Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341406

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1406 lượt.

t người nữa này! Tiểu Đóa, trước giờ anh chưa từng được dự triển lãm tranh, ngày mai cô dẫn anh theo với nhé!”
Diêm Tiểu Đóa đọc tấm thiệp, dù cô không hiểu thế nào là nghệ thuật hội họa, nhưng Hà Trục là cổ đông quan trọng nhất của Phi Thiên Entertainment, cô không có lý do gì để từ chối.
Những triển lãm tranh bình thường sẽ chọn thời gian ban ngày mà tổ chức, nhưng triển lãm của Hà Trục lại diễn ra vào buổi tối. Ngồi trên chiếc Mecerdes Benz A Hoa thuê, Diêm Tiểu Đóa cứ vuốt ve mãi chiếc áo lông thú dáng ngắn. A Hoa nói triển lãm tối nay tụ tập toàn dân tai to mặt lớn, cô không thể lãng phí cơ hội xuất hiện này được, hai người tiêu mất mấy chục ngàn mua một chiếc áo lông về diện. Xe Benz đỗ lại tại nơi được chỉ định, Diêm Tiểu Đóa hít một hơi thật sâu, A Hoa đoán quả không sai, trước cổng triển lãm đã đậu không biết cơ man nào là xe xịn, ai ai cũng ăn mặc trang điểm mỹ miều. A Hoa mở cửa cho Tiểu Đóa, gió lạnh thốc tới lay động tà váy sa tanh tím. Dù cô đã mặc áo lông nhưng phần chân cô vẫn lạnh, vừa xuống xe cô đã hắt xì hơi.
Đưa thiệp mời xong, hai người nhanh chóng bước vào đại sảnh. Sảnh triển lãm và bên ngoài dường như là hai thế giới khác hẳn nhau. Trong sảnh ấm áp vô cùng. Không ngoài dự đoán, Diêm Tiểu Đóa thu hút ánh nhìn của tất cả mọi người, trong mắt họ ngập tràn những tia kinh ngạc. Lúc này Diêm Tiểu Đóa mới phát hiện, những người đến tham gia triển lãm đều thuộc giới giải trí cả.
Trông thấy Vi Vi mặc một bộ lễ phục màu trắng đứng cách đó không xa, cô liền vội vàng đi tới chào hỏi. Vi Vi nhìn chằm chằm Diêm Tiểu Đóa mấy giây liến: “Tiểu Đóa đi nghỉ về đẹp ra nhiều rồi đấy!”
Diêm Tiểu Đóa chỉ nhếch môi cười, không biết phải trả lời sao mới phải.
A Hoa có hơi phấn khích quá độ, kéo Diêm Tiểu Đóa đi tham quan xem xét khắp nơi. Lúc này Diêm Tiểu Đóa mới biết triển lãm nghệ thuật lần này kéo dài tổng cộng năm ngày, nhưng chỉ nửa công khai, nên chỉ những người được mời mới có thể tham dự. Mấy ngày trước đã mời các nhà phê bình của hiệp hội hội hoa và các giới khác, hôm nay mới là ngày người trong giới biểu diễn. Hội trường khổng lồ không ngớt người vào, đều là những gương mặt quen thuộc cả.
Trước đây Diêm Tiểu Đóa thích trò chuyện rồi nâng ly, nhưng hôm nay cô lại không muốn, chỉ đứng trước một bức tranh lẳng lặng ngắm nhìn. Cô không hiểu nghệ thuật, đứng trước bức tranh chắc có lẽ là tranh trừu tượng này cũng chẳng hiểu được nó diễn tả điều gì, chỉ thấy tranh của Hà Trục và con người anh ta rất giống nhau, không chịu trói buộc, lúc nào cũng phóng khoáng tựa biển rộng trời cao.
Phía sau vang lên một tiếng huýt sáo, Diêm Tiểu Đóa xoay người. Hà Trục đã đứng sau lưng cô tự bao giờ, anh mặc một bộ lễ phục màu đen từ đầu đến chân, và vẫn dùng dải lụa buộc tóc đuôi ngựa. Hà Trục mỉm cười, ánh mắt nheo nheo ẩn chứa mấy phần dịu dàng: “Trang điểm như thế này đúng là đẹp thật, mặt thon gọn phối với tóc dài quả nhiên là đẹp.”
Đã bao lâu rồi Hà Trục không nói chuyện bình thường với cô như thế này rồi? Cô mỉm cười đáp lại anh. Bị anh mỉa mai quá nhiều nên Diêm Tiểu Đóa không còn tìm thấy cảm giác thân thiết trước kia của hai người nữa. Hà Trục thấy cô không mặn mà thì không khỏi cảm thấy mất hứng: “Em vẫn còn để bụng hay sao? Trên đời này làm gì có kẻ thù và bạn bè vĩnh viễn, cứ yêu ghét rõ ràng thế thật chẳng hay chút nào.”
Bỏ lại câu nói ấy xong, Hà Trục rời đi. Anh là nhân vật chính của buổi tối hôm nay, làm gì có thời gian rảnh rỗi. Diêm Tiểu Đóa thở dài một tiếng, mười ngón tay đan vào nhau. Tất nhiên là cô biết quan hệ giữa người với người rất phức tạp, chỉ có điều cô đã hạ mình cầu xin Hà Trục đến thế rồi mà vẫn không thấy anh có thái độ chấp nhận, vậy thì dù cô có mặt dày hơn nữa cũng làm gì có đất dung thân.
A Hoa quẳng cô lại, hớn hở đi bày trò hề với một đám nữ nghệ sĩ. Người trong sảnh triển lãm cứ đông dần, nhưng không ồn ào lắm. Dù thế Diêm Tiểu Đóa vẫn cảm thấy rất bức bối. Phòng triển lãm chẳng khác gì mê cung, đường đi tạo thành đường ngang lối dọc cắt nhau, các tác phẩm tranh được treo trên tường của cái “mê cung” ấy. Cô rẽ ngoặt vào một góc, đi sâu vào phía trong. Trong “mê cung” có những góc khuất không ai ngó ngàng, là nơi yên tĩnh nhất.
Tiếc là Diêm Tiểu Đóa chẳng được như ý. Ở nơi cuối hành lang, cô đã gặp người đàn ông đó.
Cố Nặc Nhất nghiêng người dựa vào tường, nghe thấy tiếng bước chân nhè nhẹ bất giác quay đầu, vẻ hoảng hốt của Diêm Tiểu Đóa rơi vào trong mắt anh. Cô không kịp nghĩ ngợi gì, quay người bỏ đi luôn, trước khi anh lộ ra ánh mắt chán ghét và những lời nói lạnh lùng, cô phải chạy trốn trước, ít nhất như thế trong lòng còn cảm thấy dễ chịu.
“Đứng lại!”
Cố Nặc Nhất chỉ thốt ra hai chữ, Diêm Tiểu Đóa liền đứng yên như tượng. Anh bước từng bước tới gần cô, Diêm Tiểu Đóa siết tay thành nắm đấm, bất an chờ anh cất lời.
“Anh cho em thêm một cơ hội nữa, chuyện phẫu thuật chỉnh hình anh không truy cứu nữa, nhưng em bắt buộc phải rời khỏi giới giải trí.”
Diêm Tiểu Đóa biết Cố Nặc Nhất ghét nhất là những người phụ nữ động dao kéo t


The Soda Pop