Cô Gái Năm Ấy Chúng Ta Cùng Theo Đuổi
Tác giả: --> Đậu Toa<!--
Ngày cập nhật: 02:56 22/12/2015
Lượt xem: 1341688
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1688 lượt.
ch.
Cạch.
Cạch.
Cạch.
Cạch.
Thượng đế giống như một cậu bé đang khua tay múa chân, đẩy nhanh tiết tấu của vở kịch, có lẽ ông ta cũng đã chán ngấy vở drama lôi thôi ấy rồi, lúc này ông ta đang gạch bỏ từng tên từng tên trên bảng diễn viên. Ông ta muốn mau chóng hạ màn, ông ta muốn bật sáng ánh đèn tàn cuộc, ông ta muốn mau chóng chứng kiến hình tượng đầy trời mây tía, pháo hoa lễ hội cùng bay.
Chỉ là chẳng thể ngờ được, quân bài tiếp theo lại đổ nhanh như thế.
Càng chẳng thể ngờ được, quân bài tiếp theo này sẽ là Neil.
Vào hôm tôi và Cố Ly cùng tiễn Neil ra sân bay, bầu trời giăng đầy những đám mây đen đặc quánh vừa dày vừa nặng. Trông như một mẻ hồ xi măng cực lớn đang lơ lửng trên trời, làn gió mang chút hơi lạnh đầu thu, khi lướt nhẹ qua trán, cảm giác chợt nặng trĩu.
Sân ga quốc tế vẫn quạnh quẽ như thường ngày.
Ngược lại phía sân ga nội địa lại cực kỳ náo nhiệt, nhìn từ góc độ số lượng người, tôi thật sự nghi ngờ phải chăng các công ty hàng không Trung Quốc đều chuẩn bị sập tiệm hay không, vì đã đưa ra những chương trình giá rẻ, đến mức khiến mọi người cứ thích ngồi máy bay đi chơi. Thật đấy, cái tư thế người chen người ngực kề ngực kia, chẳng khác nào chen lấn vào miếu thành hoàng vậy, có lẽ chỉ cần đặt một chậu than bên đường, đảm bảo trong nháy mắt là có thể buôn bán thịt cừu xiên que nướng được.
Ba người chúng tôi đi trong sân ga trống trải.
Neil kéo theo hai vali hành lý to tổ chảng, tôi và Cố Ly mỗi người xách một túi du lịch hiệu LV giúp hắn, tôi cũng không hiểu vì sao hắn phải đem nhiều đồ về Mỹ như thế – nước Mỹ có thiếu thứ gì đâu, hắn đều có thể mua được ở đó mà.
Bước bên trái hắn, nên thi thoảng tôi nghiêng đầu qua quan sát, hắn đeo cặp kính râm màu đen cực lớn, trông chẳng khác gì dáng vẻ hồi mới về nước, hắn vừa bước đi, vừa cúi đầu kiểm tra thông tin ghi trên vé máy bay và số hiệu cửa lên máy bay đường dài.
Trong khoảnh khắc tôi chợt trào dâng nỗi thương cảm, vô số hình ảnh xuất hiện trong đầu như không bao giờ kết thúc. Giống như có người đã nhét chiếc máy DV nho nhỏ vào đầu tôi. Rất nhiều hình ảnh kèm theo tiếng động đang nhảy múa trước võng mạc.
Tôi vẫn nhớ rõ tinh thần hưng phấn hồi đó khi tôi và Nam Tương nghe thấy Cố Ly nói “Neil is back”, lúc ấy chúng tôi chỉ hận mình không thể nhảy xuống khỏi xe buýt mà nâng bốn bánh xe lên giúp nó chạy nhanh hơn một chút – còn giờ đây chẳng biết đã bao lâu rồi tôi không ngồi xe buýt? Tôi của ngày xưa, trong ngăn ngoài cùng của chiếc ví nhỏ cầm tay, là vô số tấm vé xe buýt, còn bây giờ mở chiếc ví của tôi ra, những thứ giống như tem bưu chính màu lam ấy, đã biến thành một xấp những hóa đơn taxi màu hồng.
Tôi vẫn còn nhớ lại cái cảm giác hư vinh tràn ngập trên mặt mình hồi ấy khi hắn lái chiếc xe Benz mui trần đưa tôi và Nam Tương diễu võ dương oai trên trục đường chính của trường. Tôi và Nam Tương ngất ngây trong ánh mắt ngưỡng mộ của những nữ sinh đói khát trong trường, giống như hai con cá chép không ngừng nhảy lên đập mình trên mặt nước. Đó là lần đầu tiên trong đời tôi ngồi xe mui trần, gió thổi tung mái tóc, để lộ quả đầu của tôi, xem chừng là rất xấu, nhưng tôi lại dương dương đắc ý, chẳng hề hay biết, mãi đến khi tôi bị chính mình trong gương chiếu hậu hù cho sợ đến kêu thét lên.
Tôi còn nhớ khi tôi và Nam Tương xem phim Chúa tể của những chiếc nhẫn trong rạp, chỉ cần hoàng tử Legolas xuất hiện, hai đứa tôi đều kích động đến mức chẳng khác nào con điên khi hai tay ôm chặt ngực mà hét lớn “Neil, Neil”, còn hôm nay, loạt phim Chúa tể của những chiếc nhẫn từng tạo nên cơn sốt ở các phòng vé năm đó giờ đã trở thành những hình ảnh vàng úa trong ký ức, hiện nay các học sinh cấp ba thế hệ “hậu 90”, “hậu 00” trên khắp thế giới đều đang xưng tụng tên của bọn quỷ hút máu trong phim Chạng vạng, còn những người đã trưởng thành như chúng tôi, cũng đã quen với mấy bộ phim bom tấn đầy kỹ xảo đến hoa mắt chóng mặt như Avatar và Đánh cắp giấc mơ. Chúa tể của những chiếc nhẫn đã trở thành một đoạn ngắn hoài cổ quý giá trong ký ức của chúng tôi, cũng giống các phim Tân bạch nương tử truyền kỳ và Tây du ký vào hồi bé vậy. Bất cứ thứ gì dù mới đến đâu rồi cũng sẽ cũ, bất cứ thứ gì dù thời thượng đến đâu rồi cũng sẽ bị những thứ mới hơn bỏ lại phía sau, rớt vào trong tiếng bước chân của năm tháng, để vào vùng mù trong ký ức của mỗi người.
Bạn xem, đã nhiều năm trôi qua như vậy. Hắn không còn là anh chàng đẹp trai quyến rũ vác một túi bóng tennis, mặc áo ba lỗ màu trắng mồ hôi đẫm ướt quần thảo trên sân bóng của trường, hắn đã trở thành phần tử tri thức tinh anh của bộ phận pháp chế trong công ty lớn. Chiếc đồng hồ tính giờ hào hoa tao nhã hắn từng đeo trên tay, cũng đã được đổi thành chiếc đồng hồ được xếp vào hàng di sản hiệu Patrimony của Vacheron Constantin. Thời gian hắn mặc âu phục còn nhiều hơn thời gian mặc trang phục thể thao, thời gian hắn mặc đồ màu xám trắng sẫm còn nhiều hơn thời gian mặc trang phục có màu sắc. Thời gian hắn đi giày da còn nhiều hơn đi giày thể thao, thời gian hắn nói tiếng Trung