Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343513

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3513 lượt.

gắng đè nén cảm xúc cuồn cuộn trong lòng.
Tiếu Hiểu thì hơi lúng túng gật đầu với Tô Dịch Thừa, đáp: "Tốt."
An Nhiên cũng thản nhiên gật đầu với bọn họ, sau đó để tùy Tô Dịch Thừa nắm tay đi thẳng đến bờ sông.
Mãi đến khi bóng dáng hai người bọn họ biến mất trong đám đông, Mạc Phi vẫn còn nhìn về phương xa, có chút thất thần.
Bên mép là ruột hạt dẻ mà Tiếu Hiểu vừa mới bóc, bên tai truyền đến giọng nói mềm mại của cô ta: "Mạc Phi, ăn hặt dẻ đi, không phải là anh muốn ăn sao, thật sự ngon."
Lúc này Mạc Phi mới phục hồi tinh thần lại, lạnh nhạt nhìn Tiếu Hiểu một cái, đưa tay phủi phủi tay cô ta, lạnh giọng nói: "Sau này đừng có làm chuyện nhàm chán thế này, nếu không, sẽ chỉ làm tôi càng chán ghét cô." Nói xong, cũng không nhìn cô ta thêm cái nào, liền xoay người rời đi.
Tiếu Hiểu nắm chặt tay, răng cắn chặt môi, đột nhiên cảm thấy thật buồn cười, một màn vừa rồi đối lập rất rõ ràng, cô ta và Cố An Nhiên hình như mãi là hai người tương phản nhau, Cố An Nhiên có Tô Dịch Thừa chen chúc vào đám đông mua ngô ngọt cho cô, cùng là phụ nữ, mà cô ta lại chen chúc vào đám đông mua hạt dẻ cho Mạc Phi, Cố An Nhiên có Tô Dịch Thừa chiều chuộng sợ cô nóng nên cầm ngô cho cô ăn, còn cô ta hèn mọn đến mức tự tay bóc vỏ hạt dẻ cho người đàn ông kia mà người ta còn không thèm.
Ngẫm lại mà thấy buồn cười, thật sự là quá buồn cười. Cô ta biết sao anh ta lại đồng ý cùng với cô, chẳng qua là vì trước đó cô ta lén lấy tài liệu từ chỗ Hoàng Đức Hưng ra, sau đó tiêu hủy chứng cứ liên quan đến liên hệ giữa ‘Chân Thành’ và công ty của mạc Phi, cảm thấy nợ cô ta một lần mà thôi.
Nghĩ tới, Tiếu Hiểu tự giễu cười ra tiếng.
Đứng ở hàng rào bảo vệ trước đập nước Thanh Giang, Tô Dịch Thừa để An Nhiên đứng trước người, mình thì ôm cô từ phía sau.
Cảm nhận gió đêm thổi qua mặt, nghe tiếng tàu thuyền trên sông cách đó không xa, tiếng cười đùa của người qua lại, An Nhiên thỏa mãn nhắm mắt lại, khẽ thở dài nói: "thật tốt !"
Tô Dịch Thừa cười nhẹ, đặt cằm lên bả vai cô, dịu dàng cười hỏi: "tốt cái gì?"
An Nhiên cười nói: "rất nhiều rất nhiều, cảm giác anh ở bên cạnh em rất tốt, cảm giác mang thai con của chúng ta rất tốt, cảm giác dắt tay đi dạo phố như hôm nay cũng rất tốt, còn có rất nhiều rất nhiều, đều cảm thấy rất tốt!"
Tô Dịch Thừa cười, cũng không nói chuyện, chỉ ôm cô chặt hơn.
Hai người đứng trên bờ sông một lúc lâu, cho đến khi An Nhiên buồn ngủ, hai người mới tính đi về.
Hôm nay đi đường nhiều quá, Tô Dịch Thừa nghĩ sợ cô mệt, liền gọi taxi luôn ở dưới cái đập nước, còn xe mình chỉ có thể chờ sáng ngày mai đến lấy.
Hôm nay đi dạo một ngày, An Nhiên thật sự mệt mỏi, vừa mới lên tắc xi, dựa vào người Tô Dịch Thừa mơ mơ màng màng ngủ thiếp đi.
Tô Dịch Thừa cởi áo khoác phủ lên người cô, nhẹ giọng nói với tài xế phía trước: "anh xế, anh đi chậm một chút, không vội, ổn đi là tốt rồi."
Anh tài xế kia cười gật đầu, nhìn qua gương chiếu hậu, khẽ cười đùa: "chàng trai, rất thương vợ nha."
Tô Dịch Thừa cười, cúi đầu liếc nhìn An Nhiên trong lòng, nhẹ tay vén sợi tóc trên trán cô, thản nhiên nói: "vợ vốn là phải thương chứ sao."
Anh tài xế kia cười gật đầu, nhìn hai người qua kính chiếu hậu, cảm thấy có chút quen mắt, như là đã gặp ở đâu, nhưng nhất thời chưa nghĩ ra. Hơi nghi ngờ hỏi: "có phải là tôi đã gặp anh ở đâu không a?"
Tô Dịch Thừa chỉ cười cười, cũng không nói chuyện, nhẹ tay ôm An Nhiên, để cô ngủ yên trong lòng mình.
Mãi đến khi xe chậm rãi dừng lại trước cổng tiểu khu, An Nhiên vẫn chưa tỉnh lại, Tô Dịch Thừa cũng không có ý định đánh thức cô, thanh toán tiền xe, trực tiếp ôm An Nhiên chuẩn bị xuống xe. Anh tài xế kia thấy thế, vội vàng xuống xe mở cửa cho bọn họ.
Dưới đèn đường, Tô Dịch Thừa ôm An Nhiên ra ngoài xe, lúc này anh tài xế kia mới nhìn rõ Tô Dịch Thừa, đột nhiên nhớ tới tờ báo từng đọc mấy ngày hôm trước, kinh ngạc hô lên: "à, anh giống như , anh, anh là Tô thị trưởng!"
Tô Dịch Thừa liếc nhìn An Nhiên trong lòng, thấy cô chưa bị đánh thức, lúc này mới nhìn ngườ lái xe kia, khẽ gật đầu, nhỏ giọng nói: "nhỏ giọng một chút."
Lúc này người tài xế kia mới kịp phản ứng, xấu hổ cười khan, vội vàng gật đầu: "vâng, ngại quá ngại quá, tôi kích động quá rồi, tôi có xem báo hôm đó."
Tô Dịch Thừa cười cười, nhìn anh ta, chỉ nói: "tôi ôm vợ tôi về trước."
Anh tài xế vội vàng gật đầu: "được được được."
Tô Dịch Thừa ôm An Nhiên khi vừa định vào đại sảnh, anh tài xế phía sau vội vàng gọi lại: "Tô thị trưởng, chờ một chút."
Tô Dịch Thừa nghi hoặc quay đầu nhìn anh ta, thấy anh ta thở hổn hển chạy về phía này, sau đó vội vàng lấy tấm danh thiếp trong túi mình ra, hai tay đưa cho anh, cười híp mắt nói: "Tô thị trưởng, đây là danh thiếp của tôi, lần sau có chỗ nào không tiện dùng xe thì có thể gọi cho tôi, bình thường tôi đều chạy đến hai giờ đêm, tất nhiên, tôi sẽ giảm giá cho anh bảy phần." Vừa nói, còn thật thà chất phác lấy tay gãi gãi đầu.
Tô Dịch Thừa đưa tay nhận lấy, cười gật đầu: "được, lần sau cần xe sẽ gọi cho anh."
"Ừ ừ ừ." Anh tài xế k


Lamborghini Huracán LP 610-4 t