Teya Salat

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tiểu Thời Đại 3.0

Tiểu Thời Đại 3.0

Tác giả: --> Đậu Toa<!--

Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015

Lượt xem: 1341753

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1753 lượt.

ó lịch sự đứng lên xoay người quay mặt trực diện với chúng tôi. Khi thấy tôi và Cố Ly, nó chẳng chút ngạc nhiên. Tôi nhìn nó tao nhã mà xinh đẹp, trong lòng chợt dấy lên lòng ghen tị. Nó đã đọc nhiều sách “nghi thức cơm tây” và “đại toàn lễ tiết xã giao” như thế, nên chắc chắn cũng bị đủ thứ điều khoản trong ấy làm cho đầu óc mê muội – thấy chiếc đĩa kích thước nào thì phải cầm cái nĩa số mấy lên; cho dù cùng một món, có thể bạn cũng sẽ gặp phải cảnh khó xử không thể phân biệt nổi sự khác biệt giữa dao dùng ăn thịt và dao dùng ăn cá; thấy nước khoáng có ga, thì phải ăn món ăn nào trước; khi trải khăn ăn trên đầu gối phải như thế nào; trò chuyện với người ngồi bên trái và người ngồi bên phải nên luân phiên thế nào hay cách sắp xếp dao nĩa ra sao…
Nhưng tất cả những kiến thức này, đều như bản năng sinh ra đã có, được Nam Tương vận dụng cực kỳ nhuần nhuyễn.
Tôi không tin.
Tôi không muốn tin.
Tôi không muốn tin đây là hình ảnh của đứa đã lớn lên cùng tôi từ nhỏ, cái đứa đứng trong nhà bếp chỉ rộng mấy mét vuông với bốn vách tường đầy mùi dầu khói, đầu bù tóc rối bê đĩa dùng đũa hoặc dùng tay bốc cơm ăn trước đây, lúc này lại giống như công chúa Monaco lấp lánh rạng rỡ. Tôi thậm chí không nhìn ra nhãn hiệu trên bộ trang phục kia của nó, cái chất liệu tựa như tơ lụa bóng ấy không thể là thứ nó kiếm được ở ZARA hay H&M, nhưng tôi cũng không tin khả năng của nó đã đến mức giống Kitty hoặc Cố Ly, có thể tùy theo sở thích trộm đồ đạc trong tủ trang phục mẫu dùng cho chụp ảnh của công ty.
Trong lòng tôi tuy chẳng đốt lên nổi ngọn lửa sáng xanh lét, nhưng đã sớm trào dâng thứ hồng nhiệt tựa thép sôi.
Tôi không thể giống Cố Ly và Sùng Quang, hàn huyên với mọi người làm như không có chuyện gì. Sùng Quang đã thay bộ mặt tiêu chuẩn đại diện cho Lục Thiêu kia, phần lớn thời gian đều dùng tiếng Anh để nói chuyện, thi thoảng dùng tiếng phổ thông. Cố Ly cũng tương tự, là gương mặt ngàn năm không đổi tựa như giao diện khởi động của hệ điều hành Window.
Tôi không nói chuyện được với họ, suy cho cùng, vẫn là đạo hạnh của tôi chưa đủ. Việc tôi có thể làm chỉ là miễn cưỡng duy trì nụ cười mỉm trên mặt, cố gắng hết sức không để bản thân bốc cháy ngay tại trận giống như cái lò thiêu. Tin tôi đi, chỉ cố gắng duy trì nụ cười bình thản thôi, cũng đã là giới hạn cực điểm trong bản lĩnh của tôi rồi.
Khi Cung Minh nghe nói hôm nay là tiệc chúc mừng Đường Uyển Như chuyển nhà, anh ta đã quay sang tự nhiên dặn dò Nam Tương là cần thêm chai rượu nữa, đưa đến bàn bên kia của chúng tôi – đây chính là cọng cỏ khô cuối cùng đè chết con lạc đà.
Tình cảnh này giống như một chiếc đục dùng phá băng, trong chớp mắt đã đục thủng một lỗ lớn trên lớp vỏ băng ở điểm ranh giới mà tôi đang cố gắng duy trì, tôi không thể kìm nén hơn được nữa, nên đã buột miệng nói: “Anh Cung à, hôm nay Kitty không có ở đây, hay là để tôi đi. Rõ ràng tôi hiểu hơn anh, Nam Tương đâu biết gì chứ.”
Tôi không biết tại sao mình lại nói như vậy. Trong tiềm thức của mình, tôi muốn nắm bắt những gì, chiếm cứ những gì. Giống như một con mèo khi đột nhiên có loài động vật khác xâm chiếm lãnh thổ của mình sẽ lập tức xù lông lên vậy. Tôi khẽ khàng giật giật tà áo mình, để giảm bớt những vết nhăn trên người. Tôi rất bực khi hôm nay mình đã mặc một chiếc áo lông màu lam cũ kỹ để ra ngoài, nó khiến tôi trông như bị một trận mưa to gió lớn đưa đến đây vậy.
“Không cần, cứ để Nam Tương đi đi, hôm nay ở đây cũng là cô ấy đặt.” Cung Minh nói mà như không có chuyện gì, thậm chí còn chẳng thèm ngoái lại khi vẫn tiếp tục trò chuyện với Cố Ly, Sùng Quang, anh ta chẳng thèm liếc tôi lấy một cái.
Sắc mặt của Nam Tương có chút bối rối, trong mắt nó như đang truyền tín hiệu gì đó về phía tôi, nhưng trái tim tôi đã cháy thành một đống than hồng nên lúc này trong đầu ngoài sự kích động điên khùng muốn chứng minh điều gì đó ra, thì tất cả đều trống rỗng.
Tôi không cam chịu mà xuất kích lần nữa, nói thẳng thắn nghiêm chỉnh, cần phải sỉ nhục mình thêm lần nữa. Tôi nói: “Nam Tương, có thể đây là lần đầu tiên cậu đến dịch quán Tư Nam, trước đây tớ đã tìm kiếm rất nhiều thông tin liên quan đến địa điểm dành cho anh Cung, tớ cũng khá am hiểu thức ăn và đồ uống của nhà hàng này, hay để tớ đi cho. Dẫu sao ở những nơi như thế này, để cậu đi lo liệu, thì có chút làm khó khó. Hơn nữa, tớ là trợ lý của anh Cung, theo lý tớ phải đi lo những việc vụn vặt này.”
Trong ánh mắt của Nam Tương nhìn tôi, bất ngờ toát lên vẻ đồng tình và đáng thương.
Cung Minh đang nói chuyện với bọn họ liền quay đầu lại, ánh mắt không lạnh cũng chẳng nóng, giống như một cốc nước chẳng cảm xúc chẳng sủi tăm thậm chí chẳng có gas. Anh ta nói: “Thực ra tôi biết nơi này cũng là do Nam Tương giới thiệu với tôi. Tôi lần đầu đến đây, cũng do cô ấy đưa đi. Lâm Tiêu, không phải hôm nay cô đang nghỉ cuối tuần sao? Cô cứ để Nam Tương lo đi, không cần nhúng tay vào.”
Nam Tương chẳng thèm nhìn tôi, trực tiếp quay người bước về phía quầy bar. Hình bóng của nó có chút bối rối, nhưng chủ yếu là không muốn đối mặt