Tác giả: Đằng Qua
Ngày cập nhật: 04:41 22/12/2015
Lượt xem: 1341725
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 10.00/10/1725 lượt.
ừng thấy cô khóc thế này bao giờ, giọng cô trầm thấp: “Giữ cái thai lại anh nhé?”
Cơn sóng lòng cuồn cuộn, không kìm nén được, gã ôm cô vào lòng, ôm thật chặt.
Cô khóc không thành tiếng trong lòng gã: “Giữ đứa bé lại, được không anh? Em sẽ bảo lưu một nămsinh con, bác sĩ nói sức khỏe của em hồi phục rất tốt, chỉ cần chú ý một chút sẽ không có vấn đề gì, chúng mình giữ con lại, anh nhé? Văn Tấn, từ nhỏ mẹ đã bỏ mặc em, em không muốn thế, em muốn giữ con, con nhất định sẽ rất ngoan, được không hả anh? Có được không?”
Nước mắt cô thấm đẫm ngực gã, nóng ran, cứ như nó không phải thấm vào quấn áo mà chảy thẳng vào tim, trái tim gã nhói buốt như bị dao cứa.
Gã ôm cô chặt hơn, như thể nếu buông tay, gã sẽ vĩnh viễn mất cô.
Không biết sau bao lâu, gã mới buông cô ra, cô vẫn đang cắn nắm tay mình, đôi vai gầy guộc run rẩy trong tay gã, sắc mặt nhợt nhạt, ánh mắt đau đớn nhìn gã.
Trái tim gã xao động mạnh, cuối cùng, không kìm nén được, nước mắt gã cũng trào ra, nong nóng chảy trên mặt. Gã lại ôm cô vào lòng, ôm rất chặt, như thể chỉ một sơ suất nhỏ cũng có thể làm người gã yêu biến mất, giọng gã khàn khàn: “Chúng mình có thể không cần con, chỉ cần anh thôi không được sao?”
Nhưng lúc này, cô không hiểu tiếng lòng đang vỡ vụn của gã, cô liên tục lắc đầu, nước mắt văng vào không gian: “Không, không được…”
Gã chỉ còn biết ôm cô thật chặt, giọng nghẹn ngào: “Được, anh biết rồi, em đừng khóc nữa.” Rồi gã buông cô ra, đưa tay lau những giọt nước mắt trên khuôn mặt cô, nói, “Anh xin lỗi.” Ba chữ này được gã nói ra với bao đắng cay, đau đớn.
Nước mắt đầm đìa, cô ngẩng mặt nhìn gã, gã cố hết sức nở một nụ cười, nhưng nụ cười này mới thê lương, xót xa làm sao. Cô giơ tay ra vuốt vuốt khuôn mặt gã, gã lại úp mặt vào tay cô, lưu luyến, đớn đau vô hạn. Khi ở bên nhau, gã chưa từng biểu lộ như thế, điều này khiến cô nhớ lại hình ảnh tối qua khi gã ngồi một mình trong phòng khách với vẻ mặt hoang mang. Cô chưa kịp nghĩ thêm, gã đã buông cô ra, giúp cô lau khô nước mắt, vuốt vuốt những sợi tóc thấm đẫm nước mắt trên mặt, rồi nói: “Anh đi lấy khăn cho em lau mặt.”
Tôn Văn Tấn đi lấy khăn, nhân tiện rót một ly nước ấm mang đến, sau khi lau mặt cho cô xong, gã không vội đi ngay. Gã đứng bên cạnh nhìn cô uống nước, nhìn rất lâu. Uống nước xong, cô ngẩng đầu lên, ánh mắt gã vẫn nhìn cô chăm chú. Cô toan cất tiếng, đột nhiên một chiếc khăn ấm phủ lên mặt, cô thở gấp rồi sau đó bất tỉnh.
Khi tỉnh dậy, trước mắt cô là một màu trắng xóa, không gian tĩnh lặng, rất giống phòng bệnh, theo bản năng, cô nhìn quanh tìm gã.
Đứng trước cửa sổ là một người mặc chiếc áo sơ mi trắng, do ngược hướng sáng, cô chỉ nhìn rõ lưng anh ta.
Cô ngồi dậy, gọi: “Văn Tấn?”
Gã quay lại, lúc này đương là chiều tà, ánh sáng vàng vọt của buổi hoàng hôn le lói xuyên qua ô cửa sổ. Hình dáng của gã mờ ảo, cô không thấy rõ thần sắc trên mặt.
“Văn Tấn, em bị sao, đang nằm trong bệnh viện à?”
Gã đến bên, ngồi xuống trước mặt và nắm lấy đôi bàn tay cô: “Ừ, đây là một bệnh viện tư.”
Giọng cô lo lắng: “Em bị sao à?”
Đợi rất lâu mà gã vẫn không nói gì, chỉ nhìn cô, ánh mắt đầy vẻ não nề ấy càng khiến cô thêm lo lắng, cô căng thẳng nhìn gã.
Gã cúi đầu, cuống họng run run, như thể đang cố hết sức mình, giọng khản đặc, chua xót: “Tiểu Du, anh xin lỗi.”
Cô lo lằng, đôi mắt mở to nhìn gã.
Ánh mắt cô như lưỡi dao cứa vào tim gã, bao nhiêu lời đã chuẩn bị trước, định thốt ra rồi, giờ lại như sợ sệt muốn nuốt vào trong, cuối cùng gã cũng cất tiếng: “Tiểu Du, đứa bé này chúng mình không thể giữ.”
Linh tính được điều bất lành, những hồi ức trước khi bất tỉnh được chắp vá dần hiện ra, một ý nghĩ sắp có câu trả lời, nhưng cô không muốn nghĩ tiếp, nước mắt bỗng tuôn trào, cô đờ đẫn nhìn gã.
Tôn Văn Tấn nghiến chặt răng, giọng lạnh lùng kiên quyết: “Tiểu Du… chuyện này anh có lỗi với em, nhưng chúng mình tuyệt đối không thể giữ lại đứa con này, chúng mình không thể có con.”
Toàn thân cô run lên, trống ng thình thịch, sắc mặt cô đỏ một cách lạ thường, ánh mắt nghi hoặc, không thể nào tin nổi. Cô chằm chằm nhìn gã, “Tại sao?”
Lòng gã tràn ngập niềm chua xót, lại lo lắng cho cô, gã đưa tay ra toan ôm lấy cô. Cô co mạnh người lảng tránh, cánh tay gã ôm lấy khoảng không, cô đã co mình đến đầu giường, dáng vẻ thảm hại, vì hốt hoảng lẩn tránh nên trán cô đụng phải tường. Không hiểu sao sự kiên quyết của cô lại khiến gã cảm thấy lo sợ, một sự sợ hãi mà trước đây chưa từng có, mặc thái độ phản ứng của cô, gã dang tay ôm cô vào lòng.
Gã ôm chặt cô, sực nhớ điều gì, trái tim cô ớn lạnh, môi run run, giọng lắp bắp, “Dựa vào đâu mà anh không cho em sinh con, có phải anh đã sắp đặt trước phải không, anh đã cho em uống thứ gì vậy?...”
Gã sợ cô chống cự sẽ đau, “Tiểu Du, em hãy bình tĩnh nghe anh nói.” Gã ôm chặt cô vào lòng, không để cô giãy giụa, “Em không thể sinh đứa bé này…”
Bỗng chốc, cô trở nên lặng lẽ, cô hiểu những lời gã nói đều là thật. Nỗi tuyệt vọng khiến cô bị kích động mạnh, cô nhớ lúc sáng nay gã rõ ràng hứa l