Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341982
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1982 lượt.
c biệt giữa họ và Đường Uyển Như chính là ở chỗ, những kỳ nữ này, đều có tính cách quá dramatic, nhưng vấn đề của Đường Uyển Như nằm ở chỗ nó cũng rất dramatic.
“Dạo gần đây cô ấy đều ở nhà bố mẹ, cô ấy nói qua điện thoại mà, sáng nào cũng nghe radio chào buổi sáng, ngoài giò cháo quẩy có thêm một quả trứng luộc, chập tối ăn cơm đúng giờ, xem tin tức thời sự, khuya chín giờ rưỡi là phải tắt điện. Cô ấy nói cảm thấy mình như trở về những năm tháng thời cải cách mở cửa vậy, bên hông lúc nào cũng dắt một cái máy nhắn tin.” Vệ Hải cười ha ha, đôi mắt đen láy híp lại, hàng mi rậm rịt. “Cô ấy nói tối qua vô tình trông thấy bố mua một cuốn Mao chủ tịch ngữ lục bản mới về nhà, vậy là cô ấy đã gọi cho anh, nói phải lập tức chuyển đi.”
“Ồ vậy à? Đường Uyển Như chẳng nói với em. Lần này sao nó lại tốt bụng muốn bỏ qua bọn em…” Tôi nói đến đây, chuông điện thoại đã reo. Bật màn hình di động lên, cái gương mặt khổ ải năm ngàn năm của nhân dân Trung Quốc kia của Đường Uyển Như đang nhấp nháy trên màn hình di động. Tôi nhận cuộc gọi: “Chào cô Đường, xem ra cô còn chưa có ý định bỏ qua tôi. Tôi đánh giá quá cao sự tu dưỡng đạo đức của cô rồi đấy.”
“Tiểu thư? Cô có biết lễ phép là gì không vậy Lâm Tiêu, chẳng khác nào đang trực tiếp gọi tôi là gà.” Giọng của Đường Uyển Như vang lên đinh tai nhức óc trong điện thoại.
“Này gà, cô tìm tớ làm gì vậy?”
“…Lâm Tiêu, ngày mai đến giúp tớ chuyển nhà, tớ vừa đếm xong, tớ chắc, mười ba thùng giấy, chỉ một mình tớ thì chẳng biết làm đến khi nào mới có thể vào ở được, chắc khi đó toàn thế giới đều đã thực hiện xong chủ nghĩa cộng sản rồi.”
“Có phải cậu lắp camera trên trán Vệ Hải không vậy, tớ vừa mới nhắc đến chuyện chuyển nhà của cậu với anh ta, cậu đang do thám bọn tớ đấy à?” Tôi đẩy điện thoại ra xa tai một chút, giọng của nó quá to, khiến tôi luôn cảm giác như mình đang bê một chiếc radio kê sát vào tai vậy.
“Cái gì cứng với không cứng, cậu đang nói bầu vú hay là nhân dân tệ hả? Tớ nghe không rõ, chỗ cậu tín hiệu kém quá. Sáng mai mười giờ, đến đúng giờ đó. Tớ nhắn địa chỉ cho. Tớ tắt máy đây, mai gặp lại.” Giọng của Đường Uyển Như xa dần, nhưng rõ ràng, nó đã quên tắt điện thoại, chỉ là buông điện thoại xuống mà thôi, vì tôi vẫn loáng thoáng nghe thấy âm thanh the thé bên kia điện thoại, “Mẹ, mẹ đừng để dung dịch vệ sinh phụ nữ của mẹ cạnh lọ nước súc miệng của con có được không?!”
Tôi ngắt điện thoại, dang tay tỏ vẻ “chịu thua” với Vệ Hải, anh ta mỉm cười tỏ vẻ đồng tình ra chiều rất hiểu tâm trạng của tôi. Tôi nói: “Vậy hẹn mai gặp, mai em không phải đi làm, em cố gắng qua sớm một chút.”
Vệ Hải: “Không sao.”
Khi đang định từ biệt anh ta, tôi đã thuận miệng nói một câu: “Anh gọi Nam Tương chưa? Thế ngày mai em và Nam Tương cùng qua nhé.”
Nói xong câu này, sắc mặt Vệ Hải rõ ràng cứng đờ đi, trên gương mặt anh tuấn tràn đầy sức sống ấy giống như là đã bôi một lớp sáp mỏng trong suốt, lúc này đã đông cứng lại trong hơi lạnh đang thổi ù ù: “Hay là… không cần gọi đâu.”
“Sao vậy? Hai cái miệng lại đấu nhau rồi à?” Tôi đúng là một con lợn.
“Cô ấy chưa nói với em?” Lớp sáp trên mặt Vệ Hải đã biến thành thủy tinh.
“Gần đây bọn em đều bận đến vắt chân lên cổ, em chẳng gặp được Nam Tương. Có điều, hai cái miệng đấu nhau là chuyện rất bình thường, nó không nói với em chứng tỏ không phải là chuyện lớn. Anh là đàn ông mà, đại lượng chút.” Tôi đúng là một con lợn ngốc nghếch, tôi đáng bị bằm nát rồi nhét vào trong dồi, sau đó cắt thành từng khúc từng khúc treo lên mái hiên nhà chuẩn bị ăn tết.
“Ý tôi là, cô ấy không nói với em, anh và cô ấy đã chia tay rồi sao?” Sắc mặt của Vệ Hải dịu xuống, thở phào một hơi, nhưng trông không giống vừa trút bỏ gánh nặng, mà là sự thất vọng, giống như chốn ngoại ô tĩnh lặng sau khi cơn bão tràn qua, những chiếc túi nhựa vụn vặt tung bay càng làm nổi bật sự hoang tàn.
Tôi thộn người ra.
Sự lừa dối chia làm hai loại: một loại là cô ta bóp méo đen trắng, đảo điên trái phải. Cô ta rõ ràng phủ lên mặt bạn một lớp sa tanh, nhưng cô ta lại nói cho bạn biết chỉ là đột nhiên nổi lên một trận sương mù; cô ta rõ ràng hất một vệt máu lên lưng bạn, nhưng lại nói với bạn chỉ là trời đột nhiên đổ mưa. Kiểu lừa dối này là con dao găm chọc vào xương bả vai, là móng tay cào cào vào ngực, là hàm răng trắng dã cắn trên bắp tay.
Còn một loại lừa dối khác, là cách ly khỏi sự truyền tải thông tin, giống như rút hết mọi âm thanh của thế giới. Trong vũ trụ bao la lạnh giá, một vụ nổ siêu tân tinh, ngàn vạn cánh hoa lấp lánh bắn tung tóe, mấy trăm sinh vật mới nổi lên rồi lại suy vong, hàng ngàn nền văn minh sinh ra rồi lại mai một, mấy trăm triệu năm hoặc một giây thoáng qua, mọi âm thanh đều ẩn náu trong biển tin đồn mịt mù tăm tối. Còn bạn đang quay lưng về phía vũ trụ này, bạn cho rằng thế giới sau lưng đều bình yên vô sự, chưa từng xảy ra chuyện gì.
Tôi biết, Nam Tương chưa hề lừa dối tôi theo kiểu thứ nhất.
Sáng sớm hôm sau, khi xuất phát đến nhà Đường Uyển Như, tôi không gọi Nam Tương.
Một mặt là tôi cố ý làm vậy, còn