Bảo Bối Tình Nhân Của Kiến Trúc Sư
Tác giả: Thị Kim
Ngày cập nhật: 03:45 22/12/2015
Lượt xem: 1341999
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1999 lượt.
“bị dao cắt phải rồi.”
Ôn Tửu thở dài, thật đúng là đại thiếu gia chưa từng làm việc gì, gọt củ từ cũng có thể bị thương, muốn cười nhạo anh nhưng lại cảm thấy vô nhân đạo.
Yến Luật quay đầu nhìn Ôn Tửu, ánh mắt sáng quắc, đã chuẩn bị thật tốt để ôm cô vào lòng bất kỳ lúc nào. Chảy máu tay một tý có là gì, anh căn bản không hề cảm thấy đau.
Ai biết vẻ mặt Ôn Tửu vẫn như bình thường, chẳng hề có chút phản ứng choáng váng nào. Cô lôi ngăn kéo ra tìm một mảnh băng dán cá nhân, sau đó kéo ngón tay của Yến Luật, dùng băng dán cá nhân dán lên.
Yến Luật bình tĩnh nhìn cô, nghi hoặc hỏi: “Không phải em thấy máu là choáng váng sao?”
Ôn Tửu nhướn mày nhìn anh: “Tôi chỉ choáng váng khi thấy máu trên mặt thôi.”
Yến Luật: “… .” Không công tự mình hại mình rồi.
Chảy máu trên mặt, vậy lần sau phải ăn một kg long nhãn?
Tóm lại, lần này tự mình hại mình là mất nhiều hơn được, không chỉ không được đãi ngộ ôm nhuyễn ngọc ôn hương vào lòng, lại còn nhận được ánh mắt khinh bỉ của Ôn Tửu: “Để đó tôi làm cho, anh ở một bên nhìn là được.”
“Không có việc gì.”
Yến Luật thất vọng tiếp tục gọt vỏ củ từ, kết quả chỉ một lát sau lại hít vào một hơi.
Ôn Tửu nghĩ đến anh lại bị thương, vội vàng hỏi: “Anh lại làm sao vậy.”
“Da rất ngứa.”
Ôn Tửu không biết nên khóc hay cười. Để cho anh làm một chút việc, anh lúc thì đau lúc thì ngứa, quả thật là khó hầu hạ.
Lúc này đây, Yến Luật thực không cố ý, lúc gọt vỏ anh cảm thấy da rất ngứa, chỉ gãi hai cái mà toàn bộ cổ tay đều đỏ ửng, anh thế mà lại bị dị ứng rồi!
Lúc này Ôn Tửu quả thực là không thể để cho anh tiếp tục làm nữa, lôi tay anh, rất ghét bỏ mà đuổi ra ngoài “Được rồi được rồi, anh cứ ở một bên nhìn xem là được, để cho tôi làm.”
Đúng lúc này, có người ấn chuông cửa.
Ôn Tửu đi ra trong phòng khách, nhìn qua mắt mèo, vừa thấy ấy thế mà là Hứa Toản.
Ôn Tửu liền đi tới cạnh cửa phòng bếp nói với Yến Luật: “Anh cứ ở trong phòng bếp một chút, đừng đi ra ngoài.” Nói xong, liền thuận tay đóng cửa phòng bếp lại.
Cô không muốn để cho Hứa Toản thấy Yến Luật, bởi vì mấy ngày này Ôn Minh Nguyệt đang ép căng quá, bắt Ôn Tửu gọi chàng trai đã đi du lịch Thái Lan với cô tới để xem mặt, ăn vừa cơm.
Ôn Tửu nói mấy câu lấy lệ vài lần, cũng chưa từng lừa gạt được. Cho nên cho dù thế nào thì cũng không thể để cho Hứa Toản trở về thêm mắm dặm muối đổ thêm dầu vào lửa được. Bình thường Hứa Toản đến chỗ cô đều là có việc, cũng sẽ không dưng mà ngồi lại đây nhàn nhã nói chuyện phiếm, nhiều lắm hai phút là đi.
Yến Luật bị nhốt ở trong phòng bếp, không vui nhíu mi, đây là ý gì, chẳng lẽ là người anh không thể gặp?
Anh đi đến cạnh cửa, nghe thấy bên ngoài có âm thanh nói chuyện của Ôn Tửu và một người đàn ông.
“Hứa Toản sao cậu lại tới đây?”
“Em tới thị trường thủy sản mua sò biển, thuận tiện mang chút lên cho chị, không phải là chị thích ăn sao.”
Vừa nghe thấy cái tên Hứa Toản này, Yến Luật liền nhăn mày lại, lại vừa nghe là một người đàn ông thì càng nhíu chặt hơn. Hiển nhiên là người đàn ông này có quan hệ rất thân thiết với cô, biết chỗ ở của cô, lại còn tới cửa tặng đồ.
Điểm mấu chốt là Ôn Tửu lại không dám để anh đi ra, sợ người tên Hứa Toản này nhìn thấy. Vì sao? Chẳng lẽ Hứa Toản này là người mà cô thầm mến?
Ôn Tửu nhận lấy một gói to, cười tủm tỉm nói: “Cảm ơn cảm ơn, cậu thật tốt.”
Yến Luật vừa nghe liền giận, chỉ mua một chút sò biển đã là tốt lắm? Vậy mấy ngày qua anh mời cô đi ăn tiệc hải sản, lại phải nằm bò ra giúp giúp cô đổi lốp xe, sao lại không thấy cô nói một câu “anh thật tốt”?
Mùi chua chua xộc thẳng lên mũi, Luật càng nghĩ càng giận, anh đường đường chính chính, quang minh chính đại tìm đến cô, vì sao phải giống như một gian phu tránh ở trong phòng bếp?
A, chuyện này quả thật rất buồn cười.
Phanh một tiếng, cửa phòng bếp mở ra, Yến Luật vác vẻ mặt lạnh lẽo đi từ bên trong phòng ra, ánh mắt thâm thúy sắc bén, mùi dấm chua và sát khí đan xen lấy nhau.
Hứa Toản nhìn Yến Luật đột nhiên đi ra từ trong phòng bếp, sợ ngây người.
Ôn Tửu cũng giật mình, vội vàng cười làm lành nói: “Đây là Yến Luật hàng xóm của chị. Đây là Hứa Toản, em trai của tôi.”
Em trai ? Cậu em vợ?
Khuôn mặt như núi băng của Yến Luật lập tức lấy tốc độ siêu vận tốc của ánh sáng hòa tan, cũng nháy mắt nở ra một đóa hoa cực kỳ thân thiết.
“Xin chào.” Yến Luật vươn tay, vô cùng chủ động hiếm thấy.
Hứa Toản kinh ngạc bắt tay vị hàng xóm này, gượng cười: “Xin chào.”
Thật sự là rất ngoài ý muốn, rất kinh ngạc, rất khó tin. Ôn Tửu thế mà lại giấu một người đàn ông ở trong phòng bếp. Loại tin tức nóng hổi này trước tiên phải báo về cho mẹ biết. Hứa Toản kích động không thôi, lập tức tạm biệt.
Ôn Tửu vừa thấy khuôn mặt thanh tú kia như được chiếu sáng rạng rỡ, phát sáng lòe lòe liền cảm thấy tình huống có chút không đúng, vội đuổi theo ra ngoài nói: “Hứa Toản, không phải muốn về nói với mẹ chứ?”
Hứa Toản nghiêm mặt nói: “Sẽ không.”
Ôn Tửu nhẹ nhàng thở ra: “đứa trẻ ngoan.”
Cửa thang máy mở ra, Hứa Toản đi vào ấn