Tác giả: Mạc Oanh
Ngày cập nhật: 04:32 22/12/2015
Lượt xem: 1343843
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/3843 lượt.
ặt cô, vừa nói: “đừng nhớ những gì cô ta nói.”
An Nhiên để mặc anh lau đi bộ dáng nhếch nhác trên mặt cô, chỉ nhìn anh chằm chằm, nhìn lông mày của anh, nhìn người đàn ông cũng là người chồng mà mình vẫn quen biết chưa đến một tháng.
Một lúc lâu, khi anh xoay người chuẩn bị vào phòng tắm thì đột nhiên đưa tay ra bắt tay được tay anh, mở miệng hỏi: “hồi đó tại sao đồng ý kết hôn với em?”
Cô muốn biết đáp án, cô không để ý hôn nhân của bọn họ không phải kết quả của tình yêu, không để ý chỉ vì mình thích hợp mới trở thành vợ anh, nhưng cái cô để ý chính là trong tình huống mình không biết mà trở thành thế thân của người khác, thành bóng dáng của người khác.
Tô Dịch Thừa nhìn cô, khẽ cau mày, lại là vấn đề này, anh cho là anh đã giải thích rõ ràng rồi, hôm nay Lăng Nhiễm lại nói gì với cô?
An Nhiên nhìn anh chằm chằm, cố chấp muốn biết câu trả lời từ chính miệng anh.
“Nếu anh nói lý do của anh giống em, em tin tưởng chứ?” Tô Dịch Thừa đặt câu hỏi, anh không muốn dối lòng nói yêu, đó là không thực tế, hai người vốn không quen biết, sao có tình yêu, cho dù sống chung trong khoảng thời gian này, rõ ràng anh thích cô, và cũng thấy may mắn là hồi đó mình đồng ý kết hôn với cô, nhưng nếu thật sự truy cứu nguyên nhân kết hôn ban đầu thì thật sự không phải là tình yêu.
An Nhiên im lặng, rất lâu, vẫn không nhịn được hỏi: “không phải, không phải bởi vì coi em là thế thân của Lăng Nhiễm chứ?” Chỉ cần anh nói, cô sẽ tin tưởng. Nín thở, chờ câu trả lời của anh.
“Tất nhiên không phải!” Tô Dịch Thừa quả quyết và nghiêm túc nói. Cô và Lăng Nhiễm đâu có nửa điểm nào giống nhau, sao anh có thể coi cô là thế thân của Lăng Nhiễm được! Huống chi, anh đã sớm không có tình cảm với Lăng Nhiễm, không có yêu, thậm chí cảm giác hận cũng không còn, hoàn toàn chỉ là một người không liên quan, như là xa lạ.
“Ha ha.” An Nhiên thở phào nhẹ nhỏm, cười khẽ một tiếng, thấp giọng chậm rãi nói , “vậy thì tốt, vậy thì tốt.”
Nhìn phản ứng của cô, Tô Dịch Thừa đoán được đại khái, than nhẹ xoay người, một lần nữa ngồi xuống cạnh cô. Đưa tay kéo tay cô, khẽ thở dài, nhìn cô chăm chú, sau đó vén sợi tóc trên trán cô lên, rồi nhàn nhạt mở miệng: “Còn gì muốn hỏi anh không?”
An Nhiên cũng bình tĩnh nhìn lại anh, thật ra thì chỉ cần biết rằng mình không phải là thế thân của người khác là được, những thứ khác, cô không yêu cầu quá đáng, dù sao hôn nhân của bọn họ cũng không hẳn là tình yêu, chính cô trước đây còn đợi Mạc Phi sáu năm vô ích, thì sao có thể yêu cầu trước khi gặp cô, tỉnh cảm của anh chỉ là trang giấy trắng, vậy thì quá không thực tế rồi.
Nghĩ lắc đầu nói không có, nhưng vừa đến miệng lại hoàn toàn thay đổi: “trước đây cô ta cũng ở trong này.”
Tô Dịch Thừa nhìn cô, không hề phủ nhận mà gật đầu, nhưng ngay sau đó lại cười lên, trong lòng không khỏi vui sướng, cô hỏi thế ít nhất chứng minh cô để ý, cũng không phải thờ ơ, phát hiện này khiến anh đột nhiên có chút mừng thầm.
Thấy anh gật đầu, An Nhiên rũ mắt xuống, “ừ.” Nhẹ nhàng lên tiếng, cúi đầu xuống không nói thêm gì nữa. Trong lòng lại đột nhiên cảm thấy ngồi ở trên giường này rất không tự nhiên, nghĩ đến hồi đó bọn họ từng triền miên trên giường này, trong lòng càng buồn bực.
Như là nhìn ra tâm tư của cô, khóe miệng Tô Dịch Thừa khẽ cong lên, kéo thân thể của cô: “An Nhiên, nhìn anh.” Để cô đối diện với mình.
An Nhiên sững sờ nhìn anh, không biết anh muốn làm gì.
“Đã đổi, tất cả mọi thứ trong phong này, đã thay đổi lại tất cả hồi mấy năm trước, không có dấu vết người khác.” Tô Dịch Thừa bình tĩnh nói. Thật ra thì không dọn đi là vì đã thành thói quen ở đây rồi, khi đó cũng không thay đổi gì cách bài trí trong phòng, nhưng ở lâu, những thiết bị lúc đầu cũng bắt đầu cũ kỹ, cho nên sau này anh để Diệp Tử Ôn cải tạo lại hoàn toàn, bố cục thì không thay đổi, nhưng vật dụng trong nhà gì đó đã đổi mới toàn bộ.
An Nhiên gật đầu, nhàn nhạt cười với anh, chẳng qua là nụ cười hoàn toàn không đến đáy mắt.
Tô Dịch Thừa không nói thêm gì nữa, thật ra thì không thể nói ra trong lòng có tâm tư gì, vì sự để ý của cô mà trong lòng có cảm giác hư vinh là lạ.
Nhưng mà nhìn chân mày cau lại và nụ cười không mang ý cười của cô, lại có phần không nỡ, không muốn cô không vui như thế, khẽ thở dài, đưa tay nâng cằm cô lên, nói: “tan tầm ngày mai anh đến đón em, đến lúc đó, chúng ta cùng đi đến một chỗ.”
An Nhiên sững sờ nhìn anh, hỏi: “đi đâu?”
Tô Dịch Thừa cười nhạt, nói, “bí mật, đến lúc đó sẽ biết.”
Khi Tô Dịch Thừa từ trong phòng đi ra, Lăng Nhiễm vẫn còn ngồi trong phòng khách, đôi mắt đẹp hàm chứa nước mắt, như là lê hoa đái vũ, khiến người ta thương tiếc. Nhưng mà Tô Dịch Thừa không thấy như thế nữa
Thấy Tô Dịch Thừa đi ra ngoài, Lăng Nhiễm vội vàng từ ghế sô pha bật dậy, nhìn anh, nhẹ gọi: “a Thừa…”
Chân mày khẽ nhíu chặt, trên mặt Tô Dịch Thừa không hề có chút thương tiếc và đau lòng nào, chẳng qua chỉ bình tĩnh lạnh nhạt hỏi: “sao còn chưa đi.”
“A Thừa…” Lăng Nhiễm gọi anh, biết bao thâm tình, giống như bảy năm trước, giọng nói k