Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341752
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1752 lượt.
với tình huống khó xử này. Hình bóng yểu điệu hoạt bát của nó, búi tóc quý phái bóng mượt của nó, đều giống như đôi bàn tay đang làm việc, vừa vuốt ve an ủi, vừa nói với tôi: “Đồ nhiều chuyện.”
Tôi xoay người: “Tôi vào phòng vệ sinh một lát.”
Tôi cố sức che giấu tiếng bước chân của mình, cũng cố kìm nén để nước mắt mình không rơi xuống.
Tôi cũng chỉ còn lại chút lòng tự trọng cuối cùng này, nó giống như lá cờ đã bị rách, phần phật bay giữa bầu trời ngập tràn khói súng, nó đại diện cho quang vinh từng có, và cảm giác ô nhục lúc này.
Sau này, khi tôi đã đổi việc, đổi nơi cư trú, đổi mọi thói quen sinh hoạt trong quá khứ, thậm chí đổi trái tim đổi mạng sống, thi thoảng tôi lại suy xét lại bản thân mình hồi đó.
Thực ra tôi là một cô gái hay tự ti mà thích đố kỵ.
Sự kết hợp của tôi và Cố Ly, Nam Tương, Đường Uyển Như, nhìn bề ngoài tôi ở vào vị trí cao không tới thấp chẳng xong, về điều kiện kinh tế, địa vị gia thế của tôi đều thua xa Cố Ly; về diện mạo dung nhan của tôi, càng bị Nam Tương bỏ xa. Nhưng tôi cũng có Đường Uyển Như lót đường, có thể khiến tôi nhìn lên không bằng ai nhìn xuống không ai bằng mình mà gật gù đắc ý sống trong một thế giới bình yên khép kín. Nhưng sau này, tôi luôn nhớ lại quá khứ của chúng tôi, tôi mới dần ý thức được rằng, kỳ thực trong lòng tôi chưa bao giờ cảm thấy ba người họ tốt hơn tôi.
Trước hết là Cố Ly, sự ỷ lại của tôi đối với Cố Ly thực ra là một thứ tác dụng ngược, đó là kiểu dựa trên nền tảng sự ỷ lại của Cố Ly đối với tôi, những biểu hiện khó chia khó lìa, không rời không bỏ của tôi đối với nó, thực ra toàn bộ đều là cái bóng của nó đổ lên người tôi. Cố Ly hiểu rất rõ cảm giác vượt trội của tôi đều xuất phát từ trong lòng tôi, bất kể nó trông có rực rỡ xán lạn, kiên cường rắn rỏi, lập địa thành Phật đến mức nào, nhưng rắn có điểm yếu của rắn, rồng có nhược điểm của rồng, bao trùm lên nó là sự cô độc. Nó là một kẻ hoàn toàn thất bại trong việc thỏa mãn nhu cầu động vật quần cư cơ bản nhất của loài người. Nó chẳng bạn bè, thiếu người quan tâm, người bạn trai duy nhất của nó cũng như nó là một chiếc máy tính. Còn tôi, là người bạn duy nhất trong sinh mạng của nó. Cho dù nó cũng hòa đồng với Nam Tương, Đường Uyển Như, nhưng trong lòng tôi hiểu rõ, đó chẳng qua chỉ vì tôi cũng hòa đồng với Nam Tương, Đường Uyển Như. Mọi sự ỷ lại của tôi đối với nó đều là để nó càng ỷ lại tôi hơn, sâu trong tiềm thức của tôi đang có một con quái vật nham hiểm, con quái vật ấy muốn chiếm đoạt nó, muốn nuốt chửng nó, muốn ăn tươi nuốt sống cả da lẫn máu nó, muốn nuốt cả thân xác và tâm hồn nó vào bụng để biến thành của riêng mình. Đó cũng là vì, mỗi lần chỉ cần tôi cảm thấy nó có bí mật gì đang giấu tôi, có việc gì lừa dối tôi, tôi sẽ nổi khùng lên bừng bừng tức giận. Vì tôi tự cho rằng, Cố Ly không được giữ riêng điều gì trong mối quan hệ với tôi, nếu trên thế giới này còn một người có thể chia sẻ với nó, thì người đó chỉ có thể là tôi. Nhưng khi tôi nghĩ thông suốt tất cả, thì mọi việc đều đã quá muộn.
Thế còn Đường Uyển Như thì sao, càng không cần phải nói. Với nó, cảm giác vượt trội của tôi có thể đến từ nhiều phương diện, mỗi tấc, mỗi chân lông trên cơ thể da tóc của tôi, đều toát lên dáng vẻ cao hơn hẳn và vênh mặt hất hàm với Đường Uyển Như. Tôi cho rằng mình đang cứu rỗi nó, trong tiềm thức tôi cho rằng, nếu chẳng có tôi nó không thể trở thành bạn của Nam Tương và Cố Ly, nếu chẳng có tôi, nó chỉ có thể ngày ngày ở trên sân tập cầu lông đến mức miệng sùi bọt mép như con ngựa hoang tuột dây cương mà nhảy nhót đánh cầu cho đến lúc tuổi già sức yếu thê thảm rồi về vườn. Làm sao nó có thể sống trong mùa giáng sinh để đến biệt thự Từ Sơn cùng chúc mừng sinh nhật với Cung Minh, Sùng Quang? Nó làm sao có thể có được vinh hạnh khiến Sùng Quang giúp nó chuyển nhà rửa bát?
Cuối cùng là Nam Tương. Nó đúng là da dẻ trắng hơn tuyết, mịn màng tựa mỡ đông, dễ thương vô cùng, tôi không sánh kịp, đứng cạnh nó thì tôi chỉ như con cóc ghẻ đứng cạnh thiên nga mà thôi. Nhưng từ trong sâu thẳm tôi tin rằng, hồng nhan bạc mệnh, xấu mới có phúc. Nam Tương hồng nhan, nhưng nó mệnh bạc; tôi đích thực là gái xấu, nhưng tôi có phúc. Đó vẫn luôn là khuôn mẫu để tôi và Nam Tương sống chung, cũng là giới tuyến cuối cùng trong tiềm thức của tôi. Hai mươi mấy năm trước trong cuộc đời nó, quả thực quá xui xẻo quá bi kịch, nó bị tên Tịch Thành kia bám riết không rời. Gia cảnh của nó bần hàn, tài năng bị mai một. Cuộc đời nó chính là hai chữ “bi kịch” in đậm. Tôi hâm mộ vẻ đẹp của nó, nhưng tôi lại đồng tình với cảnh ngộ của nó, cán cân trong lòng tôi duy trì một trạng thái cân bằng thiện ác khéo léo. Nhưng đến một ngày, nó có thể tao nhã ngồi cùng với Cung Minh ăn sườn bò cao cấp, có thể vượt mặt tôi, rồi trực tiếp bước vào thế giới mà hai mươi mấy năm nó chưa từng được tiếp xúc, cái cán cân công bằng kia trong lòng tôi đã nghiêng lệch dữ dội, nó đang đứng trên vách trong trái tim tôi, phá ra một rãnh sâu vĩ đại, những vết nứt hình mạng nhện trên vách ấy như sắp bóp nát tôi. Tôi mơ màng cảm thấy n