Tác giả: Gumiho_Lanh_Lung
Ngày cập nhật: 04:01 22/12/2015
Lượt xem: 1341033
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1033 lượt.
Minh Hải nhìn sâu vào ánh mắt Kiều Thư như để tìm tòi gì đó, nhưng ánh mắt sắc xảo kia đã thông minh hơn nhiều, không còn quá chân thật như trước nữa. Anh nhàn nhạt nói:
- À, thật trùng hợp, tôi có người anh sinh đôi, tên Minh Tùng. Vậy cô và Minh Tùng…là quen biết đến mức độ nào?
Kiều Thư thản nhiên rút ra một tấm card trong ví, đặt lên bàn rồi khoanh tay trước ngực, cố gắng giữ bình tĩnh cô nói:
- Đến mức độ cho tôi một tấm card, nhưng giờ tôi thấy không cần thiết nữa, nên phiền anh trả lại cho anh ta.
Minh Hải cầm tấm card lên cười cười:
- Cô biết không? Minh Tùng nhà tôi có một thói quen, khi in card sẽ in hai loại. Một là có cây tùng thẳng tắp như thế này, một là cây tuyết tùng có vẻ hơi mềm mại như thế này.
Minh Hải cũng rút trong túi ra một tấm card khác, đặt cạnh tấm cô đưa, Kiều Thư nhìn theo tay Minh Hải chỉ, đúng là khác biệt chi tiết đó. Lại nghe Minh Hải nói tiếp:
- Nói về card cây tùng này, thì có lẽ không thể đếm hết Minh Tùng đã in và cho đi bao nhiêu tấm. Nhưng card mà có hình ảnh tuyết tùng, đến nay phát ra ngoài chưa quá 10 tấm. Biểu tượng này cũng là tự tay Minh Tùng vẽ. Nên không cây tuyết tùng nào giống cây tuyết tùng nào. Đây là cây tuyết tùng cho tôi. Cô nhìn thử xem, có giống của cô hay không?
Kiều Thư nhìn xuống một tấm card của Minh Hải, quả thật là gần giống của cô, chỉ khác hoa ở trên cây là mầu nâu, còn của cô là mầu đỏ. Minh Hải lại tiếp:
- Từ trước đến giờ tôi chỉ nhìn thấy tuyết tùng hoa mầu nâu, mầu trắng, chứ chưa thấy qua mầu đỏ tươi như thế này… Mà theo vốn hiểu của tôi về Minh Tùng, nếu đã đưa cho cô tấm card có hình tuyết tùng, thì cô đã không như người khác rồi, hơn thế hoa mầu đỏ…chứng tỏ cô còn rất đặc biệt. Có lần Minh Tùng nói với tôi, mầu đỏ với Minh Tùng rất ý nghĩa, đó là mầu của máu, của sự sống. Đừng nói với tôi, cô chính là máu, là sự sống của Minh Tùng nhé.
Kiều Thư nghe Minh Hải nói, cô bỗng cười nhạt, nhấp một hớp rượu nữa, hỏi rất bâng quơ:
- Vì sao lại là tuyết tùng?
- Tuyết tùng là loài cây không phải ai cũng thích. Phần đa mọi người đều bị dị ứng với phấn hoa tuyết tùng, để chăm sóc được tuyết tùng cũng không phải đơn giản. Nhưng đặc biệt Minh Tùng không bị dị ứng với loại phấn hoa này, người ta đi du lịch để tránh dị ứng, thì anh ta lại sang Nhật vào mùa hoa Tuyết tùng nở để dạo chơi. Có lẽ hoa tuyết tùng không dễ thích nghi, nhưng khi đã nhận ra cái đẹp, thì lại khó dứt.
Vẫn rất yên tĩnh nhìn xa xôi, Kiều Thư đột nhiên lên tiếng:
- Giúp tôi gửi tấm card này đến Minh Tùng, nói là tôi không cần chữa bệnh nữa, nên cũng không cần tìm anh ta.
Minh Hải đẩy tấm card về trước mặt Kiều Thư, anh nói:
- Minh Tùng đã đưa cho cô một tấm card như thế này, thì nhất định anh ta sẽ không buông tay, sớm hay muộn, anh ta cũng sẽ tìm đến cô. Lúc đó, cô hãy tự mình đưa, nếu muốn.
Đôi môi mắt long lanh khẽ nheo lại, khiến đôi môi anh đào tạo thành một đường cong mang sắc thái mỉa mai, Kiều Thư đủng đỉnh, nhìn sâu vào đôi mắt xanh thẳm nói:
- Nếu anh ta có ý định ấy, thì nhắc anh ta nhớ rằng, Võ Kiều Thư tôi đã nói là nếu còn gặp lại anh ta, thì dù đánh đổi điều gì, tôi cũng sẽ dụng tâm mà phá hủy.
Sau đó Kiều Thư định đứng lên đi, thì Minh Hải bỗng hỏi:
- Vì sao lại hận anh ta như vậy? Vì yêu anh ta sao?
Vẫn nhìn vào Minh Hải, Kiều Thư không lảng tránh, cô đặt túi xuống bên cạnh rồi trả lời:
- Yêu? Đúng, tôi đã từng yêu anh ta. Nhưng khi nhận ra một người không thành thật, thì bỗng nhiên không thể tiếp tục yêu nữa, có phải hay không?
Minh Hải trầm lắng nhìn Kiều Thư, sâu xa nói:
- Tại sao cô cho rằng anh ta không thành thật, có những điều chưa kịp nói, có những điều không thể nói, có những việc cô chưa hề biết. Phải chăng cô chưa đủ tin tưởng Minh Tùng? Nếu cô biết Minh Tùng có thể vì cô, mà đến danh dự hay mạng sống của mình, đều không cần, thì cô nghĩ sao?
Kiều Thư giật mình vì khuôn mặt Minh Hải trước mắt như chính Minh Tùng đang thổ lộ cùng cô, cô ngắc ngứ không thể nói được gì, chỉ muốn nhanh chóng trốn chạy khỏi hiện thực bất đắc dĩ này. Kiều Thư vội vàng đứng lên, thì Minh Hải vươn người ra bắt lấy tay cô, nhưng một luồng điện manh xẹt qua, Kiều Thư đứng yên không thể nhúc nhích, dần nhìn xuống ánh mắt Minh Hải, cô rùng mình hất tay anh ra hoảng hốt:
- Anh…anh là ai? Minh Hải hay Minh Tùng? Anh là ai?
Thấy Kiều Thư lùi dần về phía góc tường, vì không phải giờ ăn, nhà hàng không nhiều khách, nên cũng ít người chú ý đến dáng vẻ Kiều Thư bây giờ. Minh Hải mang ánh nhìn lo lắng, lẫn bất lực nhìn về phía Kiều Thư, cô lắc đầu rồi chạy thẳng ra cửa, hơi dừng lại, cô nói:
- Tôi sẽ cử người đi cùng anh, xin lỗi, gần anh như thế này tôi không thoải mái, tôi sẽ về thiết kế quảng cáo và chuẩn bị sân khấu. Hẹn gặp lại!!!
Rồi vội vàng rời khỏi tầm nhìn của Minh Hải, cô đi thẳng về công ty, khiến anh đứng sững người nhìn theo bóng hình nghiêng ngả kia mà lắc đầu… Kiều Thư phải làm sao để em có thể hiểu anh????
Kiều Thư đang