XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tiểu Đóa, Vì Đó Là Em

Tác giả: Nhược Thiện Khê

Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015

Lượt xem: 1341426

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1426 lượt.

ơn rồi, anh không đợi được đến
kiếp sau đâu, em trả ơn luôn lúc này, ngay tại đây đi."
Diêm Tiểu Đóa có chút mơ hồ chưa hiểu, nụ hôn của Cố Nặc Nhất mãnh liệt như những cơn sóng ngoài biển Đông đột ngột ập tới. Cô không thể chống cự lại được tất cả mọi thứ liên quan tới anh, chỉ cần vài nụ hôn cũng làm cô quên
hết thiên thượng nhân gian. Cơ thể nóng bỏng đang rục rịch dưới lớp khăn
tắm kia, trong nỗi sợ hãi nho nhỏ xen lẫn chờ đợi vô tận. Niềm say đắm ấy tràn từ ban công ngắm cảnh vào phòng khách, cuối cùng ngã trên chiếc giường lớn hình bán nguyệt. Trong phòng chỉ bật đèn ngủ với ánh sáng mờ nhạt, bên trong phòng ngủ tối tăm, dần dần chỉ còn lại những tiếng thở dốc nặng nề mà hỗn tạp.
Khi mọi chuyện đã xong xuôi, đằng sau chiếc rèm trắng mỏng lóe lên những tia nắng sớm. Diêm Tiểu Đóa yên ổn gối đầu trên cánh tay anh, chỉ cần hít thật sâu là có thể cảm nhận được hơi thở say đắm của cô, có thể đây mới là hạnh phúc. Nếu không phải lúc cơ thể đang phải chịu những đau đớn âm ỉ, thì cô thấy mình đang ở trong mộng. Cố Nặc Nhất trong giấc mơ thật mãnh liệt. Nụ hôn của anh lưu lại trên từng tấc da thịt cô. Cô khẽ chạm vào gò má nóng rực của mình, bỗng bị Cố Nặc Nhất ôm gọn vào lòng từ đằng sau.
"Cố Nặc Nhất, em"
Cô bị nụ hôn của anh khóa lại, giọng của cô kích thích sự hưng phấn trong
anh, lại một lần nữa Diêm Tiểu Đóa như lạc vào sự hấp dẫn không thể chối từ của anh. Những cơn gió bên ngoài đã lặng đi, không gian trong căn phòng cũng yên tĩnh trở lại, bọn họ trán kề trán, cuối cùng cũng mệt. Cố Nặc Nhất lấy tay vén những sợi tóc vương trên má cô: "Những việc sau này để sau hãy nói, cho tới khi công việc của em trở lại bình thường, mình cứ như thế này
nhé, được không?"
Tiểu Đóa chẳng có lý do nào để từ chối, chỉ "uhm" một tiếng. Cố Nặc Nhất
cười nhẹ rồi lại hôn lên má cô: "Giờ thì ngủ thôi."
Nghe tiếng thở đều đều của Cố Nặc Nhất, cơn buồn ngủ cũng ùn ùn kéo đến. Nếu không nghĩ gì hết, không làm gì hết, liệu cánh tay của anh có phải là cánh tay an toàn nhất? Nếu ông trời cho phép, cô nguyện cứ ngủ mãi thế này bên cạnh anh.
Khi hai người tỉnh dậy, trời đã gần trưa. Dù đã buông rèm nhưng ánh sáng vẫn len lỏi được vào bên trong, rọi lên chiếc ga trải giường trắng muốt, nhảy nhót trên chiếc áo ngủ trên sàn. Chỉ sau một đêm, cô như thấy một con người
khác của Cố Nặc Nhất. Anh năn nỉ cô mở cửa cho vào tắm chung, lúc cô trang
điểm thì đòi bằng được chiếc bút kẻ mắt giúp cô kẻ đuôi mắt mèo, ở nơi không ai thấy thường xuyên hôn trộm cô, thời gian còn lại gần như lúc nào hai người cũng trong trạng thái tay nắm chặt tay.
Bọn họ đi dạo cả một ngày bên bờ biển, lúc hoàng hôn thì đi ăn đồ nướng hải sản, Diêm Tiểu Đóa không thể tin nổi những khoảnh khắc đẹp đẽ này lại là sự thật đang hiển hiện trước mắt. Đêm nay là đêm giao thừa, trong không khí tĩnh mịch của quán cà phê, Diêm Tiểu Đóa chỉ mặc một chiếc váy maxi, tai đeo khuyên tai hoa hồng Cố Nặc Nhất mua. Anh mặc một chiếc quần hoa đi biển tươi sáng và chiếc áo thun cộc tay ngồi trước mặt Diêm Tiểu Đóa. Họ chọn chút đồ ăn thanh mát, thêm một cây nến, ánh nến lung linh chiếu rọi khuôn mặt êm dịu của cả hai người.
Cố Nặc Nhất thích nhìn Diêm Tiểu Đóa lúc cắt bít tết, hành động vụng về dễ thương. Thực ra đến lúc không nhìn nổi nữa, anh liền đưa cho cô chỗ bít tết đã được cắt. Diêm Tiểu Đóa ngồi ăn mà cứ cười tít mắt lại. Chỉ trong mấy ngày ở bên nhau, cô cũng đã biết đùa lại anh: "Khách sạn có nhiều phòng như
vậy, mà anh bảo không đổi sang phòng khác được."
Cố Nặc Nhất cách một chiếc bàn giơ tay ra sờ nhẹ lên má cô: "Em nói sẽ báo đáp anh, nhưng chỉ biết nói suông, nên anh phải tạo cơ hội cho em báo
đáp."
Diêm Tiểu Đóa đút cho Cố Nặc Nhất một miếng bít tết nhỏ: "Đáng ghét,
anh mau ngậm miệng ăn đi."
Không khí vui vẻ bỗng bị tiếng chuông điện thoại ngắt quãng, Cố Nặc Nhất nhìn màn hình nhưng không nhấc máy. Diêm Tiểu Đóa cũng không hỏi gì thêm, cô hiểu tính anh. Nhưng năm phút sau, điện thoại của cô cũng rung lên, cô nhấc máy, là Vi Vi gọi tới.
"Diêm Tiểu Đóa, chúc mừng năm mới! Bé Cưng có bên cạnh em không? Em
bảo Bé Cưng nghe máy được không?"
Diêm Tiểu Đóa đưa điện thoại cho Cố Nặc Nhất , tuy anh không muốn lắm nhưng cuối cùng vẫn nghe. Diêm Tiểu Đóa cúi đầu ăn tiếp chỗ bít tết kia,
nhưng ngươi một nơi mà hồn một nẻo. Cố Nặc Nhất lẳng lặng nghe điện thoại
một lúc lâu, mới trả lời lại: "Tôi biết rồi."
Rồi anh cứ thế dập máy, Cố Nặc Nhất đưa lại điện thoại cho Diêm Tiểu Đóa:
"Bà ta chỉ chúc mấy câu năm mới, không nói chuyện gì khác cả."
Diêm Tiểu Đóa chỉ "Ồ" một tiếng, kèm theo một chút chán nản. Sau khi vụ việc kia xảy ra, cô nghĩ đủ mọi cách để liên lạc với Vi Vi, đều không được. Nhưng lúc Vi Vi trực tiếp gọi điện tới, thì cô lại chẳng hỏi được gì.
"Em no chưa?"
Diêm Tiểu Đóa gật gật đầu, thực ra cô ăn nhưng chẳng thấy ngon chút
nào. Bởi vì Vi Vi gọi tới nên cô lại nghĩ tới những chuyện không vui.
"Chúng mình ra ngoài đi dạo chút đi?"
Trên bờ biển có rất nhiều người đang