Khi Công Chúa Trở Thành Nữ Hầu
Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343356
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3356 lượt.
cận, đều là hải sản tươi ngon, tài nấu bếp của chủ quán rất ngon, mỗi món ăn được chế biến cực tinh tế, có lẽ cũng do hải sản tươi nữa.
Ăn xong bữa trưa, hai người cùng một nhóm người ngồi thuyền nhỏ ra khơi, thật ra thì thuyền chạy không nhanh, cũng không có cái gì đẹp mắt, chỉ là ngồi ở đó, cảm nhận gió biển, cảm nhận mùi vị biển khơi.
Hai người ngồi song song, không nói chuyện, nhưng thỉnh thoảng nhìn nhau khẽ mỉm cười, không nói tiếng nào.
Khi chiếc thuyền quay trở về, đột nhiên một nữ sinh cùng thuyền đi về phía bọn họ, ánh mắt nhìn thẳng vào Tô Dịch Thừa, trên mặt thẹn thùng, hít sâu, giống như lấy hết can đảm, mới lên tiếng: “cái kia, tôi có thể, có thể chụp với anh một bức không?”
An Nhiên và Tô Dịch Thừa đều sửng sốt, hai người nghi hoặc nhìn nhau, sau đó đồng thời khó hiểu, quay đầu nhìn về phía nữ sinh kia.
Thấy thế, nữ sinh kia vội vàng giải thích: “cái kia hai người đừng hiểu lầm, thật ra thì, thật ra thì em chỉ là cảm thấy anh đặc biệt giống một minh tinh Hàn Quốc, cho nên, cho nên mới muốn chụp một tấm ảnh với anh, không có, không có ý gì khác.”
Lúc này An Nhiên mới biết được cái gì gọi là tự làm tự chịu, hết đường chối cãi, có miệng khó trả lời, cô đưa tay đẩy anh, nhưng căn bản so không được sức lực của anh. Vừa định mở miệng giải thích, từ chối lại đúng lúc tạo cơ hội cho anh thâm nhập vào, nuốt trọn toàn bộ kháng nghị và bất mãn của cô.
An Nhiên cảm thấy đã qua nửa thế kỷ, đến khi cô bị hôn đến không thở được, rốt cục Tô Dịch Thừa mới buông cô ra. Ôm cả người cô, bộ ngực cũng đang cực kỳ phập phồng nhưng vẫn không quên đe dọa bên tai cô: “Lần sau, lần sau còn dám nói bậy bạ nữa không?”
Đừng nói lần sau, hiện tại cô đã hối hận muốn chết, đầu cũng không dám ngẩng lên, vùi trong ngực anh lắc đầu kịch liệt, thật sự là mất hết cả thể diện, may mà đây không phải ở Giang Thành, không gặp người quen, nếu không thật sự là đào mười cái lỗ cũng không đủ cô chui .
Mà hai nữ sinh đứng bên cạnh đó lúc này nhìn đã hoàn toàn ngây ngốc, trừng mắt nhìn chằm chằm không nói nổi câu nào.
Tô Dịch Thừa nhìn An Nhiên trong lòng mình, thật sự là vừa bực mình vừa buồn cười, anh ngẩng đầu liếc nhìn hai nữ sinh đứng bên cạnh, mỉm cười gật đầu với hai cô.
“Xin lỗi, bà xã của tôi thích nói đùa, hi vọng các cô đừng để ý. Về chuyện chụp ảnh, tôi thấy vẫn là quên đi, bà xã tôi là một thùng dấm chua, tôi không muốn về nhà phải ngủ ghế sô pha.”
Trong lòng Tô Dịch Thừa, An Nhiên nhỏ giọng lẩm bẩm: “em mới không ghen.”
Đi bộ sau khi ăn
Cuối cùng An Nhiên và Tô Dịch Thừa cũng ở lại thị trấn Lạc Hà ngắm ráng chiều, một là vì An Nhiên thật sự cảm thấy quá mất mặt rồi, xấu hổ khi có hành động như vậy trước mặt những người cùng thuyền khác, trong lúc thuyền cập bến thì điện thoại trong túi vang lên, là Lâm Tiểu Phân gọi điện thoại tới, nói hôm nay là cuối tuần bảo An Nhiên và Tô Dịch Thừa cùng nhau về nhà ăn tối. Thật ra thì bà sợ An Nhiên không biết nấu cơm, một người đàn ông như Tô Dịch Thừa chắc là cũng không xuống bếp, nên không yên lòng với hai người ‘ngoài nghề’, nghĩ rằng mấy ngày nay chắc là bản thân không được ăn ngon.
Đó là vì sao, vốn định ở ‘Lạc Hà trấn’ ngắm xong hoàng hôn rồi mới bắt chuyến xe cuối cùng quay về, thì hai người lại vội vàng rời khỏi bãi biển xinh đẹp, sau đó ngồi hai tiếng đồng hồ trở lại Giang Thành.
Hai người cũng không có quay lại nhà ở, gần một tuần không gặp cha mẹ, tất nhiên là An Nhiên rất nhớ, nhưng mà mấy ngày nay rất bận bịu nhiều việc, muốn về nhưng không có sức lực.
Vì coi trọng lễ nghĩa, trong sự kiên quyết của Tô Dịch Thừa, đồng thời dưới sự kiên quyết phản đối của An Nhiên, cuối cùng hai người mang theo chút ít hoa quả trở về Cố gia.
Khi An Nhiên và Tô Dịch Thừa đến, Lâm Tiểu Phân đang chuẩn bị bữa tối trong phòng bếp, mà Cố Hằng Văn vì hôm nay không có tiết, đang ở trong thư phòng cầm bút lông hăng hái luyện chữ.
Thấy bọn họ quay về, Lâm Tiểu Phân và Cố Hằng Văn thật sự vui vẻ, bốn người ngồi hàn huyên một lúc lâu, thật ra thì cũng là mấy chuyện vặt vãnh, đơn giản như việc nhà linh tinh, dĩ nhiên hôm nay Lâm Tiểu Phân gọi bọn họ về ngoài việc muốn làm cho bọn họ một bữa cơm ngon, mục đích khác chính là, dù hai người nói tạm thời chưa có ý định làm đám cưới, nhưng hai bên cha mẹ nhất thiết phải gặp mặt một lần.
Tô Dịch Thừa gật đầu, nói thời gian tùy theo chương trình dạy của Cố Hằng Văn mà sắp xếp, còn địa điểm thì không cần lo lắng.
Lâm Tiểu Phân và Cố Hằng Văn cũng là người lễ nghĩa, nói đã mời thầy bói xem cho, ngày 28 tháng 3 âm lịch cũng chính là thứ sáu tuần sau không tệ, thích hợp lấy vợ gả chồng, mặc dù không chuẩn bị đám cưới, nhưng hai nhà gặp mặt cũng cần cẩn thận, nói để Tô Dịch Thừa về hỏi người nhà, nếu có thể, thì ấn định vào thứ sáu, nếu không được thì mọi người lại chọn lại.
“Dạ.” Nghe vậy, An Nhiên xoay người đi vào phòng bếp, mở tủ lạnh ra quả thật thấy một phần bánh mì đơn giản ở bên trong, trong lòng có loại cảm giác ấm áp và