Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343410
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/3410 lượt.
o là vì sao a Thừa lại cưới cô?”
An Nhiên nhìn cô ta, đôi môi nhếch lên, móng tay được mài dũa vì dùng sức quá mà đâm sâu vào lòng bàn tay, âm ỉ thấy đau!
“Đó là bởi vì tên của cô, An Nhiên! Lăng Nhiễm, không phải là Nhiên mà là Nhiễm, cô chẳng qua chỉ là thế thân của tôi! Là thế thân của tôi!” Lăng Nhiễm thét chói tai, sau đó lớn tiếng cười lên, điên điên khùng khùng la hét, “ha ha ha, cô là thế thân của tôi, người a Thừa yêu là tôi, yêu tôi.”
Lăng Nhiễm… An Nhiên…
Nhiên giống như Nhiễm?
An Nhiên chỉ cảm thấy hoảng hốt, cả người choáng váng. Là thế này sao? Lý do anh cưới cô hồi đó là vì tên của cô, vì tên cô cùng âm với tên bạn gái cũ của anh? Đúng vậy a, tại sao điều kiện tốt như thế, vì lẽ gì mà băn khoăn không tìm được người người phụ nữ thích hợp để kết hôn!
Hít sâu một cái, đau đớn nhắm mắt, rồi lại mở ra, đáy mắt lạnh như băng, ngữ điệu căng thẳng: “Lăng tiểu thư, mời đi ra ngoài.” Cô không muốn ở chung một không gian với cô ta, cô cảm thấy trong lòng vô cùng đau đớn.
“Ta không muốn.” Lăng Nhiễm dường như uống rượu say rồi, giọng nói đặc tính trẻ con, sau đó lại ngây ngốc gãi gãi tóc đi về trên ghế sô pha, trong miệng lẩm nói, “tôi muốn ở đây chờ a Thừa quay về, chờ anh ấy về, giống như trước sẽ ôm tôi, hôn nhẹ tôi… ” Nói xong thì đi về phía ghế sô pha trong phòng khách, sau đó cầm lấy cái gối dựa đến ôm vào lòng, nhắm mắt lại, lẩm bẩm, rồi không bao lâu sau truyền đến tiếng hô hấp nhàn nhạt, hiển nhiên đã ngủ thiếp đi.
An Nhiên sững sờ đứng đó, cả người như là đột nhiên bị rút hết hơi sức.
Buổi tối, Tô Dịch Thừa vuốt vuốt chân mày có phần đau nhức, hội nghị mở từ trưa đến chiều, nhìn chằm chằm vào màn hình kia nhiều ánh mắt nhức nhối. Lấy chìa khóa từ trong túi ra, mở cửa, cả căn nhà đen ngòm, anh khẽ chau mày lại, An Nhiên không có ở nhà sao?
Đưa tay bật đèn lên, “tách —” một tiếng, ánh sáng chiếu sáng cả gian phòng, một tay kéo kéo cái cà vạt trên cổ, đang nghĩ có nên gọi điện thoại cho An Nhiên không, thì đột nhiên nhìn thấy An Nhiên đang ngồi xổm ở góc tường, thấy cô trơ ra nhìn mình, trên mặt dường như còn có dấu vết của nước mắt.
Không biết xảy ra chuyện gì, anh để cặp công văn xuống tủ bên cạnh, bước nhanh về phía cô, nửa ngồi trước mặt cô, nghi hoặc hỏi: “sao thế? Sao không bật đèn?”
An Nhiên trơ ra lắc đầu, không nói gì.
“Ừ…” Lăng Nhiễm ở trên ghế sô pha bị chói mắt vì ánh đèn, giơ tay lên che lại, rù rì chậm rãi tỉnh lại.
Nghe tiếng, Tô Dịch Thừa chợt quay đầu, lúc này mới chú ý tới trong phòng này thế mà lại còn có người thứ ba, mà người nọ chính là Lăng Nhiễm!
Lăng Nhiễm uể oải ngồi dậy, như là đã quên mọi chuyện trước đó, đưa tay lên vuốt vuốt cái đầu đau nhức vì say rượu, hai mắt mờ mịt nhìn hoàn cảnh lạ lẫm, cuối cùng đối diện với ánh mắt kinh ngạc của Tô Dịch Thừa.
“A Thừa?” Lăng Nhiễm thử gọi, cô nhớ vừa rồi cô mua rất nhiều rượu về nhà, sau đó ở nhà uống rượu, sao a Thừa lại ở đây? “anh, sao anh lại ở đây?”
“Câu này phải là tôi hỏi cô chứ.” Tô Dịch Thừa lạnh lùng nói, ánh mắt tức giận nhìn cô ta.
Lăng Nhiễm sửng sốt, nhưng liếc thấy An Nhiên ngồi xổm phía sau anh, lại quay đầu nhìn cách bài trí bốn phía xung quanh, mới ngộ ra đây không phải là nhà mình, mà cô hoàn toàn không có ấn tượng gì sao mình lại ở đây! “tôi, sao tôi lại ở chỗ này? Rõ ràng vừa rồi tôi uống rượu ở nhà a!”
Hít sâu một hơi, Tô Dịch Thừa lạnh lùng nói: “Lăng Nhiễm, những gì nên nói tôi vẫn cho là đêm hôm đó tôi đã nói rõ ràng với cô, chuyện của chúng ta đã là quá khứ, bây giờ chúng ta đều có cuộc sống riêng của mình, hơn nữa tôi rất thỏa mãn với cuộc sống hiện tại, cũng không hi vọng cô tới quấy rầy tôi hoặc người nhà của tôi.”
“Tôi, tôi không có…” Lăng Nhiễm nhìn anh, trong mắt có uất ức.
“Mời đi ra ngoài đi.” Tô Dịch Thừa lạnh lùng nói, không hề nể tình chút nào. Nói xong cũng không nhìn tới cô ta, đỡ An Nhiên từ mặt đất lên.
“A Thừa. . . . . .” Phía sau, Lăng Nhiễm khẽ gọi anh, nước mắt chảy xuống theo gương mặt, trong lòng đau thắt lại, uất ức lẩm bẩm, “đừng đối xử với em như vậy, đừng đối xử với em như vậy được không…” Giọng nói hàm chứa khẩn cầu và mong mỏi xa vời.
Tô Dịch Thừa thờ ơ, nửa ôm An Nhiên đi về phía phòng ngủ, không quay đầu nhìn cô ta lần nào.
Tô Dịch Thừa dìu An Nhiên ngồi xuống giường, nhìn nước mắt còn chưa khô trên mặt cô, trong lòng có cảm giác không đành lòng, đưa tay khẽ vuốt ve khuôn mặt cô, khẽ nói: “đồ ngốc.” Anh không biết Lăng Nhiễm nói gì với cô, nhưng mà nhìn bộ dạng cô thế này, sợ là lại suy nghĩ lung tung. Cô quá hòa nhã, tính cách ôn hòa quá, dù bị bắt nạt cũng không nói nặng lời, anh thích cá tính và dáng vẻ dịu dàng của cô như vậy, thế nhưng lại lo lắng cô bị bắt nạt, anh chưa bao giờ biết mình lại là một người mâu thuẫn như thế.
Than nhẹ rồi lắc đầu, anh không biết tính cách cô như vậy là tốt hay xấu, nhưng nhìn cô thế này, trong lòng anh có cảm giác khó chịu không nói nên lời. Cúi đầu khẽ hôn xuống trán cô, sau đó xoay người vào phòng tắm, vắt hết nước khăn ấm rồi cẩn thận lau đi vết nước mắt trên m