Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343648

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3648 lượt.

Tốt nhất là ăn cái gì cũng giống nhau!" Nhìn anh, tức giận hừ một tiếng, nhỏ giọng nói thầm: "đừng tưởng nói mấy lời ngon tiếng ngọt là có thể lừa gạt trót lọt, em mới không lọt vào bẫy này." Nói xong xoay người vòng qua quầy ba đi vào bếp, sau đó cầm mì ăn liền trên quầy ba ném vào thùng rác. Nhìn anh nói: "ngồi đi, em nấu bát mì cho anh."
"Được." Tô Dịch Thừa tươi cười, rất nghe lời ngồi vào trước bàn ăn, nhìn cô bận rộn nấu bữa tối cho mình, vừa nấu mì vừa đánh trứng, thật ra thì tay nghề nấu nướng của cô thực sự rất bình thường, nếu mà cách của Diệp Tử Ôn nói thì chính là quá kém. Nhưng mà lần nào anh cũng ăn rất vui vẻ., thậm chí cảm thấy đó còn ngon hơn so với đầu bếp nhà hàng nấu cả chục lần, thỉnh thoảng đồ ăn cũng chẳng có vị gì, nhưng có tấm lòng, dù tài nấu ăn của cô không tính là tốt thế nhưng trong món ăn lại tràn đầy tấm lòng của cô, anh có thể cảm giác được cô rất cố gắng làm ngon hơn cho anh, để mùi vị ngon miệng hơn, chỉ vì anh còn chưa ăn tối, sợ anh đói.
Vẫn là rưới cà chua, giống lần đầu tiên cô nấu cho anh ăn, trứng sốt cà chua đỏ lòm rưới lên trên mì, dù không hề đều đặn, nước canh cũng không trong, nhưng Tô Dịch Thừa vẫn cho đây là bát mì ngon nhất.
Đưa đũa cho anh, người nào đó còn tức giận, nói: "ăn nhanh lên." Giọng nói còn nồng đậm vẻ không vui.
Tô Dịch Thừa nở nụ cười thỏa mãn nhận lấy đôi đũa, muốn ăn một miếng to, nhưng lại đã quên đây là mì vừa múc từ trong nồi ra, còn rất nóng không thể ăn được, cứ bỏ vào miệng như vậy, hiển nhiên đầu lưỡi không chịu nổi độ nóng, thoáng cái bị bỏng.
"Phốc ——" An Nhiên không nhịn được liền cười ra tiếng, vừa bực mình vừa buồn cười đứng lên rót cho người nào đó một cốc nước lạnh, để anh súc miệng, làm dịu đi đau đớn ở đầu lưỡi bị bỏng.
Tô Dịch Thừa nhận lấy chiếc cốc, liền uống một hớp lớn, sau đó để cái chén trong tay xuống, còn nhìn An Nhiên nịnh nọt: "bà xã thật tốt."
"Miệng lưỡi trơn chu." An Nhiên tức giận liếc trắng anh, nhưng cũng không quên quan tâm nói: "ăn chậm thôi, như là trẻ con ý."
Nhìn người đàn ông này, rõ ràng anh có tay nghề nấu nước rất giỏi, hơn nữa hàng ngày đi làm về mệt gần chết cũng muốn nấu cơm cho cô ăn, nhưng mà sao đến bản thân thì không biết tự chăm sóc mình, thế mà lại úp mì tôm hành mình, đến cô nấu nướng vụng về thế cũng không bằng lòng ủy khuất mình như vậy.
Nghĩ như vậy, vừa thương anh, trong lòng không khỏi cảm động. Đột nhiên một miếng canh cà chua trứng được đưa đến trước mặt cô, ngẩng đầu thấy Tô Dịch Thừa tươi cười ấm áp nhìn cô, dụ dỗ cô nói: "ngoan, há mồm."
An Nhiên vừa bực mình vừa buồn cười, mở to miệng, ngậm miếng trứng gà anh đưa tới. Hình như hơi nhiều muối, vị mằn mặn.
Nhíu nhíu mày, hỏi: "hình như mặn quá rồi, có muốn thêm nước không?"
Tô Dịch Thừa cười nhạt cự tuyệt, "không cần, anh ăn là vừa." Nói xong, lại gắp một miếng to cho vào miệng mình, cuối cùng nước canh cũng không còn sót lại, một bát cà mì rưới cà chua sốt được ăn sạch sẽ.
Đứng lên, đưa tay muốn thu dọn bát đũa trên bàn ăn, lại bị bàn tay to ấm áp ngăn cản, Tô Dịch Thừa cười nhạt nói với cô: "để anh."
An Nhiên để bát đũa trong tay xuống, hai tay chống hông nhìn chằm chằm anh, vẻ mặt nghiêm túc, không cười, nói: "hôm nay em rất tức giận!"
"Ừ, là anh không tốt." Tô Dịch Thừa chủ động thừa nhận sai lầm, thái độ rất tốt.
"Vậy tối nay anh phải nghe lời em." An Nhiên nhìn chằm chằm anh nói.
Điều này Tô Dịch Thừa không hề có ý kiến, cười gật đầu nói: "ừ, về sau cũng nghe lời em."
"Ừ, rất tốt." Đối với câu trả lời của anh, hiển nhiên người nào đó rất vừa lòng, sau đó lại xét thấy anh biểu hiện tốt, đưa tay sờ đầu anh, mỉm cười thỏa mãn nói: "tốt ngoan."
Đối với động tác của cô, Tô Dịch Thừa có chút dở khóc dở cười.
Thu tay lại, sau đó lại cầm lấy bát đũa trên bàn ăn, nói: "vậy buổi tối em rửa bát, không cho anh có ý kiến phản đối."
Tô Dịch Thừa ngẩn người lúc này mới kịp phản ứng mình mắc bẫy cô, trong lòng vì cô chăm sóc mà cảm động tận đáy lòng.
Bưng bát đũa bỏ vào bồn rửa bát, nhưng vì bát mì tôm kia mà cả bếp tràn ngập mùi mì tôm. Nhíu mày, sau đó xoay người nói với người đang đứng đó: "phân cho anh một nhiệm vụ." Nói rồi khom lưng xách túi rác kia, sau đó vòng qua quầy ba đi ra khỏi bếp đến trước mặt anh nói: "đây, mang túi rác này ra ngoài vứt bỏ."
Đưa tay nhận lấy, còn nghiêm trang nói: "cam đoan hoàn thành nhiệm vụ lãnh đạo giao cho."
An Nhiên buồn cười nhìn anh một cái, rồi mới xoay người vào phòng bếp.
Đến khi An Nhiên tắm rửa thay quần áo ngủ xong xuôi đi ra, Tô Dịch Thừa còn chưa về phòng, nhìn đồng hồ, mười một giờ kém mười lăm, lau tóc còn đang ẩm ướt đi ra khỏi phòng, thấy đèn trong thư phòng vẫn sáng, tiến lên, đến gần mới nghe thấy láng máng tiếng nói chuyện điện thoại của Tô Dịch Thừa truyền đến bên bên trong qua cánh cửa khép hờ.
"Ừ, tôi biết rồi, bọn họ đã hành động, mấy ngày qua có người bên ban thanh tra kỷ luật bên kia cũng tiến hành tiếp xúc với tôi, . . . ." Hình như người bên kia điện thoại nói thêm gì, nghe thấy Tô Dịch Thừa lại nói: "vân