XtGem Forum catalog

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Còn Mãi

Tình Yêu Còn Mãi

Tác giả: Huyền Mặc

Ngày cập nhật: 03:04 22/12/2015

Lượt xem: 1341728

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1728 lượt.

nay trời nắng gay gắt, Quý Đồng đi được mấy bước đã cảm thấy chân như sắp nhũn ra, hoa mắt không nhìn rõ đường. Dì Tống không cho cô đi nhưng cô kiên quyết đòi đi cho bằng được. Cô bám vào cánh tay dì Tống, tiến về phía Vinh lầu.
“Nếu cô không quá hiếu thắng thì dù có đau khổ đến đâu chăng nữa cũng sẽ qua đi một cách nhẹ nhõm”, dì Tống thở dài.
Mặc dù người đã lả đi vì kiệt sức, Quý Đồng vẫn gắng gượng mỉm cười: “Cháu không sao, cháu đã đồng ý với anh ấy, có chết cũng không làm liên lụy đến anh ấy”.
Ngày hôm nay, trong nhà họ Hạ chẳng nơi nào yên bình.
Gian phòng của Hạ Khải Thành nằm phía đông Vinh lầu. Sau khi kết hôn, nơi này nghiễm nhiên trở thành nơi ở của Lục Giản Nhu. Đêm qua từ chỗ Quý Đồng trở về, Hạ Khải Thành thấy phòng ngủ chính vẫn còn sáng đèn, liền lệnh cho người giúp việc lui xuống rồi một mình vào thư phòng.
Ngoài cửa sổ có một cây lựu đã trồng được bốn năm, cành lá xanh um tươi tốt, không rõ do khí hậu hay vì lí do nào khác mà chỉ nở hoa chứ không kết quả. Giống cây này chịu được lạnh, trời đông rét căm căm nhưng vẫn xanh lá, khiến cho quang cảnh trong viện thêm chút sức sống.
Sáng sớm, Hạ Khải Thành mới sang phòng ngủ.
Lục Giản Nhu ngồi cạnh giường, hai mắt đỏ hoe, phỏng chừng đã thức trắng đêm. Vết thương trên cánh tay chỉ được băng bó qua loa một lớp gạc mỏng, cô ta có vẻ không muốn bận tâm đến nó.
Hạ Khải Thành vào đây chẳng qua chỉ là diễn cho kẻ khác xem. Anh còn nhiều việc cần phải giải quyết, lát nữa lại phải rời khỏi nhà, đương nhiên phải từ căn phòng này đi ra mới hợp tình hợp lý.
Không thấy anh đả động gì tới chuyện đêm qua, Lục Giản Nhu đứng dậy đóng cửa rồi đứng chắn chính giữa.
Hạ Khải Thành lạnh lùng quẳng cho đối phương hai tiếng: “Tránh ra!”.
Lục Giản Nhu cả đêm không chợp mắt, dáng vẻ rũ rượi hoàn toàn đối lập với vẻ dịu dàng đoan trang thường ngày, khiến người ta không khỏi cảm thấy khó chịu.
Những điều mà cô ta suy nghĩ suốt một đêm rốt cuộc lúc này cũng thốt ra thành lời: “Nó là đồ đê tiện, vừa về tới nhà đã leo lên giường của anh, anh còn đích thân đi đón nó? Có cần bế nó về tận phòng luôn không?”.
Hạ Khải Thành lớn tiếng cắt ngang: “Câm miệng!”.
Lục Giản Nhu phẫn nộ đến mức gương mặt méo mó biến dạng. Cô ta chỉ muốn cãi nhau một trận để trút hết nỗi lòng, nhưng Hạ Khải Thành thì không thừa nhẫn nại, anh cảnh cáo: “Lục Giản Nhu, điều khoản kết hôn tôi và cô đã nói rõ ràng ngay từ đầu. Thứ cô cần, chỉ là cái danh Hạ phu nhân, mỗi người một mục đích, đừng quá đáng!”.
Lục Giản Nhu vẫn đứng chắn lối đi. Vết xước trên mặt anh đã lành, nhưng lại cứa sâu vào trái tim cô ta, xóa thế nào cũng không sạch.
“Chính anh vi phạm hợp đồng, yêu cầu của tôi là anh không được gặp Quý Đồng, kết quả thì sao? Chuyện tối qua coi như lời cảnh tỉnh dành cho anh!”.
Ánh mắt Hạ Khải Thành lạnh như băng khiến Lục Giản Nhu không khỏi run rẩy.
Anh hạ thấp giọng, gằn từng tiếng: “Hôm qua may mà cô ấy không sao, nếu như cô ấy xảy ra chuyện gì, tôi sẽ khiến trên dưới nhà họ Lục phải đền mạng.”
Lục Giản Nhu kinh hãi nhìn Hạ Khải Thành. Thái độ của anh cứ như đối với kẻ thù vậy.
“Còn nữa, bằng mọi cách tôi phải biết được tình hình của thầy Quý. Cô muốn làm thế nào thì làm, muộn nhất là tháng sau phải cho tôi một câu trả lời thỏa đáng”.
Nghe giọng điệu đó, Lục Giản Nhu càng thêm tức giận: “Tất cả là do anh đã điều tra bố tôi. Bố lo lắng anh nắm được kẽ hở vụ án năm đó”.
Hạ Khải Thành đã không còn hứng thứ để nghe tiếp: “Nếu điều kiện này cô không đáp ứng nổi, hai bố con họ có làm sao thì tôi sẽ trả cô gấp mười”.
Dứt lời, anh đột nhiên giơ tay lên.
Lục Giản Nhu sợ đến nỗi đứng không vững. Chợt nhớ vụ tai nạn đêm qua, đầu Quý Đồng bị va chạm nhẹ, chẳng lẽ Hạ Khải Thành muốn… Nghĩ tới đây, cô ta hét toáng lên, lập tức trốn vào góc tường, không dám cử động.
Hạ Khải Thành chẳng thèm chạm vào người cô ta lấy một cái, thẳng thừng mở cửa đi ra ngoài.
Gian phòng nhanh chóng trở về trạng thái yên tĩnh. Giờ này còn sớm, chỉ có mình Lục Giản Nhu ở đây. Dù là quá khứ hay hiện tại cũng vậy.
Rèm cửa sổ đã kéo lên, ánh ban mai xuyên qua lớp thủy tinh chiếu xuống sàn nhà. Lục Giản Nhu buông ống tay áo, che đi vết thương trên cánh tay rồi đi rửa mặt bằng nước lạnh cho tỉnh táo.
Cô ta nhìn vào gương, chậm rãi lau từng giọt nước trên mặt. Cái gì cần ầm ĩ đã ầm ĩ rồi, cô ta vẫn là người vợ danh chính ngôn thuận của trưởng tôn nhà họ Hạ.
Bản lĩnh lớn nhất của Lục Giản Nhu là biết cách phơi bày trước mặt mọi người sự lương thiện và thấu tình đạt lý của mình. Cô ta trang điểm nhẹ nhàng như mọi khi, thoa lên môi màu son hoa anh đào dịu dàng, thần sắc lại trở nên tươi tắn.
Cô ta nhìn vào gương và mỉm cười. Đúng vậy, xưa nay cô ta chưa từng hối hận.
Ông Lục từng khuyên, với xuất thân của Lục Giản Nhu, dù có kết hôn với ai cũng không cần bàn đến danh lợi, vì sao cứ khăng khăng đòi lấy Hạ Khải Thành? Nhưng ngay từ ban đầu, Lục Giản Nhu đã hiểu rõ bản thân muốn gì, cho dù trong lòng Hạ Khải Thành có ai, chỉ cần cô ta là Hạ phu nhân, thì nhữn