Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341740

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1740 lượt.

mặt khác, tôi cũng chẳng có cơ hội. Đêm qua khi tôi đi ngủ, nó còn chưa về. Sáng sớm hôm sau, khi tôi tỉnh dậy, nó đã ra khỏi nhà – hoặc có thể, nó suốt đêm không về nhà. Tôi không phân biệt được. Vì ngày nào sau khi ra khỏi giường, nó cũng thu dọn giường chiếu cực kỳ ngăn nắp, hoàn toàn không nhìn ra mấy phút trước đó, trên chiếc giường ấy là một cô gái nóng bỏng mềm mại thơm tho.
Thực sự tôi cũng chẳng biết khoảng thời gian này rốt cuộc nó đang bận gì. Nhưng ít nhiều tôi có thể tưởng tượng được, vì hồi tôi làm trợ lý thực tập, tôi cũng luôn ảo giác phải chăng mình là người tàn tật, tôi thật sự cảm thấy mình bị thiếu một tay, hai cái miệng, bốn con mắt, tám cái chân so với người khác.
Nhưng có một người khác đã thay thế Nam Tương đi cùng tôi đến nhà Đường Uyển Như, cùng giúp nó thu dọn đồ đạc.
Khi Đường Uyển Như mở cửa ra nhìn thấy người đó đứng cạnh tôi, trên đầu nó đang quấn một dải khăn trắng, trông như người đàn bà chua ngoa lúc này đang chuẩn bị rút đao võ sĩ đạo ra mổ bụng tự sát, nhưng khi nó thét lên, thì trong chớp mắt nó lại biến thành một nghệ sĩ dân gian đến từ vùng Bắc Thiểm Tây.
Người đi cùng tôi, là Sùng Quang.
Anh ấy đeo chiếc khẩu trang màu đen, lộ ra đôi mắt màu xanh thăm thẳm, trông giống như mắt sói điềm đạm trong khu rừng vắng lặng.
Tôi thật sự cảm thấy có lỗi với Sùng Quang, lại lần nữa tôi quên cuộc hẹn với anh, chúng tôi vốn dĩ đã hẹn nhau cùng đi tham quan bảo tàng mỹ thuật Ngoại Than vừa tu sửa xong còn chưa mở cửa cho công chúng, ở đó đang triển lãm các tác phẩm mỹ thuật của Tăng Phạn Chí. May là anh cũng chẳng buồn, chỉ hơi chau mày, đưa tay vịn chắc vai tôi, rồi nghiêm túc nói: “Lâm Tiêu, ra ngoài rồi, thì sớm muộn gì cũng phải về đấy.”
Giọng điệu của anh thấp trầm mà lôi cuốn, giống như dây đàn Cello bị khẩy vang trong vô thức. Nếu ánh mắt anh phiêu thêm chút nữa, tôi nhất định sẽ nghĩ rằng anh đang cợt nhả. Tôi vốn cảm thấy anh nhất định sẽ từ chối lời mời của tôi, đến giúp Đường Uyển Như chuyển nhà, vì tôi biết anh không thích xuất hiện chốn đông người, anh từng nói thà đợi trong căn phòng trữ đông của lò giết mổ Trùng Giang, chứ không muốn vào nhà hang Panko ở quảng trường Nhân Dân.
Nhưng thật bất ngờ, anh lại đồng ý.
Còn tôi lại nghĩ, đúng lúc ấy anh đang hối hận.
Nói là anh và tôi cùng đến giúp Đường Uyển Như chuyển nhà, nhưng thực ra chẳng khác nào anh đến đón nhận một cuộc phỏng vấn độc quyền về những tin đồn liên tục được lan truyền kia, Đường Uyển Như giống như một thứ dây độc với những bông hoa tuyệt đẹp nở ra to như những chiếc sọt cứ bám riết không rời anh, cứ hai phút lại hỏi một câu, đói khát giống như đã bị phơi nắng ba ngày ba đêm ở trung tâm Sahara vậy.
Chính trong tình cảnh chất vấn liên tục không ngừng nghỉ của Đường Uyển Như, ngay cả Vệ Hải một anh chàng vận động viên thể thao vốn bị chúng tôi gọi là “thừa cơ bắp thiếu đầu óc” này, cũng như bừng tỉnh hiểu ra người nước ngoài đang đứng trước mặt này, chính là Chu Sùng Quang nhà văn nổi tiếng trước đây. Tôi mượn cớ “nói dài dòng”, nhiều lần cắt ngang ánh mắt thăm dò của anh ta đối với tôi. Đồng thời tôi cũng lấy lý do “không nên dẫn lửa đốt mình”, bảo anh ta không được rêu rao ra ngoài, nếu không rất dễ “có thể ngày nào đó anh xuống lầu mua một bình Cola, hôm sau khi tỉnh dậy đã trông thấy một bao tải trôi theo dòng nước trên sông Tô Châu, trong bao tải chính là anh.”
… “À, cô nói cái tên Lục Thiêu này á, là tôi chọn bừa trong lúc cáu giận thôi. Hồi đó chẳng nghĩ nhiều thế đâu, tôi nghĩ có lẽ trong tiềm thức đã nghĩ đến tên của cha tôi, tên tiếng Anh của ông ấy là Shaun, nên tôi mới nghĩ, vậy thì gọi là “Thiêu” đi. Hủy diệt cùng nhau? Không không, tôi không muốn thiêu đốt gì cả.”
… “Chỗ đau nhất là mắt, khi chích thuốc tê tôi đau đến mức sắp ngất đến nơi. Thực ra các bộ phận trên mặt tôi bao gồm cả vùng cằm cũng ít nhiều đều có chỉnh sửa, tuy không phải chỉnh sửa lớn, nhưng vì chỗ chỉnh sửa tương đối nhiều, nên nhìn tổng thể, gần như chẳng còn dáng dấp gì của trước đây nữa. Tôi bây giờ, chính là một người có tướng tá tây phương đúng chuẩn, chí ít cũng là người lai vô cùng rõ nét.”
… “Dưới chân mày tôi đã lót thêm một miếng xương, làm cho hốc mắt càng trở nên sâu hơn, nhưng như vậy sẽ khiến mắt tôi không còn to như trước đây nữa. Trước đây nhìn nam tính hơn, còn bây giờ, thì trông u sầu hơn, tôi nghĩ thế. Họ thích như vậy. Môi tôi được gọt cho mỏng đi, nếu theo sở thích tiêu chuẩn của giới thời trang thì đây chính là ‘môi mỏng tựa lưỡi dao’, họ cảm thấy làn môi như vậy có một sức hấp dẫn chết người.”
… “Cô nói màu mắt sao? Mỗi lần ra khỏi nhà tôi đều đeo kính áp tròng màu xanh, giờ nếu tôi gỡ kính ra, thì mắt tôi vẫn là màu đen. Màu con ngươi thực ra cũng chẳng có cách nào đổi được.”
… “Trước đây tôi lớn lên ở nước ngoài, cho nên tiếng Anh chẳng thành vấn đề. Tôi còn biết chút tiếng Đức, nhưng nói không giỏi lắm.”
… “Chiều cao vẫn như trước đây, chỉ là tôi luyện cơ bắp cho rắn chắc hơn một chút, nên trông có vẻ cao hơn thôi.”
Suốt cả buổi sáng, Sùng Quang


XtGem Forum catalog