Disneyland 1972 Love the old s

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341737

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 10.00/10/1737 lượt.

ng, nếu cần thiết – nhưng Kitty luôn trội hơn tôi một bậc, cô ta cùng lúc làm nhiều việc như tôi, còn có thể thuận tay thay băng vệ sinh.
Trong những ngày này, lượng cà phê tôi uống ngày càng nhiều, khi cầm từng ly từng ly cà phê dốc ngược vào cổ họng, cái cảm giác ấy thực ra rất giống với việc rót dầu cho chiếc máy thu hoạch cỡ lớn. Với tốc độ như vậy, lọ cà phê rang mà tôi vừa mua bỏ trong ngăn tủ kia, đã nhanh chóng trơ đáy. Nhờ tác dụng của cà phê, tôi duy trì được trạng thái long lanh của ánh mắt trong suốt thời gian làm việc, giống như hai chiếc đèn pin cực lớn. Giữa chừng còn có mấy lần khi Diệp Truyền Bình đi qua phòng làm việc, tôi loáng thoáng cảm giác bà ta mỉm cười với tôi. Đúng vậy, bà ta giống Cung Minh, Cố Ly, những quản lý cấp cao bọn họ, đều thích nhìn đám nhân viên cấp dưới điên cuồng tận sức kiếm tiền cho công ty như một con ngựa.
Nhắc đến Cố Ly, có một điểm tương đối khác thường là, từ sau khi ra khỏi phòng bệnh của Cung Minh, nó bắt đầu vào ra phòng làm việc của Diệp Truyền Bình thường xuyên và khó hiểu hơn – đúng, chính là cái phòng to tướng được chuyển đổi từ phòng họp sang ấy. Nó luôn bước chân vào với thần sắc lo lắng trùng phùng, sau đó bước ra với nét mặt vô cùng sốt sắng.
Đã mấy lần tôi nhịn không được định hỏi nó, cách làm kiểu tự sát “chồn sóc chúc tết gà” này, rốt cuộc là thế nào? Tôi không muốn có một ngày đột nhiên nhận được thông báo, có một quả đạn sắp nổ tung bên tai. Nhưng Cố Ly và tôi đang duy trì một khoảng cách cực kỳ khéo léo, khoảng cách chần chừ này cực kỳ tốt – vừa không hạ gục được tôi, khiến tôi xuất hiện một cảm giác phẫn nộ như muốn ngọc đá cùng tan, đồng thời lại khiến tôi không đủ dũng khí, tiến đến gần chất vấn nó, nó dùng vẻ lạnh lùng thê lương chết người của mưa gió thu sang não nề, để chặn đứng người ta cách xa ngoài ngàn dặm.
Sau khi tan ca ngày thứ Sáu, tôi đến siêu thị Cửu Quang, mua cà phê cho mình – tất nhiên, đây là thứ yếu, chủ yếu là mua cà phê cho Cung Minh, nếu không thì tôi đã trực tiếp mua ở cửa hàng tạp hóa dưới chân tòa nhà rồi. Tôi vừa hỏi thăm được cái loại cà phê Nhật Bản có trộn thêm bột vàng mà anh ta hay uống trước đây, trong siêu thị ở tầng phụ tòa nhà Cửu Quang có bán. Vì vậy tôi không phải vất vả lên mạng tìm kiếm người mua hộ. Tất nhiên, cà phê của hai chúng tôi sắp trên những kệ hàng khác nhau, cà phê của tôi nằm ở khu vực hàng trong nước, ở đó người mua đông nhung nhúc, đạp gót chèn vai, cải bẹ và tã lót có đủ, gan ngỗng cộng với cua đồng sắp lượt. Còn loại cà phê anh ta uống, thì sắp ở khu vực hàng nhập khẩu, ở đó ít thấy bóng người, lạnh lùng một khoảng, chim bay rừng lặng, cô quạnh lạ thường.
Trong sự cô quạnh lạ thường đó, tôi đã gặp Vệ Hải. Anh ta đang đứng bên giá đồ khu vực hàng gia dụng nhập khẩu từ Nhật Bản, trên tay đang cầm một món trông giống như một cái lọ.
Cách nhau đến mấy mét, tôi vẫn có thể nhìn thấy những múi cơ săn chắc đầy đặn trên người anh ta, cho dù sau khi tốt nghiệp đại học anh ta đã ngừng thi đấu, không còn tham gia luyện tập trong đội cầu lông nữa – điểm này giống Đường Uyển Như, nhưng anh ta vẫn duy trì được một thân thể quyến rũ mà hồi còn đi học được chúng tôi gọi là “David di động”.
Anh ta mặc chiếc áo ba lỗ thể thao bằng chất liệu cotton màu lam xám bó sát, những đường gân múi cơ ở cánh tay và bả vai nổi lên rõ nét, bóng mờ giữa các múi cơ vừa mơ hồ vừa mượt mà tựa như những hang núi được mưa to xối rửa tạo ra. Cơ thể anh ta trông cực kỳ tươi mới, hình như là vừa làm tóc, mái tóc ngắn dày trông khá lộn xộn, nhưng trông rất có sức sống, khỏe khoắn, toát lên thứ khí chất riêng có ở những chàng trai trẻ tuổi. Tóc của anh ta khác với hơi hướng anh tuấn mềm mại của Cung Minh, Sùng Quang. Hai người kia chỉ là quý tộc ngạo mạn cuộn mình trong áo lông ở miền đất tuyết phương Bắc, còn Vệ Hải lại là người đi săn những con sóng với làn da rám nắng bên bờ biển.
Tôi bước qua chỗ đó, anh ta ngẩng đầu lên, phát hiện ra tôi, anh ta lập tức cười híp mắt và chào hỏi, tôi đã thấy rõ thứ anh ta đang cầm trên tay, là một hộp than hoạt tính dùng để làm sạch không khí.
“Anh mua thứ này làm gì?” Tôi nhướng nhướng mày với anh ta, “trong nhà vừa quét sơn à?”
“À, không phải nhà anh, là Đường Uyển Như vừa chuyển sang nhà mới, cô ấy vừa tìm được phòng, trước đó cô ấy đã quét sơn phòng ngủ thành màu hồng phấn, phơi cả tuần lễ rồi, nhưng vẫn có mùi. Cô ấy chuẩn bị ngày mai chuyển đồ vào nên anh muốn mua chút than hoạt tính, ít nhiều có thể giảm khí độc.”
“Thế nó không thể đợi thêm mấy hôm nữa à?” Tôi chau mày, Đường Uyển Như luôn thích làm ra vẻ cực kỳ bi tráng, bất luận là đọc tiểu thuyết hay xem phim, chỉ cần nghe thấy những từ kiểu như “huyết chiến sống còn” hay “giải quyết tận gốc”, “tráng sĩ chặt tay”, hoặc như “bướm bay thiêu thân”, thì nó toàn thân run lẩy bẩy giống như vừa chích 200ml máu gà vậy. Trong số các hình tượng những cô gái cổ điển của Trung Quốc mà nó thích, đại đa số đều là DRAMA QUEEN kiểu như Mạnh Khương Nữ này, Thường Nga này, Vương Chiêu Quân này, Bạch Tố Trinh này. Sự khá