Tác giả: Nhược Thiện Khê
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341408
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1408 lượt.
ập trung bao ánh đèn?
Giờ đây, chỉ còn lại nỗi sợ hãi và hoang mang.
Tựa gần tựa xa, quấn quýt triền miên
Cho tới tận lúc buổi triển lãm nghệ thuật kết thúc, Diêm Tiểu Đóa vẫn không thoát khỏi cảm giác hốt hoảng, bởi dạo này cô chẳng hề nói chuyện với Hà Trục dù chỉ một câu. Lúc cô khoác tay A Hoa rời khỏi buổi triển lãm bị rất nhiều phóng viên vây lấy, Diêm Tiểu Đóa không biết là bọn họ đã đặt những câu hỏi gì, nhưng dù thế nào, cô cũng không hé ra câu trả lời nào hết. Tranh thủ lúc A Hoa chặn đường bọn họ, khó khăn lắm Diêm Tiểu Đóa mới ngồi lên được chiếc xe Benz thuê kia. Bộ phận cách âm của xe khá tốt nên đã cản được những thanh âm hỗn loạn bên ngoài, chỉ còn lại những tiếng gõ đập cửa sổ của đám phóng viên. Cô thở phào nhẹ nhõm, khi ngẩng đầu lên thì không gian bốn bề đã trở nên cực kỳ yên tĩnh, bên ngoài của xe không một bóng người.
Cô ngước nhìn về phía đám đông tụ tập kín mít đằng xa: Trong một thoáng
nhìn ấy, lòng cô tan nát.
Hai người ở phía đằng xa xa kia, cho dù xét ngoại hình hay chiều cao thì nhìn họ cũng vô cùng đẹp đôi. Cố Nặc Nhất nắm tay Vi An đi ra khỏi đại sảnh, rồi thản nhiên lướt qua chiếc xe có Diêm Tiểu Đóa đang ngồi. Diêm Tiểu Đóa nhìn thấy rõ mồn một cảnh mười ngón tay họ đan vào nhau thân mật ngọt ngào. Dường như ánh mắt Cố Nặc Nhất lướt vào bên trong xe, nhưng chẳng hề dừng lại. Rồi họ bước lên chiếc xe thể thao mà Diêm Tiểu Đóa đã quá quen thuộc, trong tiếng rền của động cơ, Cố Nặc Nhất chở Vi An rời khỏi đó, bỏ lại đám phóng viên đang hớn hở vì vụ mùa tin tức bội thu.
Diêm Tiểu Đóa còn đang thẫn thờ, thì chiếc Benz của cô cũng nhanh chóng rời khỏi nơi ồn ào đó. Khi nhìn thấy cảnh Cố Nặc Nhất vẫn đang ung dung bên Vi An, A Hoa bất bình: "Cái gã Cố Nặc Nhất đang làm cái quái gì vậy? Có đỡ đầu cho người mới thì cũng phải để ý đến cảm nhận của cô chứ? Liệu có tên
"Giám đốc Hà, chi một khoản lớn như vậy, phải chăng là muốn tập trung đầu tư vào Diêm Tiểu Đóa?" Phía sau vang lên giọng của Vi Vi.
Hà Trục nhìn vào căn phòng triển lãm đã trống một nửa, cất lời: "Tất nhiên rồi, chỉ vì muốn ký được hợp đồng mà cô ấy đã nỗ lực đến như vậy, thì cũng nên cho cô ấy một cơ hội thử sức chứ, hy vọng rằng Diêm Tiểu Đóa này sẽ
nhanh chóng kiếm tiền về cho công ty chúng ta."
Vi Vi chào Hà Trục rồi rời đi, ngôi trên xe bà đã nghĩ rất lâu mà vẫn thấy
bức bối: "Nhược Lan, đưa điện thoại cho tôi!"
Máy đã nối, đầu bên kia là giọng nói lạnh lùng của Cố Nặc Nhất: "Có chuyện
gì vậy chị Nhược Lan?"
"Là mẹ, mẹ biết là con sẽ không nghe máy nếu biết mẹ gọi nên mẹ đã mượn điện thoại của Nhược Lan." Người ở đầu dây trầm lặng không nói một lời, nhưng Vi Vi chẳng hề lưu tâm: "Bé Cưng, con thấy Diêm Tiểu Đóa thế
nào?"
"Cô ta chẳng liên quan gì tới tôi cả."
Không thêm một lời, điện thoại cứ thế ngắt luôn. Vi Vi nhìn những con số
hiển thị trên màn hình, chỉ vẻn vẹn có mười giây. Vi Vi thở dài, bà quá hiểu con trai mình, càng quan tâm để ý thì càng muốn trốn tránh.
Cố Nặc Nhất cứ thờ ơ lái xe. Mùi nước hoa thoang thoảng chầm chậm lan tỏa khắp xe. Anh tiện tay quay ngoặt tay lái, chiếc xe lập tức dừng lại bên vệ
đường: "Xuống xe!"
Vi An đang đắm chìm trong vui sướng bỗng ngây người: "Cố tiền bối, em
làm gì khiến anh tức giận phải không? Em sẽ sửa mà, được không?"
"An An, vì công ty nên tôi mới diễn trò cùng cô, đừng có cho là thật. Còn
nữa, tôi cực kì ghét mùi nước hoa."
Vẻ mặt Vi An cực mất tự nhiên, cô gượng cười bước xuống xe: "Đã làm phiền anh rồi, sau này em sẽ không xịt nước hoa nữa. Anh cứ yên tâm, em tự
về chung cư được mà"
Muốn đọc truyện hay vào ngay Thích Truyện:
Còn chưa nói hết câu thì chiếc xe đã lao vút đi khuất tầm mắt. Vi An nhìn theo đuôi xe bĩu môi, người con trai khi xuất hiện trên màn ảnh luôn nho nhã dịu dàng kia sao lại lạnh lùng đến đáng sợ như thế cơ chứ? Nếu có thể cứ giống như lúc nắm chặt lấy tay mình thì có phải tốt biết bao. Vi An kéo chặt áo lại, lủi thủi gọi trợ lý tới đón. Cô quyết không ngồi tàu điện ngầm, ăn mặc bắt mắt như vậy kiểu gì cũng bị thiên hạ xúm lại nhóm lên ngó xuống như con tinh tinh cho mà xem.
Sáng sớm hôm sau, Diêm Tiểu Đóa và A Hoa tới Phi Thiên Entertainment. Trước mặt là một tập hợp đồng dày cộp cùng với những điều khoản hết sức khắt khe, nhưng Diêm Tiểu Đóa cũng chẳng buồn xem xét cẩn thận. Đối với một cơ hội hiếm có khó tìm thế này, thì cho dù Phi Thiên Entertainment có đưa ra những điều khoản khắt khe đến thế nào đi chăng nữa thì cô cũng chẳng kén cá chọn canh gì cả. Diêm Tiểu Đóa trịnh trọng ký tên điểm chỉ dấu vân tay vào bản hợp đồng, ban đầu cô cứ tưởng sau khi ký được hợp đồng thì mình sẽ thấy vui mừng khôn xiết, nhưng khi nhìn dấu đỏ trên ngón tay, trong lòng cô lại chẳng có nửa phần phấn khởi.
Hợp đồng được sao thành hai bản, một bản do công ty giữ, bản còn lại do Diêm Tiểu Đóa giữ. Nhấp một ngụm cà phê, Vi Vi nói: "Tuy hợp đồng đã ký,
nhưng sau này vẫn phải dựa vào sự nỗ lực của cô