Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341955
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1955 lượt.
ó thêm lớp phim lọc lờ mờ, những chiếc đèn đường đầy lông lá ấy, trong màn mưa rét mướt nhìn tôi đầy bi thương, cảnh sắc trong mưa gió ngoài cửa sổ, trông vô cùng quen thuộc, nhưng lại không nhớ rốt cuộc đã từng gặp ở đâu.
Hai giờ trước, chúng tôi chuyển từ dịch quán Tư Nam về nhà Cố Ly. Kể từ khoảnh khắc tôi ném dao nĩa đánh cạch một cái lên đĩa ăn ấy, tôi đã biết mình thua. Tôi đã biến thành một tên hề vừa từ trên xe một bánh ngã xuống mà bị sa thải: buồn cười, mất mặt, bi kịch. Cho nên, chuốc say chính mình, trở thành việc duy nhất còn lại mà tôi có thể làm, vì với tác dụng của men rượu, mọi người đều sẽ trở nên buồn cười, mất mặt, bi kịch.
Tôi không còn cô độc nữa.
Khi uống đến chai thứ hai, Neil đột nhiên bước qua. Hắn mặc một bộ vest màu đen, cà-vạt cởi ra vắt trên cổ, cổ áo bật tung, để lộ làn da trắng nõn hồng hào, hắn mà uống rượu vào thì toàn thân ửng đỏ. Cặp mắt quyến rũ của hắn lúc này giống như được quét một lớp keo dính cứ sững sờ nhìn chúng tôi chằm chằm, trên tay còn xách một chai rượu đỏ đã uống hết một nửa. Hắn ngã đùng lên ghế sofa, đưa đầu gác lên bắp đùi Cố Ly: “Chị gái! Em uống say rồi!”
Tôi chân nam đá chân chiêu cũng nhào qua, trong miệng phát ra tiếng cười dâm đãng “hê hê ha ha hi hi”, điệu bộ của tôi lúc này nhất định giống một con gà hoa điêu đã ngâm trong hũ rượu ba ngày ba đêm, rõ ràng tôi nghe thấy tiếng cười mỉa mai của Sùng Quang phát ra sau lưng. Mỗi lần tôi uống say, anh ấy đều vô cùng vui vẻ, như một người bạn nhỏ lớp ba đang xem “Chuột da xanh và Mèo mặt bự” vậy.
“Ai chuốc say cậu vậy?” Đầu gối tôi đụng phải mép bàn, tôi nghiến răng nghiến lợi len đến bên Cố Ly rồi xoa xoa chân, “Cậu mặc thế này là đi đám cưới hay đi đám tang?”
“Em vừa ở nhà hàng Roosevelt số 27 Ngoại Than, Cung Minh đang uống rượu cùng một nhóm khách hàng quảng cáo, em bị kéo đi sắm vai bình hoa, lo việc cùng uống rượu và tán gẫu với ba quý bà rõ ràng tuổi tác đã đủ làm bà của em, nhưng vẫn cố mặc dạ phục để hở cả nửa ngực ra. Em có chút hối hận vì đã đứng khá gần họ, hơn nữa ánh đèn cũng sáng, khiến em nhìn kỹ cả những nếp nhăn trên mặt họ, ôi, ba nếp ngoài ba nếp trong. Cái bà mặc áo hồng thì đội chiếc mũ lông chim, trông như con cú mèo bay mệt rồi lao từ trên trời xuống chết bẹp trên đầu vậy. Còn trên cổ một bà khác hình như là đeo vòng càn khôn, em chỉ nhìn bà ta thôi mà cũng cảm thấy mệt mỏi rồi, cả đêm bà ta bị chuỗi hạt trên cổ như chiếc vòng thép kia đè cho không ngẩng đầu lên được, suốt cả buổi trông cứ như đang tán gẫu với cái rốn của em vậy. Bà cuối cùng thì kinh khủng hơn, đôi giày cao gót của bà ta cao thấy ớn, em đứng bên cạnh mà thầm lo, lúc nào cũng phải sẵn sàng đỡ lấy, nói thật, bà ta đi đôi giày cao như thế, chẳng may ngã xuống, thì chẳng khác nào nhảy từ lầu hai xuống đất tự sát.”
Cái thằng nhãi này hồi vừa về Thượng Hải, ngay cả tiếng phổ thông còn nói chưa sõi, vài ba ngày đầu phải viện đến cả tiếng Anh để nói chuyện, thế mà lúc này nói năng bô lô ba la như trong miệng đang ngậm một sợi pháo điện nổ vang trời vậy.
“À nói nãy giờ, Lâm Tiêu, chị sao rồi? Trông chị gay go đấy, như một tờ giấy in loại nặng 80g đã vị vò nhàu.” Hắn nói năng ngày càng giống người của “M.E”, miệng đầy thuật ngữ, tự cho rằng ai nghe cũng hiểu cả.
“Bộ phận các cậu hiện nay ký hợp đồng đã dùng loại giấy này rồi chứ?” Cố Ly quay đầu qua nhìn Neil, Neil gật gật đầu, tiếp tục quở trách tôi, “Nếp nhăn khóe mũi của cậu nhìn như sắp bằng miệng vết khâu phẫu thuật của người ta rồi đấy.”
Đường Uyển Như cười ngặt nghẽo trên ghế sofa, dáng vẻ đầu bù tóc rối của nó trông như tấm thảm trải sàn lông dài màu đen mà Cố Ly mới mua về. Nhắc đến thảm sàn lông dài…
“Cố Ly, có phải gần đây cậu bị rối loạn nội tiết không, tớ thấy tóc cậu rụng cả nhúm mỗi khi gội đầu, trong bồn tắm cũng toàn tóc của cậu, rụng nhiều quá rồi đấy, hù chết người ta, tuần trước nửa đêm chui vào toilet, tớ còn tưởng rằng trong bồn rửa tay có để một cái đầu người! Cậu nên bớt nhuộm tóc đi, mấy cái màu “nâu gỗ cao su” và “nâu cà phê” mà cậu nói với tớ, chỉ có máy quang phổ mới phân biệt được điểm khác nhau thôi, loài người không phân biệt nổi đâu! Cậu đã hỏi cảm nghĩ của cái đầu cậu chưa? Nó có muốn mỗi tuần đều bị cậu nhuộm một lần như vậy không?”
Rượu vào gan lớn, giờ tôi thấy mình như ngũ tráng sĩ của núi nanh sói, tôi dám nhổ răng trong miệng hổ, dám bôi phân lên đầu Cố Ly, dám… trong ly cà phê của Cung Minh, mà Cung Minh vẫn dùng. Tôi vừa nghĩ đến cái gương mặt như tờ giấy bằng đồng ấy, thì chợt giật mình, tỉnh lại được một phần ba.
“Tớ rụng tóc á? Đó là tóc của Cố Nguyên đấy! Cậu không nhìn thấy nó quăn à? Tóc của tớ đây rậm dày bung xõa, bóng đến mức có thể soi gương.” Nó làm động tác khiêu khích người của Lâm Chí Linh trong phim quảng cáo dầu gội đầu, ánh đèn chiếu trên mái tóc ngắn theo phong cách Victoria dày đậm kia, trông như dầu bóng nhẫy, chẳng khác nào một hạt dẻ căng bóng.
“Mái tóc này bị cô tra tấn như vậy, nhưng vẫn cứ láng bó