Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341714
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1714 lượt.
đánh?”
“Ừ mà, ở đó sáng. Nhìn từ góc độ này sẽ thấy thêm đường nét.”
“…”
Luồng sáng chiếu lên trang tạp chí bị che đi một nửa, Cố Hoài ngẩng đầu lên, thấy Nam Tương đang đứng trước mặt mình. Nó đã chọn lấy chiếc váy ống cúp ngực đuôi xòe bằng sa đen, mái tóc thắt thành búi buông bồng bềnh sau gáy, khuôn mặt không đánh phấn, để lộ ra vẻ tươi mát sau cơn mưa lớn, như cánh hoa ngọc lan trắng vừa bung nở, chiếc váy rất ngắn, cặp đùi thon dài trắng nõn kia của nó đủ để thu hút mọi ánh nhìn của đàn ông, khiến ánh nhìn đó căng phồng lên – có lẽ thứ căng phồng lên không chỉ có ánh nhìn. Cổ nó đeo sợi dây chuyền bạc tinh tế, trên dây chuyền có gắn viên đá màu hồng phấn, vừa khớp nằm ở vị trí rãnh ngực đang phập phồng lên xuống.
Đôi mắt của Cố Hoài nhìn chằm chằm vào Nam Tương, chẳng nói năng gì.
“Cậu cũng quá không tôn trọng người khác rồi đấy!”
Nam Tương trợn mắt nhìn Cố Hoài đang dán vào phần ngực của mình, rồi đưa ngón tay chỉ vào mặt mình. “Mắt tôi ở đây.”
“Viên đá trên sợ dây chuyền kia của chị đặt ngay chỗ ấy, không phải là để chỉ dẫn người ta nhìn vào đó sao? Chẳng khác gì bảng chỉ dẫn, khác nhau chẳng qua là trên viên đá có khắc ba chữ ‘nhìn ở đây’.” Cố Hoài đưa hai tay lên vòng ra sau người, khẽ so vai (động tác này cậu ta thực hiện rất ư quyến rũ), “Huống hồ em ngồi đây, mắt vừa khít độ cao này, chị muốn đứng trước mặt để dùng ngực cản trở ánh mắt của em, thì có khác gì Hoàng Kế Quang lấp lỗ châu mai. Em chính là lỗ châu mai ấy, lỗ châu mai có thể nói gì đây, cũng chỉ có thể im lặng để bị lấp thôi.”
Nam Tương: “…”
Ba phút sau, Đường Uyển Như cũng đã xong. Nó mở cửa phòng vệ sinh đánh cạch một tiếng, Nam Tương cảm nhận rõ rệt luồng khí xoáy đang cuồn cuộn, giống như đoàn tàu đang tông thẳng về phía mình vậy.
Đường Uyển Như đứng trước mặt Cố Hoài, dùng lực hất mái tóc rối tung từ vai trái qua vai phải, tạo nên vẻ đẹp rối loạn giữa làn gió.
Con ngươi của Cố Hoài hơi hơi run rẩy, nói một cách nghiêm chỉnh là: “Rất đẹp!”
“Cậu cũng quá coi thường người ta rồi đấy!” Đường Uyển Như hờn mát một câu với Cố Hoài đang dán mắt nhìn mình, rồi đưa tay ra chỉ chỉ vào ngực. “Chị chỉnh cả nửa ngày đấy!”
Nam Tương: “…”
Cố Hoài thở dài một hơi, “… Em phải đi tìm một sợi dây để thắt cổ.”
Nam Tương: “Cậu định treo cổ trên đèn chùm sao?”
Cố Hoài: “…”
Cố Hoài lục được chiếc cà vạt nhung hiệu DOLCE & GABBANA màu xanh sapphire của Cố Nguyên, rồi thắt lên trên ve cổ áo. “Chắc em không cần cổ tay áo đâu.” Vừa nói vừa cầm cổ tay áo tùy tiện xắn lên một đoạn, để lộ cánh tay với những đường cơ rõ nét. Cả người toát lên vẻ hiện đại, nhưng lại không gây cảm giác quá kiểu cách.
Khi ba người vừa định ra cửa, chuông cửa vang lên.
Nam Tương bước đến mở cửa, một bàn tay cầm bức thư chuyển phát nhanh đưa lên trước mặt nó.
Nam Tương xé bì thư ra, liền thấy một xấp văn bản đánh máy, vừa xem qua mấy dòng, nó đã hít ngược một hơi khí lạnh.
Dù là thư của Harry Potter ở Học viện Hogwarts dùng bút lông ngỗng viết, cũng chẳng thể dọa người ta chết khiếp ngay tắp lự như thế. Nam Tương nhìn bức thư của nhà xuất bản tạp chí “M.E” trong tay, lướt đến nội dung trên đó, chợt thấy choáng váng. Nó xem đi xem lại hai lượt, mới tin đó thực sự là thông báo tuyển dụng liên quan đến mình do bộ phận thiết kế gửi đến. Nó đọc nội dung ở dòng cuối cùng đượcviết bằng tay trên bức thư: “Nam Tương, chào cô, nhận được thư này, hãy gọi vào điện thoại của tôi, tôi là Diệp Thiến ở bộ phận thiết kế thuộc ‘M.E’.”
Nam Tương lôi di động ra, rồi gọi vào số điện thoại lưu trên bức thư. Sau hai tiếng tu tu, điện thoại đã kết nối.
“Xin chào, tôi là Nam Tương, tôi vừa nhận được thư, nhưng tôi không hiểu…”
“Ồ, Nam Tương à, chào cô, chào cô. Là thế này, trước đây giám đốc Cố, tức là Cố Ly bạn thân cô, nhờ tôi tìm một việc trong bộ phận thiết kế giúp cô, tuần trước cô ấy đã gửi cho tôi bản lý lịch của cô, rất kỹ càng tỉ mỉ, sự chuyên nghiệp và năng lực của cô chúng tôi đều rất thích. Cô ấy vốn dĩ muốn sắp xếp cô vào bộ phận của cô ấy, hoặc là trong dự án do cô ấy phụ trách. Nhưng sau này cô ấy thấy sẽ tạo ra dị nghị của người khác, không tốt với cô, cho nên, cô ấy bảo tôi sắp xếp, vì bộ phận của tôi và cô ấy chẳng liên quan gì đến nhau, như vậy người khác cũng sẽ không cho cô vào công ty bằng cửa sau. Tôi và Cố Ly ấy à, là bạn học cùng lớp thời đại học, cô chắc cũng học cùng trường với chúng tôi, ha ha, vì chuyện này mà cô ấy tìm tôi tới ba lần đấy…”
Cố Hoài nhìn Nam Tương cầm di động đứng lặng thinh trước mặt, không biết đã xảy ra chuyện gì, cậu ta sốt ruột vỗ vỗ vai nó: “Chị sao thế?”
Phòng họp sau khi mọi người tản đi hết càng thêm rộng thênh thang. Tôi nhìn căn phòng trống trải, không thể tưởng tượng được nơi đây sẽ biến thành phòng làm việc chỉ để cho một người sử dụng. Nó quá rộng, lớn đến mức có thể lấy làm địa điểm phóng tàu Thần Châu 5.
Cố Nguyên, Cố Ly, Cung Minh, Kitty, tôi, chỉ còn lại năm người chúng tôi, vẫn ngồi đó trong thinh lặng, chẳng ai nói với ai tiếng nào, nhịp thở dài ngắn nghe rất rõ