Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiên Hôn Hậu Ái

Tiên Hôn Hậu Ái

Tác giả: Mạc Oanh

Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015

Lượt xem: 1343354

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/3354 lượt.

ay đầu nhìn An Nhiên.
An Nhiên vừa kịp phản ứng, đã vội khoát tay, “Không, không cần, tôi tự đón xe về là được rồi.”
“Cùng đi đi, một cô gái tự đi về không tiện lắm.” Đồng Văn Hải khăng khăn nói.
“Tôi…” An Nhiên vừa định nói gì, thì lúc này điện thoại trong túi vang lên, là điện thoại của Tô Dịch Thừa, An Nhiên cười cười xin lỗi với mọi người, nhấn nút nghe.
“Vẫn ở ngoài sao?” Thanh âm Tô Dịch Thừa có chút mỏi mệt.
An Nhiên gật đầu, hỏi: “Ừ, anh về rồi?”
Tiếu Hiểu đung đưa mái tóc xoăn, giọng điệu có chút chanh chua nói: “Gần đây hoa đào của chị rất thịnh a, trước kia không phải bận bịu xem mắt sao, đã chọn được rồi sao?”
An Nhiên nhíu mày, có chút không thích ngữ điệu của cô ta, cô không nói lời nào, ngẩng đầu nhìn cầu vồng trên bầu trời.
Thấy cô không nói, Tiếu Hiểu cũng cảm thấy mất mặt, liền hòa hoãn cười nói: “Đi vào chờ đi, đúng rồi, chị không ngại em ngồi xe chị chứ, nếu để ý, em sẽ tự bắt xe đi cũng được.”
“Không sao, dù sao cũng thuận đường.” An Nhiên nhàn nhạt nói, sau đó xoay người vào đại sảnh, ngồi xuống một cái ghế gần cửa sổ, như thế này, thì khi Tô Dịch Thừa vừa đến là cô có thể nhìn thấy anh.
Tiếu Hiểu đặt mông ngồi đối diện An Nhiên, bộ dạng lười biếng, có một phen phong tình khác. Nhấp một hớp trà mà nhân viên phục vụ đưa lên, nhàn nhạt nói: “Không phải chị không nhìn ra Đồng cục trưởng kia có ý với chị chứ.”
Nghe vậy, An Nhiên có chút tức giận, quay đầu nhìn thẳng cô ta, nói: “Tiếu Hiểu, tôi không thích cách cô nói chuyện như vậy. Mỗi người đều có điểm mấu chốt của mình, cô đừng có chạm vào điểm mấu chốt của tôi, cô nói cái gì tôi cũng không quan tâm, nhưng có những điều không thể nói lung tung, tôi không nói gì cô không có nghĩa là tôi không tức giận.”
Tiếu hiểu sửng sốt, cười nói: “Tính toán như vậy làm gì, em chỉ là tốt bụng nhắc nhở chị thôi, có nghe hay không là tùy chị.”
“Cám ơn, cô đa nghi rồi, chuyện không phức tạp như cô nghĩ đâu.” An Nhiên lạnh lùng nói.
Tiếu Hiểu không hề gì nhún vai, “chỉ mong thế.” Sau đó lại nghĩ tới cái gì, cười nói: “Nhưng mà Mạc Phi kia quả thật có ý với chị đi, tôi nhìn thấy anh ta sờ tay của chị rồi.”
An Nhiên đỏ mặt lên, liếc cô ta: “Không biết cô đang nói cái gì.”
“Phải không?” Tiếu Hiểu nhìn cô cười, chỉ là An Nhiên không phát hiện ra nụ cười kia bao hàm ghen tỵ cùng với khinh thường.
An Nhiên nhìn ra bên ngoài, bóng đêm chập chờn, ánh đèn neon chiếu sáng đường phố, ban đêm Giang Thành còn náo nhiệt hơn ban ngày.
Tiếu Hiểu cũng quay đầu nhìn ra phía ngoài, tay kéo má, khóe miệng nửa cong lên, thần thái rất mị người.
Khi Tô Dịch Thừa vừa xuống taxi, đúng lúc nhìn thấy An Nhiên ngồi gần cửa sổ, như đang có điều suy nghĩ, ánh mắt nhìn về hướng anh, lại như không nhìn thấy được anh.
Tô Dịch Thừa cười nhạt lắc đầu, đi bộ vào Du Nhiên Cư.
Tô Dịch Thừa vừa xuống xe, Tiếu Hiểu cũng nhìn thấy anh, anh ta đúng là người đàn ông xuất sắc, tướng mạo và phong độ đều hơn người, khó mà không thu hút được sự chú ý của mọi người, điều đáng tiếc duy nhất chính là điều kiện phần cứng không khả quan, nếu không có thể xem như là đối tượng để theo đuổi không tệ.
Tô Dịch Thừa đi về phía này, bây giờ mới chú ý tới Tiếu Hiểu ngồi đối diện An Nhiên, anh có chút ấn tượng với cô gái này, hôm đó gặp ở cửa công ty An Nhiên, là đồng nghiệp của An Nhiên. Mỉm cười gật đầu với cô ta, cũng không làm mất phong độ lễ phép.
Tiếu Hiểu hơi nhíu mày, vén tóc ưu nhã đứng lên, đôi mắt đẹp nhìn theo anh có chút câu hồn, vươn tay, cười nói: “Tiếu Hiểu.”
“Tô Dịch Thừa.” Tô Dịch Thừa lễ độ đưa tay khẽ vào cô, rồi rất nhanh thu tay lại. Sau đó không hề nhìn cô thêm cái nào, quay đầu nhìn người con gái vẫn ngẩn người kia, buồn cười lắc đầu.
Tiếu Hiểu trừng to mắt nhìn người đàn ông dời mắt khỏi mình, vẻ mặt khó tin, từ trước đến giờ cô luôn ngạo mạn về khuôn mặt xinh đẹp của mình, chưa có người đàn ông nào có thể thực sự không hề đếm xỉa đến như vậy trừ Mạc Phi, anh ta là một người khác!
“Cố An Nhiên, em còn đờ người ra đấy sao?” Tô Dịch Thừa buồn cười nói.
Nghe vậy, An Nhiên chợt lấy lại tinh thần, thấy không biết từ khi nào Tô Dịch Thừa đã đứng phía sau cô, lúc này đang cười nhìn cô.
Cô đứng lên, “anh đến rồi!” Thấy anh, lúc này An Nhiên có cảm giác mừng rỡ khó nói lên lời.
Tô Dịch Thừa gạt sợi tóc trên trán cô, cười nói: “đúng vậy a, đến đón vợ anh về nhà.”
An Nhiên e thẹn cười cười, khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ bừng, mặc dù còn có chút không quen, không được tự nhiên, nhưng trong lòng vì câu vợ anh mà cảm thấy đặc biệt ngọt ngào, không hiểu sao lại cảm thấy vui vẻ.
Tô Dịch Thừa cầm lấy cái túi của cô, nói: “Đưa chìa khóa xe cho anh, anh đi lấy xe, tới cửa chờ anh.”
An Nhiên gật đầu, đưa chìa khóa xe cho anh.
Nhìn thân ảnh cao ngất của Tô Dịch Thừa đi ra ngoài trước, Tiếu Hiểu quay đầu lại nhìn vẻ mặt hạnh phúc của An Nhiên, trong lòng không khỏi càng ghen ghét hơn chút ít, trên mặt không hề có ý cười hỏi: “Hai người sống chung rồi?”
An Nhiên nhìn cô ta, hai gò má ửng đỏ, gật đầu, cũng không nói nhiều