Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343574
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3574 lượt.
cắn môi thật chặt, nắm tay Tô Dịch Thừa lực đạo mạnh đến bấm đau Tô Dịch Thừa, mà chính cô cũng hoàn toàn không chú ý tới.
Tô Dịch Thừa có chút bận tâm nhìn An Nhiên, đưa tay vỗ vỗ tay cô.
Mà thím Trương cực kỳ không rõ chân tướng như thế nào, hoàn toàn không biết đây là tình huống gì! Nhìn có chút ngẩn người.
"Đủ rồi!" Đồng Văn Hải bị đánh có chút căm tức, một tay bắt lấy Lâm Tiểu Phân đẩy ra. Lâm Tiểu Phân dưới chân có chút đứng không vững, thiếu chút nữa bị ngã trên mặt đất, cũng may Cố Hằng Văn ở một bên mau mắt, tiến lên đỡ lấy bà ôm trong ngực. Ánh mắt hung hăng nhìn chằm chằm Đồng Văn Hải, quát lên với ông ta: "Đồng Văn Hải, ông muốn làm cái gì!"
Đồng Văn Hải tự biết đuối lý, liếc qua không nhìn tới bọn họ, một lúc lâu mới lên tiếng: "Tôi biết tôi thật có lỗi với mẹ con các người, nhưng mà dù thế nào tôi thủy chung cũng là …."
"Ông dám!" Lần này mở miệng không phải là Lâm Tiểu Phân, mà là An Nhiên!
Mọi người quay đầu nhìn An Nhiên, chỉ thấy cô đẩy Tô Dịch Thừa ra, cắn chặt răng, nắm chặt quả đấm đi về phía Đồng Văn Hải. Nhìn chằm chằm ông ta, nói: "Ông câm miệng!"
Đồng Văn Hải nhìn cô, giờ phút này có chút bị An Nhiên hù dọa, giật mình sững sờ mở miệng: "An, An Nhiên. . . . . ."
"Đừng gọi tôi như vậy, ông gọi tôi như vậy chỉ làm cho tôi cảm thấy ghê tởm! Ông có tư cách gì mà gọi tên của tôi!" An Nhiên cắn răng từng chữ từng câu hỏi, hai tay nắm chặt tới khống chế được tâm tình của mình.
"Ta, ta là ….." Đồng Văn Hải mở miệng, muốn giải thích.
"Câm miệng!" An Nhiên quát lên với ông ta, có chút mùi vị nổi điên.
"An Nhiên. . . . . ." Lâm Tiểu Phân cùng Cố Hằng Văn có chút bận tâm nhìn cô.
Tô Dịch Thừa cũng có chút không yên lòng, tiến lên muốn ôm An Nhiên, lại bị cô đẩy ra.
An Nhiên hung hăng ngó chừng Đồng Văn Hải, có chút nghiến răng nghiến lợi nói: "Không cho ông nói ra !"
Tô Dịch Thừa nhìn cô, trong lòng suy nghĩ, đột nhiên ý thức được An Nhiên có phải đã sớm biết điều gì hay không.
An Nhiên nhắm mắt lại, hít vào một hơi thật dài, rồi mở mắt nhìn ông ta, nói: "Ông đi ra ngoài cho tôi, nhà chúng tôi không hoan nghênh ông, ông chết hay sống, đều không liên quan gì tới chúng tôi, không nói trước có thể giúp hay không, cho dù Dịch Thừa có thể giúp ông tôi cũng sẽ không để cho anh ấy đi giúp ông! Nếu như không muốn bị điều tra, ban đầu ông cũng đừng làm nhiều chuyện thất đức như vậy!"
Nghe vậy, Đồng Văn Hải nhìn cô, lừa mình dối người cười lắc đầu, chỉ nói: "Sẽ không, đó là bởi vì con không biết ta là ai, nếu con biết quan hệ giữa ta với con, con cũng sẽ không làm như vậy!"
"Ông đối với tôi mà nói chính là một người xa lạ, cái gì cũng không phải!" An Nhiên bình tĩnh nói, quay đầu không nhìn tới ông ta.
Đồng Văn Hải lắc đầu, nói: "Không phải, An Nhiên, thật ra thì ta với mẹ của con năm đó gặp gỡ rồi yêu nhau, con chính là ——"
Đồng thời…..
"Câm mồm, Đồng Văn Hải ông câm mồm !" Lâm Tiểu Phân hét lên, xông qua muốn che cái miệng của ông ta.
"Câm miệng, không cho ông nói ra !" An Nhiên cũng rống giận quát lên với ông ta, cả người tâm tình có chút không chịu khống chế.
Nhưng mà…
"Ta với mẹ con trước đây yêu nhau, con chính là con gái của ta, con là con gái ruột của ta!" Đồng Văn Hải nói ra trong lúc hai mẹ con kêu lên, nói ra quan hệ giữa ông ta và cô, đồng thời cũng nói ra bí mật mà Lâm Tiểu Phân cùng Cố Hằng Văn tử thủ hai mươi chín năm không dám nói ra ngoài.
Sau đó hết thảy tất cả đều yên tĩnh lại, mấy người cũng không có nói chuyện, An Nhiên cả người chỉ ngây ngốc nhìn Đồng Văn Hải, hàm răng cắn chặt môi, cắn mạnh tới môi chảy cả máu.
Lâm Tiểu Phân cả người một chút nhũng xuống, một chút khí lực cũng không có, chỉ ngây ngốc ngồi liệt trên mặt đất, phía sau Cố Hằng Văn vội vàng đỡ lấy bà, ôm chặt trong ngực.
Tô Dịch Thừa có chút ác độc nảy sinh trừng mắt nhìn Đồng Văn Hải, trong mắt là ngọn lửa tức giận đạng thiêu đốt!
Mà Thím Trương thì có chút há hốc mồm, lẳng lặng nhìn hết thảy, có chút khó có thể tin.
Người phản ứng trước là Đồng Văn Hải, hoàn toàn không có ý thức được cái gì, có chút áy náy cười nhìn An Nhiên đi qua, đưa tay kéo lấy tay của cô, sám hối với cô nói: "An Nhiên, thật xin lỗi, ba vẫn không biết sự tồn tại của con, ban đầu là ba không tốt, một chút cũng không biết mẹ của con mang thai, lúc chúng ta chia tay, ba hoàn toàn không biết ba còn có một cô con gái xinh đẹp thông minh như vậy, cho đến lúc trước, cho đến mấy tháng trước chúng ta gặp nhau, ba mới hậu tri hậu giác biết ba vẫn còn có cô con gái ưu tú như vậy!"
Đồng Văn Hải tự quyết định, vẻ mặt rất cảm động. Nhìn cô tiếp tục nói: "Ta biết con hận ba, oán ba, ba cũng biết hết thảy đây cũng là lỗi của ba, không trách con hận ba. Nhưng mà An Nhiên, dù sao chúng ta là quan hệ huyết thống, máu mủ tình thâm a, không phải sao. Thật ra thì ngay từ mấy tháng trước khi ba biết ba đã muốn nhận lại con, nhưng lại sợ con không chịu được, sợ con có oán hận, cho nên cũng vẫn không có mở miệng nói với con, không dám nói cho con biết thật ra thì ta mới là cha ruột của