Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343519
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3519 lượt.
gười khác cũng không thể nhìn thấy, để em chỉ có thể cười với một mình anh thôi, trong đôi mắt cũng chỉ có thể nhìn một mình anh."
An Nhiên buồn cười vỗ nhẹ lên người anh: "Cũng không biết anh thậm chí lòng tham muốn giữ mạnh như vậy." Ngón tay mãnh khảnh kia chọc chọc lồng ngực kiên cố của anh: "Bá đạo."
Tô Dịch Thừa cười, cúi người mổ hôn xuống môi của cô, nói: "Chỉ bá đạo đối với một mình em, có được hay không."
An Nhiên ngọt ngào cười, cười đến mặt mày đều loan ra biên độ đẹp mắt, nhìn anh, nặng nề gật đầu: "Được!" Cô thích anh bá đạo như vậy, làm cho người ta cảm giác mình là trân quý nhất, là người được quý trọng.
Hai người như vậy nhìn nhau cười một lát, Tô Dịch Thừa mang theo cô vào phòng làm việc của mình, từ phía sau trong giá sách tận lực tìm một quyển sách không đến nỗi buồn chán quá cho An Nhiên, để cho cô ngồi vào chỗ nghỉ ngơi trên ghế sa lông của mình, còn anh thì trở về phía sau bàn làm việc xử lý văn kiện giấy tờ khẩn cấp mà thư ký Trịnh lúc trước đã để lại trên bàn cho anh.
An Nhiên cho rằng quyển sách thật sự là rất nhàm chán, chi chít tất cả đều là chữ, hơn nữa cũng những loại học thuật từ ngữ này, An Nhiên chỉ cảm thấy mí mắt của mình càng ngày càng nặng, sau đó từ từ cũng mất đi ý thức.
Đợi Tô Dịch Thừa xử lý tốt một phần văn kiện giấy tờ lúc ngẩng đầu lên, chỉ thấy An Nhiên đã gối lên ghế sa lông ngủ thiếp đi, tiến lên cởi khỏi áo khoác đắp lên cho cô, nhẹ nhàng ở trên ghế sa lông ngồi xuống, đưa tay vén lên lên mấy sợi tóc trước trán của cô, khóe miệng nhàn nhạt mang theo nụ cười.
"Cốc, cốc, cốc." Đột nhiên, cửa phòng làm việc bị gõ vang, thư ký Trịnh đẩy cửa đi vào, nói: "Tô phó thị trưởng, Trương thư ký đã đến, triệu tập mọi người."
Đột nhiên không dám lên tiếng, bởi vì nhìn thấy Tô Dịch Thừa trước mắt đang làm động tác chớ lên tiếng với anh ta, lúc này anh mới thấy An Nhiên đang nửa nằm trên ghế sa lông ngủ.
Tô Dịch Thừa đứng dậy đi về phía anh ta, giảm thấp thanh âm xuống hỏi: "Chuyện gì?"
Thư ký Trịnh thấy vậy, cũng giống như anh giảm thanh âm thấp xuống nói: "Trương thư ký đã đến, triệu tập mọi người ở trong phòng họp số một chuẩn bị họp, hẳn là nói về chuyện giấy tờ văn kiện khẩn cấp buổi sáng."
Tô Dịch Thừa gật đầu, "Tôi biết rồi."
Thư ký Trịnh gật đầu, xoay người trước tiên lui ra khỏi phòng làm việc.
Lúc An Nhiên lần nữa tỉnh lại thì trong phòng làm việc sớm đã không còn thấy thân ảnh của Tô Dịch Thừa, có chút nghi ngờ dụi dụi mắt, vừa chuẩn bị gọi điện thoại cho anh thì nhìn thấy điện thoại di động của anh đặt trên bàn.
Nghĩ thầm anh có thể đi toilet rồi, cũng không nghĩ gì nữa, lại cầm quyển sách kia đọc một chút. Đợi một lúc lâu nhưng không thấy người trở lại, có chút nghi ngờ cau chân mày, không biết Tô Dịch Thừa đến tột cùng là đi đâu.
Cô không yên lòng nên đứng dậy mở cửa đi ra ngoài, bên ngoài phòng làm việc ngay cả thư ký Trịnh cũng không có ở đó, nghi hoặc, đồng thời mang theo hiếu kỳ đối với tòa nhà này, mới đi đến đầu hành lang, chỉ thấy có hai người từ phía dưới cầu thang đi lên, lúc An Nhiên nhìn thấy hai người kia đồng thời hai người đó cũng đúng lúc ngẩng đầu nhìn thấy An Nhiên.
An Nhiên sửng sốt, nhận ra người đi lên kia là ‘Húc Đông kiến trúc’ Tiêu Ứng Thiên. Tiêu Ứng Thiên hiển nhiên cũng nhận ra cô, cười nhạt gật đầu với An Nhiên, nói: "An Nhiên, đã lâu không gặp."
An Nhiên cũng cười với ông ta nói: "Tiêu chủ tịch đã lâu không gặp."
Đợi Tô Dịch Thừa họp xong trở lại, chỉ thấy An Nhiên cùng Tiêu Ứng Thiên ở trong phòng làm việc đang nói chuyện rất hăng say.
"Chú Tiêu tại sao cũng tới?" Tô Dịch Thừa vừa cười nói vừa đem tài liệu thả vào trên bàn làm việc của mình, sau đó đi tới bên cạnh An Nhiên, ngồi ở ghế sa lông bên cạnh, tay rất tự nhiên khoác lên trên bả vai của An Nhiên, mà An Nhiên thì quay đầu cười nhạt với anh, hai người liếc mắt nhìn nhau.
"Chú tới tìm lão Trương, lúc đi ngang qua tầng này của cháu vừa lúc gặp được An Nhiên, cho nên cùng An Nhiên nói mấy câu." Tiêu Ứng Thiên cười nhạt nói, sau đó đứng dậy: "Xem ra hội nghị của các người cũng đã xong, chú hiện tại đi tìm lão Trương ông ta hẳn là rảnh rỗi quan tâm tơi chú đi." Vừa nói liền đứng lên liền đi về phía cửa phòng làm việc.
Tô Dịch Thừa khách sáo nói: "Chú Tiêu sao không ngồi thêm một chút?" Vừa nói vừa đỡ An Nhiên, hai người đứng dậy.
"Không được không được, chú ở lại sẽ làm trở ngại hai vợ chồng các cháu tình cảm mặn nồng, báo ngày đó chú đã đọc." Tiêu Ứng Thiên có chút trêu chọc nói.
Bài báo ngày hôm đó An Nhiên cũng đã đọc, mặt cô đỏ lên, cả người có chút ngượng ngùng, có chút oán giận quay đầu nhìn Tô Dịch Thừa một cái.
Tô Dịch Thừa vẻ mặt cười nhạt, không có một chút ngại ngùng cùng không được tự nhiên.
Đưa Tiêu Ứng Thiên ra cửa, lúc tới cửa, Tiêu Ứng Thiên đột nhiên quay đầu, nhìn An Nhiên có chút thần bí cười cười, "An Nhiên, điều chú mới vừa nói với cháu, cháu suy nghĩ kĩ một chút, ngàn vạn đừng lãng phí thiên phú của cháu."
An Nhiên cười nhạt gật đầu: "Dạ được, cháu sẽ suy nghĩ thật kỹ."
Tô Dịch Thừ