Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341721

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1721 lượt.

rệt.
Hoàng hôn bên ngoài cửa sổ đã sa xuống đường chân trời giao thoa với hiên nhà, bóng đêm tựa triều dâng từ ngoài cửa sổ kính tràn vào, mấy người chúng tôi lặng lẽ im ắng tựa như đang say ngủ ngồi đó trong biển bóng đêm, không biết qua bao lâu, Kitty đứng dậy, bật đèn trong phòng họp. Ánh đèn trắng bệch lóe lên mấy cái, rồi bật sáng xé nát bóng đêm và sự tĩnh lặng nơi đây.
Ánh mắt tôi quét qua mặt từng người từng người, sau đó lại quét vào căn phòng. Tôi lại bắt đầu tưởng tượng trong vô thức, từ sau ngày hôm nay, nơi đây sẽ biến thành phòng làm việc của Diệp Truyền Bình. Bàn làm việc của bà ta, sofa bà ta tiếp khách, tủ lạnh, tủ quần áo của bà ta… ba năm trước, khi chúng tôi còn ngồi trên giảng đường đại học, tôi và Cố Ly từng dùng giọng điệu tựa như mẹ kế bàn luận về công chúa Bạch Tuyết, để nói về bà ta như thể cùng chung kẻ thù, hồi đó, hai chúng tôi vẫn là thiếu nữ thanh xuân không sợ trời chẳng sợ đất, dù lý do không sợ trời chẳng sợ đất của hai chúng tôi có khác nhau, tôi đơn giản là vì không biết, còn nó đơn giản vì là người kế thừa thế hệ thứ hai của một gia đình giàu có. Vậy mà trong nháy mắt, chúng tôi đã ngồi trong phòng họp lạnh tanh trầm lặng này, mẹ kế trước kia của công chúa Bạch Tuyết, giờ đã biến thành công chúa Bạch Tuyết. Còn tôi và nó, đã biến thành gì? Tôi không tìm được đáp án.
“Cố Ly, đi, đi ăn cơm thôi, anh muốn nói chuyện với em.” Gương mặt Cố Nguyên dưới ánh đèn huỳnh quang trắng sáng choang, trông như một món hàng dễ vỡ.
“Vâng, anh hẹn thời gian với Lam Quyết đi.” Cố Ly ngồi đối diện, vẫn là nét mặt như khi vừa bắt đầu cuộc họp, nét mặt ấy có thể được hiểu bằng ngàn cách khác nhau.
Cố Nguyên chẳng nói gì, lặng lẽ kéo ghế ra đứng lên, xoay người bước rời khỏi văn phòng. Nhìn từ góc độ và ánh sáng này của tôi, bóng dáng anh ta trông như một bức tường màu xám, tôi tin rằng, rất nhiều thứ, bắt đầu từ lúc này, đã ngăn cách phía ngoài bức tường.
Lại ít đi một người.
Tôi nhìn Cung Minh, anh ta ngồi đúng trong một khoảng bóng râm, chẳng thấy rõ nét mặt. Bóng đen khiến thân thể anh ta trở nên mong manh, cũng trở nên lạnh giá. Gió lạnh thổi mạnh trên đỉnh đầu gần như sắp biến anh ta thành một khối băng.
“Lâm Tiêu, vừa rồi cậu có ý gì?” Cố Ly ngẩng đầu lên, nhìn tôi, dưới ánh đèn viền mắt nó ửng đỏ. Nhưng tôi biết, đây chỉ là ảo giác của tôi mà thôi, sao nó buồn được chứ? Sao nó kích động được chứ? Sao viền mắt nó ửng đỏ được chứ? Đây đều là cảm xúc của nhân loại, làm sao nó có được chứ? Thứ vật chất màu tối đang trào dâng trong lòng, tấn công mãnh liệt vào não tôi, đem đến một thứ khoái cảm. Trong lòng tôi đang cuồn cuộn điên khùng, giống như cảm giác khi xé rách vết thương, pha trộn cảm giác đau đớn và khoái lạc, đó là cảm giác sảng khoái hay được nhắc đến.
“Tớ chẳng có ý gì. Chỉ là cuối cùng tớ đã hiểu, chúng tớ đều ở trên một gò núi nhỏ, còn câu đang ở trên mây.” Tôi bình tĩnh mà lạnh lùng đáp. Tôi thầm hiểu lý trí của mình đã hoàn toàn biến mất, vì cấp trên của tôi cũng đang ngồi đây, tôi lại đang ở trong phòng họp của công ty, bất kể hiểu theo cách nào đi nữa, thì tình cảnh tiếp ngay sau đây đều là những việc cực kỳ nghiêm túc, nhưng tôi lại xem nó như chuyện xảy ra trong phòng khách nhà mình, việc giằng xé của tôi và Cố Ly.
Cố Ly từ từ đứng lên, tư thế và động tác của nó đều vô cùng chậm rãi, giống như vì ngồi lâu mà đôi chân đã mất hết cảm giác, nó rời khỏi bàn họp như đang phải chịu đựng nỗi đau đớn nào đó. Nhưng nét mặt nó vẫn bình thản, chỉ là đôi mắt ướt đẫm kia, lại không tương xứng với dáng vẻ sắc sảo lạnh lùng ấy, nó đang thấy quá bẽ mặt.
Nó nhìn tôi, nói chính xác hơn là chỉ liếc mắt về phía tôi đang ngồi, không hề nhìn vào mắt, mà đang nhắm vào vị trí nào đó trên đầu gối hoặc cổ chân tôi, tóm lại là ở chỗ nào gần đó. Trong giọng nói của nó như đang bị nhét một sợi bông mềm mại: “Tớ từng cho rằng cậu hiểu được ở trên mây, có nghĩa là gì.” Nói xong, nó quay người đi. Rõ ràng, nó cũng là người thất bại. Nó cũng hoàn toàn quên bầu không khí làm việc tiếp sau đây, nó bộc lộ cảm tính của mình một cách trần trụi trong hơi lạnh của mùa hè, giống như một cái cây, phơi trần bộ rễ của mình trên mặt đất. Nó bước qua, đứng trước mặt tôi, rõ ràng đang kích động, thậm chí tôi còn lờ mờ cảm thấy nó sẽ mất kiểm soát – tôi ý thức được, như vậy là chuyện đáng buồn cười biết bao, nó là Cố Ly, làm sao có thể mất kiểm soát? Người có thể bình tĩnh ngồi xem di chúc ngay trong tang lễ của cha mình, làm sao có thể mất kiểm soát?
Lúc này di động của tôi nằm trên mặt bàn phòng họp lặng lẽ nhấp nháy đèn có người gọi đến, cái tên Nam Tương đang hiển thị trên màn hình, nhưng tôi đã tắt âm thanh, nên chẳng phát hiện thấy.
Cố Ly nhìn tôi, rồi nói thẳng: “Người ở trên gò núi nhỏ, trượt chân lăn xuống, sẽ chỉ bị cây cối cào xước, hoặc là ngã sưng mắt cá chân, nhưng bọn họ sẽ sống tiếp, sẽ khỏe trở lại, sẽ không cảm thấy sợ mà sẽ tiếp tục leo lên gò núi nhỏ. Nhưng người sống trên mây, ngã xuống rồi, thì chỉ có chết. Chẳng ai cho họ cơ hội sống lại lần nữa.”
Hai giọt