XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343651

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3651 lượt.

ng, cố gắng nở nụ cười, cười nhạt nói: "vừa rồi đi ăn cơm với An Nhiên, chuẩn bị trở về ạ." Trước khi cúp điện thoại, vẫn không quên quan tâm nói: "cha đã ngủ chưa?"
"Ừ, ngủ rồi, mẹ thấy con muộn thế này còn chưa về, nên lo lắng." Mẹ Lâm nói ở bên kia điện thoại.
"Vâng ạ, con về ngay." Lâm Lệ nói.
Cúp điện thoại, lúc này Lâm Lệ mới quay đầu nhìn An Nhiên, cười nhạt có chút áy náy nói: "sợ là tối nay không đi dạo được, hôm khác lại đi đi."
Bây giờ đâu còn quan tâm đi dạo hay không đi, An Nhiên nhìn cô ấy, vẫn có chút không yên lòng, nói: "Lâm Lệ, mi không sao chớ?"
Lâm Lệ cười, trên mặt đã sớm không còn căng thẳng và nghiêm túc vừa rồi, bình tĩnh đến không nhìn ra chút tâm tình, chỉ thản nhiên nói: "yên tâm đi, ta không sao."
Biết cô không muốn nói, An Nhiên cũng không hỏi nữa, chỉ gật đầu, "trước hết bảo tài xế đưa mi về đã, tránh để mẹ Lâm lo lắng."
Lâm Lệ suy nghĩ một chút, gật đầu, báo địa chỉ cho tài xế.
Xe đến dưới tầng khu nhà, khi Lâm Lệ mở cửa xuống xe, cuối cùng An Nhiên vẫn có chút không yên lòng, kéo tay cô, nghiêm túc nói: "có vấn đề gì thì đừng giữ trong lòng, khó chịu thì gọi điện cho ta."
Lâm Lệ cười cười an ủi cô: "ta không sao rồi, nhưng là mi, về một mình không sao chứ?"
An Nhiên biết cô ấy cậy mạnh, nhưng cũng không làm thế nào được, cuối cùng chỉ đành gật đầu.
Lâm Lệ như là cũng không yên tâm, năm lần bảy lượt căn dặn tài xế phải đưa cô về đến nhà, ngoài ra còn đặc biệt nhấn mạnh lái xe rằng người ngồi trên xe anh ta là phụ nữ có thai, không nên đi nhanh, đi ổn định là quan trọng nhất.
Đến khi rời khỏi khu nhà, người tài xế nhìn An Nhiên qua kính chiếu hậu, cười nói: "bạn cô rất quan tâm cô." Vậy mà dặn đi dặn lại anh ta không dưới năm lần, như là rất sợ anh ta lái xe làm nguy hiểm đến tính mạng cô vậy.
An Nhiên gật đầu, kiên định nói, "ừ, cô ấy là bạn tốt nhất của tôi."
Đến tầng dưới khu nhà của cô và Tô Dịch Thừa, An Nhiên thanh toán tiền xe xong cũng không lên tầng ngay, mà đứng ở đại sảnh dưới tầng, cầm điện thoại gọi cho người nào đó trên tầng, người trên tầng dường như đang canh điện thoại, điện thoại vừa kết nối ring một tiếng, lập tức được nhận, bên tai truyền đến giọng nói ôn nhuận dễ nghe: "ở đâu, bây giờ anh đến đón em?"
An Nhiên cười khẽ, cố ý nói: "rất xa, không thì em tự về."
Hầu như là không hề nghĩ ngợi, Tô Dịch Thừa ở bên kia điện thoại khăng khăng nói: "anh đi đón em, nói cho anh biết địa chỉ." Giọng nói mạnh mẽ ẩn chứa thái độ không cho người ta khước từ.
An Nhiên cười, trong lòng ngọt ngọt ấm ấm, đôi mắt to xoay chuyển, cười nói: "em còn ở đường Quế Lâm, anh thật muốn đến sao?" Đường Quế Lâm cách đây gần nửa tiếng đi xe, thật coi như là khá xa.
"Địa chỉ cụ thể." Tô Dịch Thừa nói, vừa nói vừa lấy đồ gì đó, An Nhiên dường như còn nghe thấy tiếng anh cầm chìa khóa đóng cửa. "Nói cho anh biết địa chỉ cụ thể, bây giờ anh đến tìm em."
An Nhiên tùy tiện báo một địa chỉ, sau đó nghịch ngợm chạy tới trước cửa thang máy, cầm điện thoại trong tay, không cúp máy nhưng không nói lời nào nhìn chằm chằm vào con số màu đỏ đang giảm xuống trên tường.
Sau đó đến khi thang máy xuống đến tầng dưới cùng, đợi thang máy xuống đến cuối cùng một tầng, sau đó cửa đinh một tiếng được mở ra, An Nhiên nhìn Tô Dịch Thừa còn đang cầm di động nói chuyện với cô, khóe miệng nổi lên nụ cười đẹp mắt, ngọt ngọt ấm ấm vô cùng dễ nhìn.
An Nhiên giơ điện thoại trong tay lên rồi cúp máy, cười với anh: "anh là đến đón em về nhà sao?"
Tô Dịch Thừa ngẩn người, bật cười lắc đầu, bước ra khỏi thang máy, đứng ở trước mặt cô, không nhịn được đưa tay nhéo nhéo cái mũi xinh xắn của cô, hơi trách cứ kèm theo chiều chuộng nói: "không phải đã bảo để anh đến đón sao, sao lại tự về, hử?"
An Nhiên cười khẽ đưa tay kéo tay anh, mười ngón tay đan xen, giảo hoạt nói: "anh xem không phải là em bảo anh xuống đón đây sao."
Tô Dịch Thừa bị đánh bại, thì ra là còn có thể tính thế này, cầm tay cô, nhận lấy đồ trong tay cô, nói: "đi thôi, chúng ta về nhà." Nói xong, nắm tay đi vào thang máy.
Lúc này mới về nhà, còn đang đứng trước cửa nơi đổi giày, đã ngửi thấy.
An Nhiên quay đầu nhìn anh, không vui, nói: "anh còn chưa ăn cơm!"
Tô Dịch Thừa cười, cũng không hề phản bác, chỉ nói, "chuẩn bị ăn."
An Nhiên nhìn anh, đi thẳng đến bếp, thấy trên bàn ăn bày ngổn ngang tài liệu và giấy tờ, ngoài ra còn có một bát mì tôm vừa mới được đổ nước chuẩn bị ăn được.
An Nhiên chỉ vào bát mì tôm kia, nhìn anh bình tĩnh hỏi: "bữa tối mà anh nói là cái này?" Mì ăn liền, mệt anh nói ra.
Tô Dịch Thừa chột dạ sờ sờ lỗ mũi, ho nhẹ, đáp lại: "ừ."
"Tô Dịch Thừa! Anh là trẻ con ư, không biết chăm sóc mình sao?" An Nhiên nhìn chằm chằm anh, hai má tức giận, trong mắt Tô Dịch Thừa thật ra lại dễ thương không nói nên lời.
"Em không ở nhà, ăn gì cũng thế." Tô Dịch Thừa vẻ mặt thành thật nói, nhìn hai má phình lên kia, không nhịn được muốn tiến lên hôn lên đôi môi đỏ mọng đang lầm bầm kia, lại bị người nào đó tức giận dùng một tay gạt ra, có chút mất mặt sờ sờ mũi.
"