Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341724
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1724 lượt.
đớn hơn, nhưng cô không nói gì, cô hiểu rõ tình cảnh hiện tại, không thể giữ đứa bé này. Hai người lặng lẽ quay về giường, cô nằm gọn trong lòng gã, nhưng cả hai đều không sao yên giấc.
Đường Du liên tục gặp ác mộng, lúc thì mơ thấy mình ngã xuống sông, bị bóng tối nhấn chìm mà không cách nào thoát được, lát sau lại mơ thấy đứa con gái tầm bảy, tám tuổi của bà mẹ kế rơi xuống sông, cầu xin cô đừng bỏ mặc nó, nếu cứu nó lên, nó sẽ ngoan ngoãn nghe lời. Mắt nó mở to, như thể nhìn thấy được cả từng cọng lông mi, trong đó ánh lên nỗi tuyệt vọng, nó không ngừng van xin Đường Du cứu giúp. Cô cố hết sức đưa tay ra cứu, nhưng không sao nhúc nhích được, tay không nhấc lên nổi, cô hoảng hốt đến nỗi mồ hôi túa khắp người. Cô biết cô con gái của bà mẹ kế là con hoang, từ nhỏ chịu nhiều nỗi khổ cực. Khi mới đến nhà cô, nó như con chim bé bỏng sợ hãi, ăn không dám ăn nhiều, cả với người giúp việc nó cũng luôn nở nụ cười lấy lòng, ngoan ngoãn vô cùng, như thể sợ ai đó sẽ đuổi nó ra khỏi nhà, nhưng lúc ấy, như một bản năng cô ghét cay ghét đắng nó, đối xử với nó chả ra gì. Lúc bấy giờ trong ngôi nhà đó có lẽ chỉ có cô em gái trên trời rơi xuống này còn tôn trọng và nhiệt tình với cô, tiếc là cô chỉ có thể t trơ nhìn cô bé bị nước cuốn trôi mà không cách gì cứu giúp.
Cô bé vùng vẫy trong nước, cứ mở to tròn đôi mắt tuyệt vọng, đau đớn nhìn cô, như đang nói: “Đừng bỏ rơi em, đừng, đừng.”
Làm sao Đường Du có thể không cần nó, nó ngoan ngoãn như vậy mà, làm sao cô bỏ mặc nó được? Tuy thời gian sống cùng nhau không nhiều, nhưng cô hiểu, nó và cô cũng giống nhau, đều chẳng ai cần, đều sợ bị bỏ rơi. Cô biết, nhưng cô cố hết sức rồi mà không sao với tay ra được, cô có thể làm gì đây? Cô hối hận vì những tháng ngày qua đã tỏ ra lạnh lùng với cô bé, một vòng xoáy ập đến, cuốn phăng cô bé đi, cô thấy lòng mình nhói đau, tuyệt vọng. Trong bóng đêm, cô giật mình tỉnh giấc, toàn thân lạnh toát, ướt đẫm mồ hôi, nhưng cô vẫn nằm yên. Trong đêm tối, cô phát hiện Tôn Văn Tấn nằm bên cạnh vẫn chưa ngủ, trong phòng không bật đèn, gã tựa người vào đầu giường, không biết đang nghĩ gì.
Cô sực nhớ lại lúc bắt đầu làm phẫu thuật, lựa chọn giữa phương án nội soi hay mổ, nhớ lần gã giận dữ với vị bác sĩ khi đã mổ lồng ngực cô ra rồi mà không cách gì làm phẫu thuật, nhớ lần cuối cùng vào phòng phẫu thuật, gã ôm cô vào lòng hoảng hốt như thể sợ mất cô. Người phải làm phẫu thuật là cô nhưng người bị giày vò nhiều nhất lại là gã. Lúc ấy, gã gần như suy sụp, giờ đây, có cảm giác gã lại trở về thời khắc cô phải mổ ấy. Cô nằm yên bên gã, không dám nhúc nhích.
Tâm sự của hai người cứ chất chứa trong lòng, thao thức cả đêm. Khó khăn chờ đợi mãi trời mới hửng sáng, Tôn Văn Tấn trở dậy, tưởng là cô đã ngủ say, rón rén rời khỏi phòng. Đường Du nằm một mình trên giường, lặng lẽ suy nghĩ, không hiểu sao, cô thấy tủi thân. Từ nhỏ cô đã bị người thân bỏ rơi, một mình trưởng thành, dù gặp khó khăn, cô đơn, bệnh tật, cô cũng không hề than thân trách phận, vì từ nhỏ đến lớn cô đã luôn như thế.
Số mệnh của cô vốn hẩm hiu, nên hiếm khi cô thấy tủi thân. Tủi thân là một thứ xa xỉ phẩm, chỉ khi có ai đó thật sự xót thương mình, trước mặt người ấy mới có thể trút được ấm ức trong lòng, nhưng cô chưa từng thế bao giờ. Giờ đây, cô bỗng thấy tủi vì ánh mắt vô hồn nửa đêm của Tôn Văn Tấn tối qua, vì sao lại như vậy?
Cô biết, trong khi cô đang giày vò bản thân, gã cũng chẳng sung sướng gì, vì thế cô càng thấy buồn hơn.
Khi Tôn Văn Tấn quay trở lại phòng ngủ, cô đã thay xong đồ, đang ngồi trên mép giường, gã nhìn cô mỉm cười, giọng nói đã bình thản lại: “Mau ra ăn sáng thôi.”
Cô rửa mặt xong, thản nhiên dùng bữa sáng, Văn Tấn đã chuẩn bị xong mọi thứ từ lâu, đang cầm chùm chìa khóa trên tay chờ cô. Cô biết gã sẽ đưa cô đi đâu, đột nhiên giọng cô lo lắng: “Văn Tấn, em… em đi thay đồ.”
Cô lục tung cả tủ quần áo lên tìm, càng tìm càng hoang mang, như thể tìm mãi không thấy thứ cô cần. Cả tủ quấn áo bị cô làm đảo lộn, do không cẩn thận, cô bỗng đụng phải bồn cây cạnh tủ, một tiếng “choang” vang lên.
Tôn Văn Tấn vội vã mở cửa ra, cô hoảng loạn ngồi sụp xuống, hốt hoảng ngẩng đầu nhìn: “Em… em tìm quần áo, không cẩn thận nên làm đổ.”
Gã đến bên kéo cô dậy: “Em đừng đụng vào, cẩn thận kẻo đứt tay, để anh dọn.”
Đợi gã thu dọn phòng gọn gàng, cô cũng đã thay xong quần áo, tay cầm áo khoác ngơ ngác đứng như người mất hồn, gã thấy không yên tâm, liền gọi: “Tiểu Du?”
“Gì ạ?” Cô ngước mắt nhìn anh.
“Chúng ta đi thôi.”
“Vâng.” Cô đáp, nhưng vẫn đứng yên. Gã quay lại, thấy tay cô nắm đuôi áo mình, đôi mắt mở to, ánh mắt thấp thoáng ngân ngấn làn nước trong veo, cô hiếm khi để lộ vẻ bất lực như thế này, cô bỗng lẩm bẩm: “Văn Tấn… không đi có được không?” vừa nói nước mắt đã tràn mi.
Cố nuốt mọi chua chát xuống đáy lòng, gã đưa tay nắm lấy bàn tay đang kéo đuôi áo của cô, ngón tay cô thon nhỏ, xương xương, cầm vào thấy cưng cứng.
Cô cúi mặt, mím chặt môi, mi mắt run run, nước mắt tuôn trào, như những hạt cườm bị đứt dây tuôn xuống. Gã chưa t