XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343579

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3579 lượt.

hàng.
"Anh . . . ." An Nhiên cười, có chút nói không ra lời.
Tô Dịch Thừa cũng cười, hỏi, "cảm giác giống chứ?"
"Ừ." An Nhiên gật đầu, rất dùng sức, dùng sức đến nỗi sắp rơi nước mắt, là cảm động, là mừng rỡ.
Tô Dịch Thừa bật cười lắc đầu, sủng nịch nói: "đồ ngốc." Sau đó khom người dùng tay lau khô nước mắt cô, lấy ra một đóa hoa hồng từ phía dưới quầy ba, đưa cho cô, nói: "thật ngại vì không mua một bó to, chỉ có mua một đóa, chúng ta cảm nhận bầu không khí , nhé?"
An Nhiên gật đầu, vừa khóc vừa cười nhận lấy, cúi đầu ngửi mùi hương kia, méo miệng, thấp giọng nói: "Tô Dịch Thừa, anh đối tốt với em như thế làm gì." Cô sẽ bị làm hư mất.
Tô Dịch Thừa đưa tay kéo cô, bắt lấy tay cô, nhẹ nhàng đặt lên môi mình hôn lấy, sau đó ôn nhu nói: "em là vợ anh, không đối tốt với em còn đối tốt với ai?"
An Nhiên cười nhẹ, vẻ mặt hạnh phúc và vui sướng khó tả.
Tô Dịch Thừa buông tay cô ra, sờ sờ mặt cô, lau sạch nước mắt trên mặt cô, nói: "được rồi, nhân lúc còn nóng ăn cùng anh chút?" Vốn là làm cho cô, hằng ngày nhìn cô nôn nghén mà không tăng thêm tí thịt nào, mặc dù bận rộn nhưng anh vẫn không khỏi lo lắng.
An Nhiên gật đầu, "được." Cầm lấy dao nĩa cắt miếng thịt bò, hạnh phúc ăn bữa tối ánh nến mà anh đặc biệt chuẩn bị cho cô.
Hai người vừa ăn vừa cười nói, cực kỳ vui vẻ, hai người còn hài hước cầm sữa tươi và rượu đỏ chạm cốc, bón cho nhau ăn như những đôi tình nhân khác.
Chỉ là vào lúc hai người đang ăn vui vẻ, điện thoại trong phòng khách vang lên, có chút đột ngột. An Nhiên xoay người chuẩn bị đi nhận, lại bị Tô Dịch Thừa ngăn lại.
"Anh đi." Thả dao nĩa trong tay xuống, liền đi ra khỏi phòng bếp đến nhận cuộc điện thoại kia: "a lô."
An Nhiên không biết là ai gọi điện thoại tới, cũng không biết trong điện thoại nói những thứ gì, chỉ thấy Tô Dịch Thừa không vui khẽ nhíu mày lại.






Cha của tôi vĩnh viễn chỉ có Cố Hằng Văn
Cúp điện thoại xong, lúc Tô Dịch Thừa xoay người thì thấy An Nhiên đang nhìn anh, có chút nghi ngờ hỏi: "Xảy ra chuyện gì sao?"
Không muốn để cho cô lo lắng, Tô Dịch Thừa cười nhạt nhìn nàng lắc đầu, chỉ nói: "Không có gì."
Anh không muốn nhiều lời, An Nhiên cũng không hỏi nhiều, chỉ cho là chuyện công việc của anh.
An Nhiên cảm thấy gần một tuần lễ này Tô Dịch Thừa trở nên có chút kỳ quái, trở về nhà đều rất sớm, nhưng mà công việc vẫn rất nhiều như cũ, trên căn bản tuy trở về nhưng lại vào thư phòng, ăn một bữa cơm cũng rất vội vàng. An Nhiên vẫn nôn nghén như cũ, hai ngày gần đây tựa hồ cũng chầm chậm giảm xuống, nôn mửa cũng rõ ràng bớt đi, thím Trương chọc ghẹo cô nói là bởi vì liên quan đến Tô Dịch Thừa, bởi vì Tô Dịch Thừa gần đây mỗi ngày đều ăn cơm ở trong nhà, nhìn anh, cô nôn mửa cũng ít đi.
Thím Trương nghiêng qua thân mình, quay đầu nhìn An Nhiên một chút: "Phu nhân, tìm cô."
Thím Trương nghiêng thân đi, An Nhiên lúc này mới thấy người đàn ông đứng ở cửa, dừng lại cước bộ, sửng sốt, có chút ngoài ý muốn. Người đứng ở cửa không ai khác, chính là Đồng Văn Hải.
Đồng Văn Hải thấy An Nhiên, có chút mừng rỡ có chút cao hứng, trực tiếp đẩy thím Trương ra liền đi vào bên trong, giày cũng không có thay, sải bước đã đến trước mặt An Nhiên, nhìn An Nhiên, khóe miệng cười, "Nhiên, An Nhiên." Đưa tay muốn kéo tay An Nhiên.
An Nhiên theo bản năng tránh ra, nhìn ông ta, vẻ mặt có chút lãnh đạm, một lúc lâu chỉ thản nhiên nói: "Xin hỏi, có chuyện gì sao?"
Sự lãnh đạm của An Nhiên, Đồng Văn Hải có thể nhìn ra ở trong mắt, tay muốn vươn ra nắm tay của cô thu lại có chút ngượng ngùng, nhìn cô, ánh mắt kia giờ phút này xem ra đến thật là có chút ít áy náy, có chút ngại ngùng mở miệng, nói: "An Nhiên, thật ra thì tôi. . . . . . Thật ra thì tôi. . . . . ." Muốn nói cái gì, lại tựa hồ còn không biết phải nói như thế nào.
An Nhiên cau mày, chỉ nói: "Đồng cục trưởng mời đi ra ngoài đi, nhà tôi không hoan nghênh ông." Cô còn nhớ rõ ngày đó ở trong phòng ăn ông ta đã nói những lời đó với cô, cô cũng không muốn nghe ông ta nói ra nói vào gì với cô nữa.
Đồng Văn Hải biết cô vẫn còn tức giận với ông ta vì lần nói chuyện trước đó, nên vội vàng giải thích: "An Nhiên, lần trước là tôi không tốt, tôi không biết con mang thai, nếu như biết, tôi nhất định sẽ không nói những lời đó, thật."
An Nhiên cười lành, quay đầu đi nhìn ông ta, hỏi: "Bất kể tôi có thai hay không có mang thai, xin hỏi ông có tư cách gì mà nói tôi cái gì?"
"Đúng đúng đúng, là tôi không tốt, không biết rõ ràng tình huống, muốn trách hết thảy đều do Mạc Phi, rõ ràng cưới Tiểu tiệp còn…."
Đồng Văn Hải vẫn chưa nói hết, đã trực tiếp bị An Nhiên lạnh giọng cắt đứt: "Đủ rồi, tôi không muốn nghe ông nói chuyện nhà của ông, nó không có quan hệ gì tới tôi, tôi không muốn nghe cũng không muốn biết."
"Được được, tôi không nói bọn họ." Có ý tứ cầu xin cô, Đồng Văn Hải tận lực theo cô, một chút cũng không dám chọc cô mất hứng.
Hiện tại ông ta thật sự là cùng đường rồi, ông ta cho là những người dân kia