Tác giả: Nhược Thiện Khê
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341404
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1404 lượt.
, không một ngôi sao nào xuất hiện hết.
Khi về đến nhà đã là 4 giờ sáng, cô đã đi bộ gần như suốt cả đêm, gần như tự ngược đãi hành hạ bản thân vẫn không thể khiến cho cô quên được đôi mắt lạnh băng của Cố Nặc Nhất. Đứng dưới vòi hoa sen, hơi nóng nhanh chóng chiếm cứ toàn bộ phòng tắm. Cô để mặc cho dòng nước nóng chảy từ đầu tới chân, cơ thể dần dần ấm trở lại, chỉ có cõi lòng vẫn cứ giá băng.
Khi đã hết sạch nước nóng trong bình nóng lạnh, một dòng nước lạnh bất ngờ giội vào làm Diêm Tiểu Đóa choáng váng. Cô tắt bình nóng lạnh, để tóc ướt rượt đứng trước bồn rửa mặt. Cô cứ đứng đó rất lâu rất lâu, rồi dường như nhớ ra điều gì, cô chỉ dùng chiếc khăn lớn quấn người rồi xông ra khỏi phòng tắm. Cô mở va li hành lý ra, tìm thấy chiếc áo sơ mi màu trắng hơi nhăn nhúm. Rồi cô quay lại phòng tắm, khăn tắm khẽ rơi xuống sàn, lộ ra thân thể nõn nà trắng như tuyết. Cô mặc chiếc áo sơ mi trắng đó vào, rồi cẩn thận cài từng chiếc cúc một.
Diêm Tiểu Đóa dùng tay miết những giọt nước đọng trên chiếc gương, trong mơ hồ nhòa nhạt cố gắng nhìn thấy bộ dạng của mình. Áo sơ mi hơi to, thân hình gầy guộc nhỏ xinh của cô khẽ run rẩy. Cô thích ngửi mùi xà phòng trên chiếc sơ mi ấy, cô cố chấp nghĩ rằng đó là mùi của Cố Nặc Nhất. Khóe mắt dần dần đỏ lên, cô hít sâu một hơi, âm thầm cảnh cáo chính mình: Diêm Tiểu Đóa, tất cả mọi việc của ngày hôm nay là do mày tự chuốc lấy, mày không có tư cách để khóc.
Cô cứ mặc chiếc áo sơ mi ấy rồi ôm Bé Dưa ngủ. Cô cứ tưởng mình đang được Cố Nặc Nhất ôm vào lòng, trầm luân chìm đắm gây tê chính mình không muốn tỉnh dậy. Chỉ ngủ được hơn hai tiếng, Diêm Tiểu Đóa bị tiếng gõ cửa đánh thức, cô nằm ì trên giường, không muốn dậy mở cửa. Nhưng điện thoại lại đổ chuông, là Tiểu Nhã. Diêm Tiểu Đóa cuống cuồng nhấc máy: “Chị… chị Tiểu Nhã!”
“Mau ra mở cửa đi!”
Tiểu Nhã đứng ngoài cửa, Diêm Tiểu Đóa chân trần từ trên giường bước ra mở cửa. Dù Tiểu Nhã đã chuẩn bị sẵn tâm lý, nhưng vẫn bị bộ dạng của Diêm Tiểu Đóa làm cho giật mình. Kinh ngạc ngắn ngủi qua đi, cô nhớ ra chuyện chính: “Bé Dưa đâu?”
Thì ra Tiểu Nhã đến đón Bé Dưa đi, địa chỉ nhà chắc cũng là Cố Nặc Nhất nói cho cô ấy biết, xem ra anh thực sự không muốn nhìn thấy cô thêm một lần nào nữa. Bé Dưa bị đưa vào lồng, nó sợ hãi nhìn Diêm Tiểu Đóa meo meo gọi mấy tiếng. Dù Diêm Tiểu Đóa không nỡ rời Bé Dưa, nhưng cuối cùng thì chủ nhân của nó vẫn là Cố Nặc Nhất.
Tiểu Nhã không ở lại lâu, vội vã rời đi luôn, trước khi đi còn không quên mỉa mai hai câu: “Nữ diễn viên hàng đầu hả? Thần tượng đang nổi ở châu Á hả? Hay là ngôi sao quốc tế? Tôi thật muốn xem xem cái đồ vô lương tâm như cô rốt cuộc có thể đi được đến đâu. Tôi thấy tiếc cho Tiểu Nhất, thích một đứa con gái như cô chẳng khác nào ăn phải ruồi.”
Diêm Tiểu Đóa không phản bác, chỉ đứng trước cửa sổ nhìn Bé Dưa thêm lần nữa, thế nhưng cô lại nhìn thấy chiếc xe đua của Cố Nặc Nhất, anh mặc đồ đen ngồi ở ghế lái. Tiểu Nhã nhanh chóng lên xe, rồi chiếc xe phóng vút đi khỏi tầm mắt Tiểu Đóa. Mọi thứ đã kết thúc khi vẫn còn chưa kịp bắt đầu, giống như một trò đùa, chẳng hề có chút nào nghiêm túc.
A Hoa chơi đã đời rồi mới đến tìm Diêm Tiểu Đóa. Anh chàng nằm ngay đơ trên ghế bành, dúi tấm thẻ vào tay Diêm Tiểu Đóa: “Hôm qua tiêu hết hai ngàn, giữ lại chút tiền hàng tháng trả lãi, còn lại thì đi mua mấy bộ quần áo cho ra hồn về mặc. Nếu đã không phải là ngôi sao lớn, ta vẫn là đại mĩ nữ, kiểu gì cũng không thể quá rách rưới được.”
Diêm Tiểu Đóa nhìn tấm thẻ, rồi đẩy trả A Hoa: “Em có quần áo mới rồi, là Cố Nặc Nhất mua cho ở Seoul.” Khó khăn lắm mới thốt ra được cái tên đó, Diêm Tiểu Đóa vội vàng chuyển chủ đề. “Hơn 100 ngàn còn lại trong này trả lại chủ nợ đi, sau này gánh nặng nợ nần của chúng ta cũng nhẹ hơn một chút.”
“Cô giữ lại tiêu đi! Ai mà biết cô có ký được hợp đồng hay không, chúng ta giữ lại chút tiền tiêu. Nếu thất bại còn có tiền để anh giúp cô kiếm việc tốt mà làm.”
Dù nói vậy nhưng Diêm Tiểu Đóa biết A Hoa nào có quen biết được người tử tế gì, hầu hết đều là đám ất ơ du thủ du thực lẫn lộn nhiều luồng. Giao tiền vào tay chúng cùng lắm cũng chỉ đổi lại một cơ hội phỏng vấn không chút bảo đảm. Nhưng dù thế nào đi chăng nữa, cô cũng nợ A Hoa quá nhiều rồi.
Hai người đang rảnh rỗi nhàm chán ngồi xem ti vi, bỗng bất ngờ nhận được một bưu kiện chuyển phát nhanh. A Hoa xem địa chỉ trên gói đồ rồi ngoác miệng gào lên: “Tiểu Đóa, là Phi Thiên Entertainment gửi tới này!”
Diêm Tiểu Đóa vội vã giành lấy gói bưu phẩm trong tay A Hoa, bóc ra tầng tầng lớp lớp giấy gói, bên trong là một hộp quà. Chiếc hộp rất tinh xảo, trên mặt ngoài màu tím nhạt có kết nơ bươm bướm. Diêm Tiểu Đóa cẩn thận mở ra, trước mắt là một bộ lễ phục, lấp lánh trong suốt như cánh gián. Diêm Tiểu Đóa nhấc chiếc váy sa tanh màu tím lên, một tấm thiệp màu đỏ rơi xuống đất. A Hoa nhặt lên, đọc từng chữ từng chữ một: “Kính mời cô Diêm Tiểu Đóa tham dự triển lãm tranh của ông Hà Trục diễn ra vào ngày 16 tháng 11. Vậy chẳng phải là ngày mai hay sao? Hay quá, còn có thể dẫn theo mộ