Tác giả: Nhược Thiện Khê
Ngày cập nhật: 03:06 22/12/2015
Lượt xem: 1341425
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1425 lượt.
đốt pháo hoa, những quả pháo lung
linh sắc màu đang làm sáng rực cả bầu trời tối đen như mực. Hai người họ giẫm chân trên bờ cát trắng, lưu lại hai hàng vết chân. Cố Nặc Nhất cứ thế nắm chặt lấy tay cô, truyền hơi ấm cho nhau.
"Chắc vừa nãy em thấy thất vọng lắm à?"
"Thất vọng gì cơ?"
"Anh biết là em muốn hỏi Vi Vi chuyện liên quan tới scandal kia."
Diêm Tiểu Đóa gượng gạo cười: "Đâu có, đang đón tết thế này, em vui còn
không hết, sao lại thất vọng được chứ?"
Gió buổi đêm hơi lạnh một chút, Cố Nặc Nhất ôm gọn cô trong lòng, nhưng cô vẫn run rẩy, rồi họ chuyển hướng đi dạo về phía khách sạn.
"Bé Ngốc à, em biết không? Hơn hai mươi năm nay, đây là lần thứ hai anh cảm thấy hạnh phúc khi đón tết. Lần thứ nhất là do sự xuất hiện của Cố Tây Lương, ông ấy đến để hoàn thành tâm nguyện cả gia đình đoàn tụ ăn một bữa
cơm của anh. Nhưng lần đó, những giây phút hạnh phúc đó chỉ vẻn vẹn trong
một tiếng đồng hồ, rồi ông ấy rời đi. Thực ra lúc đó Cố Tây Lương tới nói ông ấy muốn nói chuyện muốn đưa anh về nhà họ Cố nuôi dưỡng, nhưng mẹ anh không đồng ý. Nên từ đó trở đi, anh cũng rất ít gặp mặt ông ấy, cho dù gặp
thì cũng như những người qua đường."
Nghe Cố Nặc Nhất kể chuyện cũ, tim cô bỗng đau âm ỉ. Bố cô là cán bộ cao cấp của sở nghiên cứu khoa học, do quá lao lực mà qua đời, mẹ cô là một diễn viên múa, cũng mắc bệnh mà qua đời. Nhưng cô còn hạnh phúc hơn Cố Nặc Nhất, vì ít nhất thì họ cũng yêu thương nhau. Cô ngẩng đầu lên lộ ra nụ cười
rực rỡ: "Tết này em cũng thấy vô cùng hạnh phúc."
"Do cảm thấy hạnh phúc, nên mới nảy sinh sự ích kỉ. Tuy biết rằng em rất muốn nói chuyện với Vi Vi, nhưng anh lại chẳng hề đề cập đến chuyện đó. Bé Ngốc à, anh chỉ muốn chúng mình lặng yên hưởng thụ những giây phút hiếm
hoi như thế này thôi."
Trong lòng Diêm Tiểu Đóa tràn ngập sự thỏa mãn, nỗi thất vọng tan biến đi rất nhanh: "Cố Nặc Nhất, là em quá nôn nóng, cám ơn anh đã đưa em tới
đây."
Cô không biết rằng mình lại có thể nói ra những lời này, mối tình mà cô đang nâng niu trong lòng luôn khiến cô thấp thỏm lo âu, dù cho anh chỉ nhất thời tìm vui, cô cũng chẳng còn gì hối tiếc.
Ngôi nhà trong mây gió thổi vụt tan
Ngày vui trôi mau, bất giác mười mấy ngày đã trôi qua. Diêm Tiểu Đóa rất dễ yêu thích một nơi nào đó, trông những tháng ngày trằn trọc ở thành phố nào đó thường luôn có những thứ cô không nỡ rời xa, ví như vẻ cổ kính tĩnh mịch của Ô Trấn, nét phồn hoa hiện đại của Thượng Hải, sự hùng vĩ khoáng đạt của Bắc Kinh, hay lần này là một Hải Nam lãng mạn đa tình. Cô rất muốn được sống như thế này mãi mãi, nhưng Cố Nặc Nhất nói phải về nhà đón tết Nguyên tiêu mới được nên cuối cùng cô vẫn phải rời đi. Hai người ngồi trong
khoang máy bay hạng nhất, tay nắm chặt tay, mười ngón đan vào nhau. Diêm
Tiểu Đóa liếc mắt nhìn là nhìn thấy ngay má lúm đồng tiền dịu dàng của Cố Nặc Nhất. Từ trước tới giờ cô không hề biết rằng, thì ra hạnh phúc lại đơn giản đến vậy, đơn giản đến nỗi chỉ cần một nụ cười, một ánh mắt là đủ rồi.
Quãng đường ngắn ngủi nhanh chóng kết thúc, không ngờ vừa bước ra khỏi sân bay, họ đã gặp ngay đội săn tin điên cuồng. Đèn flash từ ống kính không ngừng lóe sáng, Tiểu Đóa sợ hãi lùi về phía sau, rồi lập tức giữ khoảng cách với Cố Nặc Nhất. Cố Nặc Nhất xoay người, nhìn chằm chằm cô nàng đang đứng cách mình ba mét, anh đưa tay ra: "Mau lại đây, sao em đi chậm vậy,
muốn anh bế đi à?"
Hai người lại lên taxi, nhưng Cố Nặc Nhất không nói cho lái xe địa chỉ nhà. Chiếc xe càng chạy càng xa, Diêm Tiểu Đóa thấy hơi ngạc nhiên: "Cố Nặc
Nhất, mình không về nhà à?"
Cố Nặc Nhất chỉ cười không nói, anh vuốt ve gò mà lành lạnh của cô, Tiểu Đóa cũng không hỏi thêm gì nữa. Chiếc xe dừng ở cổng một khu nhà cao cấp, bọn họ bước vào, bên trong là những ngôi biệt thự nhỏ nằm tách biệt. Bọn họ dừng lại ở căn biệt thự trong cùng, cây thông bên ngoài vẫn đọng lại những bông tuyết chưa tan. Nơi này thật yên tĩnh, trên một con đường nhỏ ngoằn ngoèo uốn lượn thấp thoáng bóng dáng những người bảo vệ.
Cố Nặc Nhất đặt vào tay Diêm Tiểu Đóa một chiếc chìa khóa mát lạnh, Diêm Tiểu Đóa hơi mơ hồ.
"Đây chính là món quà lần trước anh định tặng cho em, mau vào trong xem
xem."
Cánh cửa mở ra, mọi thứ bên trong sớm được bày biện hoàn hảo. Diêm Tiểu Đóa không khỏi thốt lên kinh ngạc, ngôi nhà này đẹp quá. Cô cứ tưởng rằng mình sẽ bước vào một ngôi nhà còn phôi thô, không ngờ nó lại đàng hoàng đến vậy - có đèn chùm pha lê treo trên trần, giấy dán tường màu sắc đẹp đẽ tinh tế. Cô vẫn nhớ Cố Nặc Nhất từng nói, ngôi nhà này sẽ để cho cô trang trí bày biện. Hạnh phúc từng bị cô đẩy ra khỏi tầm tay giờ đã quay lại, Diêm Tiểu Đóa chỉ cảm thấy dấy lên nỗi bất an và lo sợ.
"Mau lên tầng trên xem đi em, xem phòng bếp và cả phòng ngủ nữa, đó là
hai căn phòng anh thích nhất."
Từ trong ngữ điệu của Cố Nặc Nhất thấp thoáng chút tự hào, Tiểu Đóa sờ
vào lan can gỗ màu trắng nhưng lại không bước thêm bước nào: "Nặc Nhất, lại là câu hỏi