Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341657
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1657 lượt.
với người khác, phải thật thà.”
Cô bạn đi cùng, thấy Đường Du một mình, không ai ra tiễn liền cầm máy ảnh chạy đến: “Đường Du, cậu giúp mình chụp hình với bố mẹ được không?”
Đường Du mỉm cười nhận lời, nhưng khi chụp hình, bà mẹ lại bật khóc, vì sợ con gái trông thấy nên vội vã lau đi, nhưng ông bố đã nhìn thấy. Ông chau mày, “Có gì đâu mà khóc, con được ra nước ngoài du học là điều đáng mừng chứ, có phải đi luôn không về đâu.”
Con gái chắc sợ mẹ buồn, liền cười an ủi: “Mẹ ơi, đừng khóc nữa, cả nhà mình chụp hình đi, cười lên nào.”
Nhưng khi Đường Du bấm máy, ông bố bỗng quay mặt đi lau nước mắt, chỉ có hai mẹ con mắt đỏ hoe nhưng vẫn gượng cười nhìn ống kính. Chứng kiến cảnh này, Đường Du thấy nhói đau trong lòng. Sau khi trả lại máy ảnh cho bạn, một mình cô trốn đến sau cây cột xa xa lau nước mắt. Dường như trong thoáng chốc, sau lưng cô chỉ còn lại một đại sảnh trống rỗng, bốn bề rực sáng, soi rọi chiếc bóng đơn lẻ của cô.
Cuối tháng Ba, Đường Du cùng hai người bạn học lên đường sang thủ đô Paris
Người xưa thoáng qua tim
Đường Du quay mặt lại, nét mặt của người đàn ông đang cầm ly rượu chợt biến sắc, rượu sánh ra ngoài già một nửa. Nhìn thấy cô, mọi thứ xung quanh, khách khứa trong phòng, đồ nhậu bừa bãi trên bàn, người ngồi bên cạnh, tất cả đều trở nên hư ảo.
Một năm sau.
Tháng Sáu, Đường Du đi trong sân trường nơi cô đã cách xa suốt một thời gian dài, ngang qua những nơi từng vô cùng thân quen, dãy giảng đường, ký túc xá, và cả những con đường, chốc chốc lại có vài em sinh viên khóa dưới cười nói vui vẻ đi qua, một cảm giác vừa quen thuộc lại vừa xa lạ ùa về. Cô khẽ thở dài, thời gian thấm thoắt cô đã từ Pháp trở về, và những buồn vui cô từng trải qua dưới ngôi trường này lại ngỡ như mới xảy ra ngày hôm qua.
Ngày thứ hai sau khi về nước, cô đến công ty của chị Phù Thanh, mang quà cho chị rồi về trường chào thầy hướng dẫn. Vào đến văn phòng khoa, bên trong chỉ có một cô gái trẻ, hình như là giảng viên mới chuyển về, Đường Du nói lý do mình đến đây.
Trong thời gian ở Pháp, cô luôn giữ liên hệ với Phù Thanh, khi tốt nghiệp, Đường Du không có ý định học tiếp nên Phù Thanh mời cô về làm việc tại công ty dịch thuật chị mới thành lập.
Phù Thanh cùng mấy người tốt nghiệp thạc sĩ trường đại học ngoại ngữ thành phố B thành lập một công ty dịch thuật, tuyển dụng rất nhiều nhân viên chuyên ngành ngoại ngữ khác nhau. Đường Du ở bộ phận Pháp ngữ, cô làm biên dịch, khi cần thì có thể làm phiên dịch. Công ty không lớn vì phần lớn mọi người đều chọn làm việc tại nhà, nếu không phải ra ngoài phiên dịch, Đường Du cũng mang tài liệu về nhà dịch, xong thì giao trả công ty.
Một ngày, sau khi cô về nước được khoảng hai tháng, chị Chu phụ trách bộ phận tiếng Anh ngạc nhiên khi nhìn thấy cô trong công ty. Đường Du cười nói: “Sao, hôm nay em không được phép đến công ty à?”
Chị Chu cười, “Hôm nay là ngày mồng bảy tháng Bảy, lễ tình nhân của người Trung Quốc! Không đi chơi với bạn trai à?”
Câu hỏi khảng khái của chị khiến Đường Du bối rối, “Chị à, em... em chưa có bạn trai.”
Chị Chu nhíu mày, quay sang nhìn cô, “Sao thế được? Người xinh đẹp như em, không có nhiều bạn trai mới lạ, đừng nói đùa chị nhá.”
Vì ngày thường cô ít đến công ty, hơn nữa lại là người sống nội tâm, nên chuyện của cô, ngoài Phù Thanh ra, rất ít người biết. Việc mọi người trong công ty không biết cô chưa có bạn trai cũng là bình thường, chỉ có điều vẻ kinh ngạc của chị Chu càng khiến cô khó xử, như thể việc chưa có bạn trai là không bình thường. Cô cười gượng để chứng minh những lời mình nói là thật.
Đến lượt chị Chu tỏ ra ngại ngùng, “Ôi, em xinh xắn, lại giỏi giang, muốn có bạn trai thì có ngay thôi.”
Không ngạc nhiên sao được, cô năm nay mới hai mươi ba tuổi, trẻ trung, xinh đẹp, mới du học từ Pháp về, công việc ổn định, nhiều cô gái trong công ty, điều kiện không bằng mà còn có lúc vì mải mê chuyện hẹn hò, bỏ bê cả công việc đến nỗi phải nhờ đồng nghiệp làm hộ; còn cô, điều kiện tốt thế mà vẫn một thân một mình trong ngày lễ tình nhân. Nhưng nghĩ lại, có thể là vừa mới chia tay người yêu, tạm thời chưa muốn yêu ai; rốt cuộc, cô mới chỉ hai mươi ba tuổi, vì thế chị Chu nhanh chóng không lấy làm ngạc nhiên nữa.
Đường Du từ công ty trở về đã là tám giờ tối, lúc này là thời điểm phồn hoa, náo nhiệt nhất của cuộc sống đêm trên phố phường. Vì ngày lễ tình nhân của người Trung Quốc là một dịp đặc biệt nên rất nhiều cửa hàng được trang hoàng ấm cúng, nhưng sự náo nhiệt không phải dành cho cô, cô xuống ga tàu điện ngầm chờ trở về căn nhà trọ. Từng đôi, từng cặp thanh niên nam nữ đứng đợi tàu. Sau khi lên tàu, cô thấy có một ghế trống gần cửa, toan ngồi xuống thì bị một cô gái giành mất và còn kiêu căng vẫy tay gọi bạn trai, “Anh ơi, mau lên, còn chỗ này, anh quay đây ngồi, em sẽ ngồi lên đù
Anh bạn trai có vẻ không dạn dày như cô bạn gái, anh ta đã nhìn thấy cảnh vừa rồi nên tỏ vẻ ngại ngùng. Cô bạn gái dường như không thể đợi t