XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341741

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1741 lượt.

bị Đường Uyển Như quấn chặt lấy như vậy đấy, nhưng điều khó tin là, anh vẫn không hề tỏ nét mặt khó chịu, trên mặt anh lúc nào cũng thấp thoáng nụ cười ấm áp tựa ánh mặt trời ngày đông, hàm răng trắng muốt làm tôn thêm nét mặt vui cười quyến rũ kia, giống như khóe môi của anh lúc này đang ngậm một nụ hôn. Giọng nói thấp trầm ấp ấy giống như chocolate nhung tơ được dày công tạo ra. Thần sắc này khiến tôi nhớ đến anh trước kia. Hồi đó anh ấm áp, dịu dàng, giống như tấm thảm lông cừu, bất cứ lúc nào cũng có thể bao bọc lấy bạn trong một khối hương thơm mê ảo. Hiện giờ anh ấy cũng rất hiếm khi để lộ ra nét mặt dịu dàng này, phần lớn luôn thể hiện sự sắc sảo, lạnh lùng – trông giống Cung Minh.
Sau đó rất lâu, Sùng Quang mới nói cho tôi biết, hôm đó ở nhà Đường Uyển Như, thực lòng anh rất vui. Từ sau khi biến thành Lục Thiêu, ngày nào, khi làm việc bên ngoài, bao vây xung quanh cũng là một đám nhân viên làm việc, giống như dải từ trường có bức xạ cực độc, cách ly anh ra xa những người khác. Sau khi công việc kết thúc, anh trở về chung cư cao cấp được đặt dưới hệ thống giám sát an ninh cấp năm, ngay cả người bán rong anh cũng chẳng bao giờ được gặp – muốn mua gì chỉ có thể đi đến đại sảnh, sau đó có nhân viên chuyển đến cửa phòng khách. Chẳng có khách khứa, chẳng có tiệc tùng, chẳng có người thân.
“Có một khoảng thời gian, anh cảm thấy mình giống như đang sống trong một chiếc vỏ nhỏ bé cô độc. Anh giống một hạt đậu phộng bé nhỏ trôi dạt trong vũ trụ xám đen. Có khi trống rỗng đến đáng sợ, anh phải tự mình tạo ra một vài âm thanh, tiếng nhạc, tiếng phim, tiếng nước vòi hoa sen rào rào, tiếng ồn của đồ gia dụng xê dịch liên tục. Những âm thanh ấy khiến anh cảm thấy mình đang sống, khiến anh cảm thấy thế giới này vẫn đang tồn tại. Lâm Tiêu, em có biết không, có lúc anh cảm thấy mình thật sự đã chết.”
“Vậy Cung Minh đâu? Không phải Cung Minh luôn đến thăm anh sao?” Tôi lại như trở về những buổi chiều mưa dầm liên miên, những ngày tháng cuộn mình trong chăn đọc tiểu thuyết của anh.
“Anh ấy cũng hay đến thăm anh. Anh ấy là người duy nhất còn đến hỏi han anh. Mỗi lần đến anh ấy đều đem đến cho anh rất nhiều tiểu thuyết, truyện ký nhân vật, truyện tranh. Anh ấy chưa từng đem báo đến, anh ấy nói những thứ trên báo đều vớ vẩn. Ngay cả tạp chí anh ấy cũng rất ít khi đem đến. Có thể anh ấy cũng không muốn để anh liên tục chứng kiến cái bản thân giả dối kia của anh. Nhưng khi anh ấy đến thực tình cũng không giao lưu nhiều lắm, giữa bọn anh chẳng có nhiều chuyện để nói. Hơn nữa, có khi anh ấy còn đột nhiên bật khóc mà chẳng hiểu tại sao. À, mà không phải là kiểu khóc to đâu. Đầu tiên đôi mắt anh ấy sẽ ửng đỏ lên, giống như bị xông khói ấy, mỗi khi anh ấy rơi lệ, anh đều không tiện hỏi han lắm, vì anh hoàn toàn không rõ cuộc sống của anh ấy. Anh chỉ đứng đợi bên cạnh trong thinh lặng. Một lúc sau, anh ấy trở lại bình thường. Nhưng anh biết anh ấy thực ra sống rất mệt mỏi. Mệt mỏi hơn so với anh.”
Anh điềm đạm mỉm cười, trả lời tôi như thế.
Vệ Hải dùng dao thủ công rạch đứt băng dính trên từng thùng carton, sau đó xếp đủ thứ đồ lộn xộn trong những chiếc thùng ấy ra ngoài, tôi lo việc phân loại, đồng thời cầm miếng giẻ lau và một cái chổi lông gà quét sạch bụi bám trên đó. Cho dù trên chiếc thùng của Đường Uyển Như đều dùng bút lông đen cỡ lớn ghi rõ phân loại, nhưng khi Vệ Hải vừa rạch ra xong, ào một tiếng, luôn có điều ngạc nhiên. Chẳng hạn trong chiếc thùng có ghi “công cụ” kia, chất đầy dép lê, bàn chải đánh răng, nước súc miệng và ba quả cà chua tươi cùng hai củ gừng. Chẳng hạn trong thùng ghi “sách và tạp chí”, nhưng chúng tôi rõ ràng phát hiện thấy DVD, váy liền áo, đĩa cứng di động và hai ống cầu lông.
Đang rạch đến nửa chừng, Vệ Hải đã bị một cái thùng trên có ghi “lời nguyện cầu của thiếu nữ” làm cho đớ người, với sự khích lệ nhiều lần của tôi, anh ta mới run rẩy rạch chiếc thùng ấy ra, chiếc quần lót thêu ren màu hồng phấn và chiếc áo ngực màu da nằm phơi phới trước mặt, giống như vô số bùa chú có pháp lực cao cường, khiến Vệ Hải toàn thân run bắn còn làn môi thì tím tái, tôi nhìn bàn tay cầm dao rạch băng dính của anh ta cứ run rẩy mãi, tôi không nỡ đã bước đến giật lấy con dao, thật sự lo rằng anh ta không chịu nổi sự kích thích trước mắt mà cầm dao tự chọc vào cổ họng mình mất.
Thực ra ngay cả tôi sau khi đã trông thấy nhiều lần, còn chịu không được, vì trong đó còn có mấy chiếc quần lót, rõ ràng có thể được xếp vào diện “quần chẽn lớn”, tôi thật lòng cảm thấy cho dù Neil mặc chúng vào mà đi dạo trong Hằng Long cũng sẽ chẳng có bảo vệ nào chặn cậu ta lại. Tôi hỏi Đường Uyển Như mấy món đồ bảo tàng kỳ dị lạ thường này rốt cuộc là của yêu tinh phương nào, Đường Uyển Như gãi đầu một cái, rồi nói rất ư thản nhiên: “À, hai cái đó hả, quần tắm biển.” – Bạn có thấy cô gái nào mặc quần tắm biển không? Cảm giác chẳng khác nào khi bạn nghe thấy một chàng trai nói với bạn “à, hai cái đó à, bikini đi biển đấy.”
Tất nhiên, bên trong chiếc thùng “lời nguyện cầu của thiếu nữ”, chúng tôi cũng phát hiện ha