Tác giả: Nhược Thiện Khê
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341423
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1423 lượt.
ần A Hoa không sao, thì tất cả những tờ báo như thế này đều chẳng đáng là gì hết.
"Diêm Tiểu Đóa, thời gian gần đây xảy ra nhiều chuyện như vậy, khiến cả công ty đều phiền não. Chị biết em đang rất buồn chuyện thay đổi diễn viên của "Tề Thiên". Nhưng với tư cách là người của công chúng, cho dù em có
bực tức đến mấy cũng phải chú ý đến lời nói cử chỉ của mình chứ."
Nhược Lan là người tính tình ôn hòa, nhưng Diêm Tiểu Đóa dường như vẫn nhận ra sự tức giận ẩn trong từng câu nói của Nhược Lan: "Em xin lỗi, em sẽ
c h ú ý h ơ n ."
Nhược Lan thở dài: "Bắt đầu từ ngày mai, tất cả công việc của em tạm thời dừng lại. Bây giờ scandal có sức ảnh hưởng quá lớn, qua một thời gian đợi sự
việc lắng xuống thì tính tiếp."
Bỗng nhiên đầu óc cô trở nên trống rỗng: "Chị Nhược Lan, chị chị nói là
tạm dừng công việc sao?"
"Đúng vậy, chẳng còn cách giải quyết nào khác."
"Em muốn nói chuyện điện thoại với Vi Vi."
Nhược Lan nhìn cô đầy ý vị thâm trầm: "Vi Vi và ông xã về Mỹ thăm người
thân rồi, qua tết mới quay lại, nhân dịp này em cũng nghỉ ngơi chút đi."
Diêm Tiểu Đóa đứng ở bên ngoài cửa công ty, nhìn Nhược Lan bước đi càng ngày càng xa, cảm giác khó tả đang xâm chiếm cõi lòng cô. Tạm dừng công việc sao? Chẳng qua đây chỉ là những lời đuổi việc dịu dàng mà thôi. Tất cả mọi thứ mới chỉ bắt đầu, tất cả đều hừng hực khí thế, vậy mà lại bị dừng lại
thế này, tựa như vừa hít một hơi thật sâu, chưa kịp thở ra thì đã chết ngạt.
Công ty cho xe đưa cô về nhà, Diêm Tiểu Đóa không đi thang máy lên tầng mà leo theo cầu thang bộ từ cửa thoát hiểm. Cô ngẩng đầu nhìn lên, những bậc thang vòng vèo làm cô choáng váng. Cô đi rất chậm , tiếng giày cao gót lộp cộp trên bậc cầu thang, phát ra những tiếng kêu lộp cộp. Trước mắt cô cứ hiện lên hình ảnh vệt máu đỏ tươi loang trên nền tuyết trắng, trông thật rợn người, làm cô cảm thấy thần kinh căng thẳng.
Diêm Tiểu Đóa đã hỏi luật sư cố vấn của công ty, những hành động bột phát của A Hoa để lại hậu quả rất nghiêm trọng. Lúc Diêm Tiểu Đóa được người của công ty đưa đến thăm A Hoa ở trại giam, A Hoa say rượu vẫn đang nằm trên sàn nhà ngáy o o. Cũng có thể anh chàng căn bản chẳng nhớ nổi tối hôm qua mình đã làm những gì. Phải chăng đây chính là cảm giác bất lực? Những thứ bản thân quan tâm tựa như làn mây trôi trên trời, rõ ràng là nhìn thấy, nhưng khi kiễng chân lên, vươn tay ra vẫn không thể nắm bắt được, mà chỉ thấy nó càng trôi càng xa.
Cầu thang thật dài, lúc leo lên đến tầng thứ mười, cuối cùng cô cũng mệt phờ, ngồi trên bậc thang thở hổn hển, trên trán lấm tấm những giọt mồ hôi. Nhìn qua khung cửa sổ trên hành lang, cô thấy không khí âm u vẫn đang bao trùm lên một Bắc Kinh đầy tuyết chẳng chút ánh sáng nào. Diêm Tiểu Đóa mở cửa sổ, gió lạnh bên ngoài ùa vào, đột ngột nén chặt những dây thần kinh gần như sắp tan vỡ.
Cô run lẩy bẩy, đóng cửa lại rồi tiếp tục leo cầu thang, khó khăn lắm mới leo thêm được năm tầng, hai chân tê dại nặng trịch cuối cùng cũng bước qua được cánh cửa thoát hiểm. Trong giờ hành chính, tầng này rất yên tĩnh, chỉ có bóng dáng đơn độc lay lắt của một mình cô. Diêm Tiểu Đóa lấy chùm chìa khóa từ trong túi ra, lúc ngẩng đầu lên cô không thể nhấc nổi chân nữa, tay trơn, chùm chìa khóa rơi loảng xoảng trên mặt đất.
Cố Nặc Nhất đứng ngay ngoài cửa, anh mặc chiếc áo khoác măng tô lông cừu màu xám đậm, trên cổ áo vẫn còn đọng những hạt tuyết chưa tan. Gương mặt tuấn tú lạnh như băng. Nghe thấy tiếng chìa khóa rơi, anh quay người lại, lộ ra vật gì đang cầm bên tay trái. Diêm Tiểu Đóa không dám bước tiếp, sau một lát nhìn nhau giằng co, Cố Nặc Nhất đưa món đồ trong tay đến trước mặt
cô: "Có đói không?"
Cô lúc nào cũng muốn ngụy trang, dù đại nạn ập tới ngay trước mặt cũng
cố ra vẻ chằng thèm để tâm, nhưng chỉ ba chữ này đã khiến vẻ kiên cường mà cô vờ vĩnh tan biến trong chớp mắt. Cố Nặc Nhất bước đến bên cô, rồi dừng lại trong khoảng cách cô một cánh tay. Diêm Tiểu Đóa ngửi thấy mùi xà bông trên người anh, tất cả tâm tình đều bùng phát ra ngoài, không cách nào che
giấu: "Tại sao cứ xuất hiện vào những lúc bộ dạng em nhếch nhác nhất"
Khoảng cách giữa họ rất gần, gần đến nỗi Cố Nặc Nhất có thể cảm nhận được từng hơi thở của cô: "Anh chỉ muốn xem xem em cố tỏ ra mạnh mẽ tới
lúc nào thôi."
Luôn là vậy, chỉ một vài câu đã bóc trần trái tim bất an của cô, Diêm Tiểu Đóa chẳng chút e dè nhào vào lòng Cố Nặc Nhất, cả hành lang chỉ còn tiếng nấc nghẹn ngào của cô.
Cố Nặc Nhất cứ để yên cho cô ôm, mãi đến khi cô khóc mệt nhoài, anh mới cúi người xuống nhặt chìa khóa lên mở cửa. Ngay trên chiếc bàn trà nhỏ bé, chỉ là mấy chiếc bánh bao và ít cháo trứng thịt nạc, nhưng Diêm Tiểu Đóa ăn ngấu nghiến như người chết đói, chốc chốc nước mắt lại lã chã rơi vào bát cháo, những chua xót cứ từng ngụm từng ngụm nuốt vào trong lòng. Cố Nặc Nhất ngồi trên chiếc ghế sofa nhìn cô ăn, lặng thinh không nói.
Lòng Diêm Tiểu Đóa rối bời, khi đã tỉnh táo trở lại, những hành động đường đột vừa rồi làm cô xấu hổ vô cùng. Giờ đây cô giốn