Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343516

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3516 lượt.

rước đã bị nóng một đầu lưỡi, tính trẻ con oa oa kêu to: "Thật nóng, thật nóng, thật nóng quá."
Tô Dịch Thừa khẽ thở dài một tiếng lắc đầu, đưa tay nhận lấy chiếc thìa trong tay cô thổi nguội, lôi kéo cô đi tới ven đường đứng, buồn cười nhìn mắt cô: "Làm sao lại giống như trẻ con vụn về thế." Cầm lấy chiếc thìa nhựa duy nhất trong tay cô, múc một ít, sau đó thả vào bên miệng nhẹ nhàng thổi, sau đó lại đưa tới bên miệng cô, nhẹ dụ dỗ nói: "Há mồm."
An Nhiên cười lan tới chân mày, nghe lời đem miệng mở ra, tùy ý anh đem mùi vị thức ăn đưa vào trong miệng mình, không nóng không lạnh, cộng thêm mùi vị trong trí nhớ kia, An Nhiên thỏa mãn nhắm mắt lại, thở dài nói: "Ăn vẫn ngon giống như lúc trước!"
Tô Dịch Thừa cũng cười cười, liền múc một thìa giống như lúc nãy đưa tới bên miệng thổi thổi, sau đó đưa tới bên miệng để cho cô há mồm ăn.
An Nhiên ăn được rất thỏa mãn, đợi đến lúc ăn hết hơn nửa chén, Tô Dịch Thừa tiếp tục đút cô cũng không mở miệng nữa, nhìn anh lắc đầu nói: "No rồi, còn dư lại để cho anh ăn."
Tâm tư nhỏ của cô anh tất nhiên hiểu được, nhưng mà cô kiên trì anh cũng bất đắc dĩ, chỉ có thể đem đồ ăn còn dư trong nửa chén kia ăn hết. Sau đó ở dưới đôi mắt mong đợi của cô gật đầu nói ăn ngon.
Nghe vậy, An Nhiên liền rất thỏa mãn cười lan tới chân mày, một lần nữa nắm tay của anh cứ như vậy đi trong đám người.
Tô Dịch Thừa thì luôn đề cao cảnh giác, rất sợ người đi tới đi lui đụng vào cô, luôn đem cô che lại trong phạm vi bảo vệ của mình.
Thật ra thì hai người cũng không mua cái gì, chỉ là đơn thuần đi dạo phố, An Nhiên rất thích cảm giác dắt tay người mình yêu đi dạo như vậy trong đám đông, rất kiên định, an toàn.
Nhìn đến hai bên đường bày đầy đồ ăn vặt, An Nhiên luôn có cảm giác chảy nước miếng, nhưng mà có nhiều thứ không tốt, cho dù An Nhiên làm nũng, Tô Dịch Thừa cũng kiên quyết không đồng ý. Sau đó An Nhiên sẽ mất hứng bĩu môi, nhưng mà sau khi nhìn tiếp những đồ ăn ngon trước mắt cô sẽ nhanh chóng quên hết tất cả những điều không vui lúc trước, sau đó chỉ vào quầy hàng phía trước vỗ tay Tô Dịch Thừa, giống như hiện tại, "Dịch Thừa, anh nhìn, là ngô luộc."
Tô Dịch Thừa có chút bất đắc dĩ lại có chút buồn cười, sủng nịnh gật đầu: "Được rồi, bên kia quá nhiều người, em đứng đây, anh đi qua mua cho em."
An Nhiên nặng nề gật đầu, giống như một đứa nhỏ chờ được quà, biết điều là được rồi.
An Nhiên đứng ở dưới một cây ngô đồng, nhìn người đàn ông kia vì mình chen chúc ở trong một đám người chỉ vì mua cho mình một trái ngô luộc nho nhỏ, cô khẳng định anh nhất định chưa từng tới những con phố này, trong lòng cảm thấy thật ấm áp. Thật ra thì cũng không phải nói đặc biệt muốn ăn, nhưng mà nhìn anh vì cô chen chúc trong một đám đông, trong lòng có loại cảm giác ngọt ngào không nói ra lời.
"An Nhiên?"
Đang lúc An Nhiên mang vẻ mặt hạnh phúc nhìn Tô Dịch Thừa vì mình chen chúc ở trong đám người mua ngô luộc, phía sau truyền đến tiếng một người đàn ông quen thuộc, mang theo dò xét, mang theo không xác định.
An Nhiên quay đầu, chỉ thấy Mạc Phi đang đứng ở sau lưng cô, nhìn thấy cô, trên mặt hiện lên một tia mừng rỡ.
An Nhiên hơi hơi sửng sốt, có chút ngoài ý muốn lại ở chỗ này gặp được anh ta, chỉ nhàn nhạt gật đầu, trên mặt cũng không có quá nhiều vẻ mặt.
An Nhiên xoay người Mạc Phi lúc này mới thấy bụng tròn vo của cô, trên mặt mừng rỡ liền tối sầm không ít, gượng cười nói: "Lần trước, bài báo lần trước anh đã đọc rồi."
An Nhiên gật đầu, đối với Mạc Phi, cô thật cảm thấy không có gì để nói.
Mạc Phi cũng phát giác lúng túng, cố gắng muốn tìm chút đề tài: "Em…”
"Mạc Phi." Một giọng nữ truyền đến cắt đứt lời của Mạc Phi còn chưa nói xong.
Nghe tiếng, An Nhiên ngẩng đầu, chỉ thấy Tiếu Hiểu ở phía sau Mạc Phi trong tay đang cầm hạt dẻ rang đường đi về phía bên này.






Béo lên rồi
An Nhiên ngẩng đầu, thấy phía sau Mạc Phi, Tiếu Hiểu tay đang cầm hạt dẻ rang đường đi về phía này.
Tiếu Hiểu cũng thấy An Nhiên, cũng sững sờ, nụ cười trên môi từ từ biến mất, sau đó trong nháy mắt lại tươi tắn lên, bước lên rất tự nhiên khoác tay Mạc Phi, cười nói: "An Nhiên, thật trùng hợp a, đã lâu không gặp."
Đối với bọn họ thành cặp thế này, An Nhiên không khỏi sửng sốt, không vì cái gì khác, chỉ là quá bất ngờ.
Bất ngờ, An Nhiên chỉ lắc đầu cười khẽ, khi ngẩng đầu lên nhìn bọn họ thì chỉ mỉm cười gật đầu, nói lại một câu: "đúng là vừa khéo."
Tô Dịch Thừa chỉ sủng nịch xoa xoa đầu cô, nói: "đi thôi, còn muốn đi đâu?"
An Nhiên miệng đầy ngô, nói không rõ ràng: “em muốn đi bờ sông.” Nhìn Tô Dịch Thừa, ánh mắt lấp lánh.
Tô Dịch Thừa gật đầu, "được, em nói đi đâu thì đi đó." Cô là sếp, tất cả đều do cô làm chủ. Lại ngẩng đầu nhìn Mạc Phi và Tiếu Hiểu còn đứng bên, cười nhạt gật đầu nói: "Mạc tổng, cô Tiếu tiếp tục đi dạo nhé, chúng tôi đi trước."
Mạc Phi vẫn không có biểu cảm gì nhiều, chỉ nhìn chằm chằm An Nhiên rồi lại nhìn anh, hai tay hai bên nắm thật chặt, như là đang cố