pacman, rainbows, and roller s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343585

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3585 lượt.

sau khi nhà bị phá bỏ dời đi nơi khác thì khoản tiền bồi thường kia sẽ không ai biết, muốn tra cũng sẽ không tra được đến trên đầu của ông ta, ban đầu chuyện này vốn là chính là Lăng Xuyên Giang khai báo ra, mà phần lớn khoản bồi thường cho những nhà bị phá bỏ và dời đi nơi khác cũng bị Lăng Xuyên Giang lấy đi, nhưng mà ai biết những người dân ở thành Bắc kia thế nhưng bởi vì tiền bồi thường quá ít mà huyên náo lớn như vậy, còn kinh động tới Tô Dịch Thừa tự mình đi tới hiện trường, mà càng không nghĩ đến chính là Lăng Xuyên Giang lại vào lúc này gặp chuyện không may, ban thanh tra kỷ luật gần đây quản thông tin truyền ra ngoài rất chặt, lần này chuyện của Lăng Xuyên Giang liên lụy không ít người, gần đây Nghiêm Lực cũng chầm chậm tra được tới ông ta ở bên này, khoản tiền bồi thường cho những nhà dân bị phá bỏ, đoán chừng lập tức sẽ tới tìm ông ta, nghe nói mấy vị lão tổng của một số công ty cũng đã bị xin mời đi phối hợp điều tra, Hoàng Đức Hưng cũng là một trong những người đó.
"Tôi không có gì cần nói chuyện cùng với Đồng cục trưởng hết." An Nhiên nói như vậy, cũng không nhìn ông ta, trực tiếp xoay người gọi thím Trương nói: "Thím Trương, thím tiễn khách giùm tôi." Vừa nói liền đi vào trong phòng, cô cũng không muốn nhìn người đàn ông này, theo bản năng rất là bài xích.
Thím Trương nhẹ nhàng gật đầu, nhìn Đồng Văn Hải, chỉ nói: "Mời ông đi ra ngoài đi."
Đồng Văn Hải cũng không nhìn bà, chỉ nhìn chằm chằm An Nhiên, thấy cô muốn đi, thì bước lên phía trước lôi kéo tay An Nhiên: "An Nhiên, con giúp ta van cầu Tô Dịch Thừa, bảo anh ta đừng điều tra tiếp chuyện này nữa có được hay không, An Nhiên, con cũng không muốn thấy ta ngồi tù chứ, dù sao ta cũng là..."
"Đồng Văn Hải!" Không đợi Đồng Văn Hải nói xong, phía sau truyền đến tiếng kêu, thanh âm có chút bén nhọn, trong đó mang tức giận nhiều hơn.
Phía sau Lâm Tiểu Phân không biết đã đến từ lúc nào, cửa không có đóng, trực tiếp từ ngoài cửa chạy vào, ánh mắt sưng đỏ, đầu tóc cũng có chút xốc xếch, phía sau Cố Hằng Văn cũng nói gót chạy theo, bởi vì chạy gấp, hai người bây giờ nhìn tới đều có chút chật vật.
An Nhiên lẳng lặng nhìn cha mẹ, lại nhìn Đồng Văn Hải, có chút không biết hiện tại là cái tình huống gì.
Trong thư phòng Tô Dịch Thừa nghe được động tĩnh kinh động phía bên ngoài, ngay cả cặp kính viền vàng trên mặt còn chưa kịp tháo ra, liền từ bên trong đi ra ngoài, thấy Đồng Văn Hải, chân mày theo bản năng cau chặt lại.
Tiến lên từ phía sau đỡ lấy An Nhiên, nhìn An Nhiên đang bị Đồng Văn Hải nắm tay đến đỏ lên, thì càng thêm không vui rõ ràng, đưa tay kéo tay của Đồng Văn Hải, dùng sức một chút, khiến cho Đồng Văn Hải phải thả tay của An Nhiên ra.
"A!" Đồng Văn Hải có chút bị đau đem tay của An Nhiên thả ra, lúc này mới quay đầu nhìn thấy Tô Dịch Thừa đã đi ra ngoài, cũng chẳng quan tâm Lâm Tiểu Phân cùng Cố Hằng Văn phía sau, chỉ nhìn Tô Dịch Thừa nói: "Tô phó thị trưởng, Dịch Thừa, cậu cũng đang ở nhà sao, vậy thì tốt quá!"
Tô Dịch Thừa đem An Nhiên kéo lại, ánh mắt nhìn chằm chằm vào ông ta, mặt không chút thay đổi hỏi: "Đồng cục trưởng, ông muốn làm cái gì?"
"Dịch Thừa, tôi đem khoản tiền rút từ việc bồi thường cho những gia đình bị phá bỏ nhà cửa trả lại, có thể không tra những chuyện này nữa không, anh xem như thế nào!" Đồng Văn Hải có chút mong đợi nhìn anh, hiện tại có mấy lời cũng không còn có gì phải giấu diếm nữa rồi, thật ra thì đến một bước này hôm nay, mọi người đã sớm đều biết rõ trong lòng rồi, ông ta nếu còn muốn che giấu nữa thì sẽ chết vô cùng khó coi, còn không bằng nói toạc ra, cầu xin anh bỏ qua cho ông ta một mạng, dù nói thế nào ông ta cũng có quan hệ với Cố An Nhiên, Tô Dịch Thừa cũng phải cho hắn chút mặt mũi.
Tô Dịch Thừa hừ lạnh, nói: "Đồng cục trưởng thật sự là nói đùa, chuyện tra hay không tra cũng không phải một mình tôi nói là có thể định đoạt, tôi cũng không phải là thanh tra của ban kỷ luật cũng không phải là cục kiểm tra, điểm này Đồng cục trưởng hẳn là đã sớm biết chứ."
"Ha ha." Đồng Văn Hải gượng cười, nhìn anh, có chút nịnh hót nói: "Anh nhất định có biện pháp ."
"Tôi tại sao phải giúp ông?" Tô Dịch Thừa hỏi ngược lại. Tại sao muốn giúp ông ta, anh không có nghĩa vụ này cũng không có trách nhiệm này đi!
Nói tại sao chứ, Đồng Văn Hải thật giống như có một chút lo lắng rồi lấy dũng khí, nhìn anh tiến lên muốn nói: "Sao anh có thể không giúp tôi chứ, anh còn không biết tôi, tôi là…."
"Đồng Văn Hải, không cho ông nói, không cho ông nói. . . . . ." Lâm Tiểu Phân giống như phát điên chạy tới, nắm tay lại hung hăng đánh lên người Đồng Văn Hải, vừa đánh trong miệng vừa nói: "Tên khốn kiếp đáng bị chém ngàn đao này, không cho ông nói, không cho ông nói!" Vừa nói, nước mắt không khống chế được rơi xuống.
Một bên Cố Hằng Văn không cử động, chỉ nhìn bà, hai tay đặt hai bên hông nắm chặt lại, giống như đang đè nén cảm xúc cuồn cuộn trong cơ thể.
An Nhiên nửa tựa vào trong ngực Tô Dịch Thừa, cả người một câu nói cũng không có nói, nhưng mà thân thể lại có chút run rẩy, hàm răng