua, nhưng không nôn óng, vẫn bình tĩnh chạy như trước, anh không chạy theo tốc độ, mà chỉ mưu cầu ổn định và an toàn.
Mắt nhìn thẳng phía trước, khóe miệng mang ý cười, một tay ở dưới nắm chặt tay An Nhiên. Đoạn đường này, anh vẫn bị người nào đó nhìn chăm chú, từ khi lên xe cứ nhìn anh như vậy cả một đường. Bình thường người v