Boss Và Thiên Thần Ai Là Người Lưu Manh
Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343525
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3525 lượt.
a nâng mày, anh vừa mới không có ở đây, hình như đã bỏ lỡ điều gì đó?
Đợi sau khi Tiêu Ứng Thiên đi, một lần nữa đóng cửa lại, Tô Dịch Thừa nhìn An Nhiên hỏi: "Mới vừa rồi chú Tiêu nói em suy nghĩ cái gì?"
An Nhiên di chuyển ánh mắt, nhìn anh hỏi: "Anh nói em ở nhà nhận mấy dự án làm thì như thế nào?"
Cô nói như vậy, anh liền hiểu rõ rồi, nhíu nhíu mày, có chút không quá đồng ý nói: "An Nhiên, em không nhớ hiện giờ em đang có mang sao?" Anh nhìn cô lúc trước bởi vì theo đuổi vẽ bản thiết kế mà bất chấp hết thảy, anh không muốn cô khổ cực như vậy, huống chi bây giờ còn đang mang thai.
An Nhiên cong miệng, ngón tay vẽ vài vòng nhỏ trên ngực anh, nhỏ giọng nói thầm: "Em biết ngay anh sẽ không đồng ý." Bởi vì biết anh sẽ không đồng ý, cho nên cũng không có tùy tiện đồng ý với Tiêu Ứng Thiên.
Tô Dịch Thừa đưa tay vuốt ve mái tóc dài mềm mại của cô, nhìn cô từ từ nói: "An Nhiên, chúng ta bây giờ hết thảy lấy cục cưng làm trọng, được không?"
An Nhiên mặc dù có chút mất mát, nhưng mà biết anh là vì tốt cho mình, đầu hàng gật đầu, đáp ứng nói: "Được."
Tô Dịch Thừa tất nhiên nhìn ra cô đơn trên mặt cô, nhìn một chút văn kiện giấy tờ đặt trên bàn làm việc, nghĩ thầm, cũng may không vội, nếu không sẽ chờ khuya về nhà làm đêm xử lý cũng không sao.
Trong lòng quyết định ý kiến như vậy, Tô Dịch Thừa vuốt vuốt đầu của cô, nói: "Đi thôi anh cũng bớt bận rồi." Vừa nói, ngẩng đầu nhìn đồng hồ đeo tay, cũng đã gần đến bữa trưa rồi."Chúng ta đi trước ăn cơm, sau đó lại lái xe đi đạp thanh?"
"Ừ." An Nhiên cười gật đầu, đưa tay tùy ý cho anh cầm lấy.
Bởi vì là ngày nghỉ lễ, trên đường người đặc biệt nhiều, người yêu nhau, bạn bè, cũng đều có người đi cùng, dĩ nhiên trên đường xe cũng nhiều, cơ hồ con đường nào cũng xuất hiện tình trạng tắc đường.
Tô Dịch Thừa cùng An Nhiên bị tắc ở con phố trước cửa tòa nhà chính phủ, cuối cùng thật vất vả mới tiến lên phía trước một chút, Tô Dịch Thừa trực tiếp quyết đoán đem xe dừng ở trước mặt một nhà hàng, sau đó đỡ An Nhiên trực tiếp xuống xe.
Vừa đi, An Nhiên vừa cười, tựa hồ tâm tình đặc biệt tốt.
Mà Tô Dịch Thừa thì có chút buồn bực, anh hoàn toàn không nghĩ tới ngày quốc khánh người cùng xe sẽ nhiều như vậy, đi trên đường đều bị cản trở.
Càng làm cho anh buồn bực chính là hôm nay ngay cả muốn tìm một nhà hàng đều chật ních người, từ phòng làm việc đi ra đã hơn một giờ, hai người còn đang trên đường đi tới, ngay cả quán cơm nhỏ tìm khắp cũng không tới.
Cúi đầu hỏi An Nhiên: "Em đói không?"
An Nhiên chuyển lưu tròng mắt, gật đầu. Gần đây một thời gian ngắn ăn nhiều đều đã thành thói quen, mỗi ngày cũng phải ăn nhiều bữa ăn. Buổi sáng ăn đến bây giờ, thật đúng là đúng là thực có chút đói bụng.
Tô Dịch Thừa có chút áy náy, đưa tay đem cô kéo tới gần một chút, tránh cho người trên đường va chạm tới cô.
"Nếu không chúng ta trở về đi thôi, anh làm bữa trưa cho em." Tô Dịch Thừa nói như vậy.
An Nhiên lắc đầu: "Nếu để em đợi đến khi về nhà em sẽ đói mốc meo mất."
"Nhưng mà em đói bụng rồi." Tô Dịch Thừa cau mày nói.
An Nhiên suy nghĩ một chút, hai người cách đường dành riêng cho người đi bộ cũng không coi là xa, giảo hoạt nhìn anh nói: "Anh đi theo em đi dạo phố đi."
"Đi dạo phố?" Tô Dịch Thừa nhướn mày.
An Nhiên gật đầu, giơ lên hai bàn tay của hai người đang nắm chặt, nói: "Chúng ta hình như chưa từng đi dạo lần nào, anh đi dạo cùng với em đi, dù sao hôm nay trên đường tắc đường cũng lớn, đạp thanh chúng ta chắc là không đi được rồi, em cũng không muốn giống như ở nhà, cho nên, chúng ta đi dạo phố đi."
Tô Dịch Thừa cười gật đầu, nói: "Đi dạo phố có thể, nhưng mà chúng ta trước phải tìm một chỗ ăn cơm đã, không thể để em đói bụng."
An Nhiên vòng vo suy nghĩ, kéo tay của anh đi về phía trước, vừa nói: "Em biết có một chỗ ăn ngon."
Tô Dịch Thừa sau khi kịp phản ứng tùy ý cô kéo, chỉ là ở phía sau bật cười lắc đầu, chỉ cần cô vui vẻ là tốt rồi.
Tô Dịch Thừa ngó chừng đồ còn bốc hơi nóng trên tay An Nhiên, hơi có chút cau mày, nói: "Cái này vệ sinh không?" Trên đường cái người đến người đi, bụi bay đầy trời, cũng không thấy người chủ kia lấy cái gì che đậy.
An Nhiên nhìn mắt anh, đỡ lấy cái bụng to đùng, đang cầm canh thịt bò vừa mua xong còn nóng hổi rưới tương trên mặt, cười híp mắt nói: "Không thể luôn để ý như vậy, có đôi khi cũng phải chấp nhận hạ xuống, nếu không sẽ bỏ qua rất nhiều thứ." Vừa nói, một bên không khỏi nuốt một ngụm nước bọt, cô cũng đã thật lâu không có ăn cái này rồi, hình như từ khi ra khỏi trường học bắt đầu đi làm, mỗi ngày đều bận rộn, làm kiến trúc sư thời gian nghỉ ngơi luôn không có cố định, có đôi khi bận rộn suốt một tuần lễ, liên tiếp chừng mấy ngày cũng không có nhắm mắt, có thời gian nghỉ ngơi cơ hồ đều núp ở trong nhà ngủ ngon. Hình như đi dạo phố, luôn không đủ thời gian, mua đồ hay quần áo đều đến bách hóa mua, một lần là mua xong.
Nhìn An Nhiên có chút nóng lòng, trực tiếp dùng một chiếc thìa nhựa múc một ít canh thịt bò đưa vào trong miệng mình, còn không có nếm đến mùi vị, t