XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tìm Lại Niềm Tin

Tìm Lại Niềm Tin

Tác giả: Gumiho_Lanh_Lung

Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015

Lượt xem: 1341032

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1032 lượt.

vì sao ngay cả giọng nói, khí thế và ánh nhìn…đều khiến cô run rẩy khôn thôi. Nhưng Minh Tùng là bác sĩ, anh sẽ không thể điều khiển công việc dứt khoát và triệt để như Minh Hải đúng không? Cơ hội lần này đúng là chỉ có duy nhất một lần mà thôi, cô không thể bỏ qua một cuộc làm ăn lớn như thế này, công ty là của mẹ, mẹ để cho cô, không có lý do gì không khiến nó phát triển vững mạnh. Khuôn mặt Kiều Thư dần giãn ra, cô gật đầu nói:
- Được, chúng ta làm hợp đồng, tôi sẽ cố gắng hết sức mình. Cảm ơn anh đã tạo điều kiện cho chúng tôi.
Minh Hải nhìn sâu vào đôi mắt đang cố gắng giấu diếm cảm xúc của Kiều Thư, anh gật đầu nói:
- Cũng nên đi ăn gì đó, tôi đợi cô, sáng tới giờ chưa có gì trong bụng, chúng ta kiếm chút gì đó ăn tạm, chiều nay cô cùng tôi đi vài nơi gửi thiệp mời.
- Anh tự mình đi gửi thiệp mời?
- Có vấn đề gì sao? Đi thôi.
Minh Hải khẽ nhún vai, rồi nhanh chóng giục cô đi ăn, nhìn đồng hồ, cũng đâu phải giờ ăn trưa, thôi kệ, dù sao sáng nay cũng không ăn gì. Vừa đi cùng Minh Hải cô vừa hỏi:
- Hàng ghế khách mời sẽ là bao nhiêu người.
- Khoảng chừng 20 người, ở cả thành phố H và vài nơi thân cận. Còn lại phải do bên cô quảng cáo như thế nào.
Kiều Thư ước tính trong đầu, phải tổ chức ở đâu, rộng khoảng bao nhiêu, khách tham dự thì không lo lắng, quảng cáo rầm rộ một chút, cộng thêm tiếng tăm của Tùng_Hải không lo không có người.
Hai người sánh bước cùng nhau đi ra, cũng không để ý mọi người đang xì xầm bàn tán, phải hay không nhìn TGĐ nhà mình đi cùng GĐ của Tùng_Hải thậm chí còn thấy vừa mắt hơn? Khí chất nhã nhặn lại đào hoa lãng tử vì đôi mắt xanh sâu thẳm, nhưng lại mang theo sự trầm ổn trưởng thành sâu sắc, ngũ quan tinh tế với mũi cao thẳng của người châu Âu, nước da trắng, cùng cặp môi đỏ mọng gợi cảm, các đường nét hài hòa kết hợp lại với nhau, cùng dáng người thẳng tắp chỉnh chu trong bộ âu phục xám lịch lãm khiến Minh Hải trở thành tâm điểm của mọi ánh nhìn. Kiều Thư đi bên cạnh, mái tóc đen dài tới ngang lưng được buộc bổng lên tưởng chừng như đơn giản nhưng vô tình lại làm cao thêm dáng người 1m68 của cô, Kiều Thư mặc chiếc áo trắng cổ tàu, dài tay, điểm nhấn ở cổ và tay áo làm cô giống một bông hoa lạ lẫm bí hiểm, chiếc váy xanh da trời mềm mại dài tới đầu gối và thắt lưng nhỏ nhắn đính đá trắng lấp lánh khiến cô như cơn gió mát mẻ và dễ chịu lan tỏa khắp không gian. Làn da nâu mịn màng khỏe khoắn mà nhiều cô gái phải mơ ước, khuôn mặt Vline không qua gọt dũa, tự nhiên thu hút người nhìn, chiếc mũi nhỏ nhắn nhưng đôi mắt lại long lanh to tròn, đôi môi hồng tinh tế mím nhẹ khiến cô vừa như một cô gái trẻ năng động lại vừa giống người trưởng thành đang suy nghĩ mông lung..
Kiều Thư đi hơi chậm so với Minh Hải, nhìn tấm lưng Minh Hải mặc âu phục, vừa xa lạ lại vừa quen thuộc, trước đây cô chưa có dịp nhìn Minh Tùng mặc âu phục, anh chỉ luôn mặc đồ thoải mái, theo sở thích của bản thân, không gò bó trong nhưng bộ đồ công sở như vậy…Kiều Thư lại lắc đầu, qua rồi, anh có cuộc sống riêng, cô cũng vậy, người trước mặt là Minh Hải mang đôi mắt của biển cả, chứ không phải Minh Tùng có đôi mắt trầm ổn kiên cố như cây tùng lâu năm…nhưng tại sao…cảm giác run rẩy luôn xâm chiếm cô, khiến cô không thể định hình được?
Minh Hải dừng bước, nhìn lại Kiều Thư đang thẫn thờ phía sau, thân ảnh cô mềm mại khiến anh bỗng đau lòng…Kiều Thư, hiện tại em đang cảm giác gì? Đang thấy như thế nào? Có cảm nhận được sự tồn tại của Minh Tùng? Hay chỉ thấy Minh Hải giống Minh Tùng mà thôi? Kiều Thư đi tới gần Minh Hải cô mới đứng sững lại, nhìn thẳng vào mặt anh, đôi mắt long lanh chớp chớp như có vẻ kìm nén lại vài giọt nước mắt sắp trào ra… Kiều Thư nhanh chóng tiến lên trước Minh Hải, cô vội vàng:
- Đối diện có một nhà hàng khá ổn, chúng ta qua đó, ăn nhanh rồi còn làm việc.
Sau đó cô đi nhanh sang đường, để lại Minh Hải với ánh mắt xanh luyến tiếc ở sau mà Kiều Thư không thể nhìn thấy. Minh Hải khẽ lắc đầu, chầm chậm bất lực mà đi theo Kiều Thư.
Kiều Thư nhìn một bàn thức ăn Minh Hải gọi bỗng có chút ngạc nhiên, chẳng lẽ anh em sinh đôi thì sở thích ăn uống cũng giống nhau, hơn nữa đây đều là món cô thích ăn. Nhưng vẫn tỏ vẻ bình thường vốn có, Kiều Thư ăn và nói chuyện:
- Trước tiên anh định mời ai trước
- Khi ăn tôi không muốn nói chuyện công việc.
- À…
Vậy là Kiều Thư duy trì trầm mặc…với cô Minh Tùng hình như chưa khi nào lạnh lùng thế. Kiều Thư bỗng cười cười, Minh Hải để ý thấy liền hỏi:
- Cô cười chuyện gì?
Kiều Thư vẫn cười nhẹ, phong thái rất bình thản, cô dựa lưng vào thành ghế, quyết định ngả bài, cũng không muốn gượng gạo, để anh em nhà này đùa giỡn mình thêm nữa. Cô đưa chén rượu gạo lên môi, hơi nhấp một chút và nói:
- Anh rất giống một người trước đây tôi từng quen biết.
Minh Hải cũng buông đũa xuống, thấy Kiều Thư đánh tới, cũng đành phải đỡ thôi:
- Từng quen biết? Rất giống sao?
- Phải rất giống, đến cái tên cũng chỉ khác chữ Tùng và chữ Hải…vậy anh nói xem, có phải rất giống hay không?
Lấy phong thái nhàn nhã nhất có thể,