Old school Swatch Watches

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341751

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1751 lượt.

ói quen của gia tộc nhà họ, Sùng Quang cũng sẽ như vậy. Bất kể đối phương là người lớn hơn, hay là cấp dưới của họ, chỉ cần là phụ nữ ngồi cùng bàn ăn, họ đều sẽ kéo ghế ra, trong quá trình dùng bữa nếu có phụ nữ rời bàn đi vệ sinh hoặc gọi điện thoại, họ cũng nhất định sẽ cùng đứng lên, sau đó lại ngồi xuống. Nếu ở cùng xe, thì họ nhất định sẽ mở cửa xe giúp cho phụ nữ. Những lễ nghi cổ lỗ trông chẳng chút ý nghĩa này, đối với họ mà nói, giống như huân chương trên ngực kỵ sĩ, vết thương trên lưng chiến sĩ, là một thứ vinh hiển tối thượng.
Nam Tương ý tứ khép hai chân lại, sau đó nhẹ nhàng ngồi xuống chiếc ghế ở trước Cung Minh, nó trải khăn ăn ra, đặt lên trên đùi mình, sau đó ngẩng đầu lên.
Lúc này, nó đã thấy chúng tôi đang ngồi trước mặt.
Chúng tôi ở đây là: Tôi, Đường Uyển Như, Cố Ly.
Nó không thấy Vệ Hải.
Tôi tẩy đi tẩy lại não mình, nó không hề nhìn thấy Vệ Hải. Nếu không nó sẽ không điềm nhiên như vậy. Nó không thể điềm nhiên như vậy. Nó không nên điềm nhiên như vậy. Tim tôi như đang có một bàn tay đầy móng vuốt, bắt đầu cào cào vào tim tôi.
Sau khi Nam Tương thấy chúng tôi, nó tao nhã gật gật đầu, dưới ánh đèn, nét mặt nó giống như viên ngọc đang phát tán ra thứ ánh sáng tao nhã và êm dịu.
Sau đó, nó khẽ khàng quay mặt đi, không nhìn về phía chúng tôi nữa.






Nó có thể là bất kỳ ai. Nó có thể là nữ thần báo thù cuộn mình trong chiếc áo choàng dài màu đen, dùng thứ nước đen ngòm trong mắt nuôi dưỡng sự báo thù điên cuồng trong tim vạn vật; nó cũng có thể là Gaia – nữ thần đất mẹ, nó có thể được sinh ra giữa tầng trời theo sát phía sau nữ thần bóng đêm, sáng tạo nên đất mẹ, bầu trời và biển cả, nó là một trong những vị thần sáng tạo nên thế giới. Nó có thể là Pandora, nó cũng có thể là Athena. Nó đa tình lẳng lơ, giả dối vô hạn.
Tôi từng nói, Nam Tương giống như chiếc hộp ma thuật Pandora.
Chẳng ai có thể dễ dàng cạy nó ra. Nhưng một khi nắp hộp bật mở, cũng chẳng ai đoán được, bên trong rốt cuộc sẽ nhảy ra con yêu thú gì, anpaca[1'> hay là cá cóc, người nhện hay là Bạch Cốt Tinh, chẳng có phần dưới, cũng chẳng có đỉnh trên.
[1'> Một loài thú có hình dáng gần giống với lạc đà, lại vừa giống ngựa, tên tiếng Anh là Grass Mud Hors, còn người Trung Quốc gọi nó là Thảo Nê Mã.
Việc Cung Minh và Nam Tương cùng ăn cơm với nhau trong dinh thự Tư Nam, chẳng khác nào làm đầu tôi phóng ra một quả bom hạt nhân có tính quyết định, giống như quả bom nguyên tử phóng về thành phố Hiroshima của Nhật Bản, và chỉ sau mấy ngày Nhật đã phải vẫy cờ trắng đầu hàng. Lúc này chút lý trí còn sót lại trong tôi đang gắng gượng gào khóc, giống như trên chiến trường ngổn ngang thi thể, giống như lá chiến kỳ đang phất phơ không ngừng trong giờ phút sau cùng của cuộc chiến vậy.
Còn Nam Tương ư? Nó có thể là bất kỳ ai.
Nó có thể là nữ thần báo thù cuộn mình trong chiếc áo choàng dài màu đen, dùng thứ nước đen ngòm trong mắt nuôi dưỡng sự báo thù điên cuồng trong tim vạn vật; nó cũng có thể là Gaia – nữ thần đất mẹ, nó có thể được sinh ra giữa tầng trời theo sát phía sau nữ thần bóng đêm, sáng tạo nên đất mẹ, bầu trời và biển cả, nó là một trong những vị thần sáng tạo nên thế giới.
Nó có thể là Pandora, nó cũng có thể là Athena. Nó đa tình lẳng lơ, giả dối vô hạn.
Tôi cảm thấy nếu tốn chút suy nghĩ, chắc có thể hiểu được Cố Ly. Nhưng tôi có dốc cạn sức lực và trí tuệ bình sinh đi nữa, cũng chẳng thể nào nắm bắt được Nam Tương.
Tôi hoàn toàn không rõ mấy người ngồi cạnh tôi lúc này đang dùng bữa với tâm trạng thế nào. Những bữa cơm nổi tiếng trên thế giới từ xưa đến nay, từ bữa tối cuối cùng, đến Hồng Môn yến, từ bữa sáng của Tiffani, đến tiệc của nhà Phật, hay tiệc đãi khách trông như tâm thần của Thạch Sùng, tôi nghĩ còn phải thêm vào buổi tối ở dinh thự Tư Nam.
Khi Cung Minh ngẩng đầu lên, đã thấy chúng tôi. Ánh đèn mờ ảo khiến anh ta có chút ngập ngừng không dám khẳng định, nhất là người đang đối diện với anh ta lại là Đường Uyển Như, tôi nghĩ trong mấy giây đầu, chắc chắn anh ta sẽ nghĩ mình bị ảo giác. Nhưng Sùng Quang đưa tay lên ra dấu. Sùng Quang đứng lên, có lẽ anh ta cần phải bước qua chào hỏi, anh ta cúi đầu rồi dùng ánh mắt thoáng chất vấn Cố Ly đang ngồi bên tôi, Cố Ly gật gật đầu, sau đó quay sang cũng ra hiệu cho tôi.
Với tín hiệu của Cố Ly, tôi cũng kéo ghế ra đứng lên.
Khoảng cách mười mét ngắn ngủi, tôi liên tục điều chỉnh tâm trạng của mình. Thế giới này luôn luôn tồn tại một số lộ trình chắc chắn khiến bạn khó mà cất bước, một khoảng đất mấy mét vuông cũng đủ uy hiếp mạng già của bạn. Chẳng hạn như đoạn tam cấp cuối cùng bước lên giá treo cổ, chẳng hạn bảy bước trên tam cấp đá trước vương vị của lễ đăng cơ, chẳng hạn đoạn thảm đỏ như máu nơi cử hành hôn lễ.
Cung Minh và Cố Hoài, cùng lúc khi chúng tôi bước qua đã lịch thiệp kéo ghế ra đứng lên, Nam Tương quay lưng về phía chúng tôi, mà lập tức không chút do dự bỏ dao nĩa xuống, rút khăn ăn khỏi đầu gối, nhẹ nhàng bỏ trên bàn ăn, sau đó n