Polaroid

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341354

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1354 lượt.

iểu chưa bao giờ nhắc đến cậu ấy.”
Về điều này bà Hàn không nghi ngờ gì nữa, “Cậu ta biết Hiểu Hiểu lúc ăn cá nướng thích ăn hơi cay.”
Ông Hàn bực bội hừ một tiếng. Nhưng, khi La Thanh Phong gọi điện xong quay lại, thái độ trên mặt ông trở nên hòa nhã.
Tính ra, họ đến thành phố T đã hai ngày rồi. Mặc dù mưa liên miên không ngừng nhưng tin tức từ Hải Công khiến cho họ thở phào nhẹ nhõm. Hiểu Hiểu của họ chỉ bị thương nhẹ, ngày kia, có khi là ngày mai không biết chừng, cô ấy sẽ quay về.
Mặc dù trời vẫn mưa nhưng tâm trạng của họ tốt lên rất nhiều. Vì thế, khi La Thanh Phong tiếp tục mời họ đi ăn cơm, ông Hàn và bà Hàn vui vẻ nhận lời.
Dù sao Hàn Hiểu cũng sắp quay về, rốt cuộc câu hỏi cậu ấy có phải là bạn trai hay không cũng sẽ nhanh chóng được giải đáp thôi.
La Thanh Phong vì cuộc điện thoại đột ngột mà ăn không ngon miệng.
Đó là cuộc điện thoại Hình Nguyên gọi về từ sân bay, cũng không biết là sân bay nào, chỉ thấy có giọng nói bằng tiếng Anh thông báo chuyến bay tới sẽ bay đi Chicago. Nhưng... không biết là từ đâu bay đi Chicago?
Trong điện thoại, Hình Nguyên cười với vẻ không có thiện ý, “Tôi nghe nói bác trai và bác gái muốn đến thành phố T thăm cậu. Thế nào? Họ có liên lạc với cậu không? Tôi vừa gọi điện thoại, thấy bác gái nói thành phố T vẫn còn mưa bão, chuyến bay bị hoãn nên định đi tàu hỏa. Nếu tôi kịp thời gian, tôi sẽ về Thượng Hải một chuyến đón họ, đúng lúc tôi thuận đường.”
La Thanh Phong cười nghiến răng, “Chưa bao giờ tôi biết anh lại có quan hệ tốt đẹp với họ như thế.”
“Không tốt không được,” Hình Nguyên thở dài, “Tôi đi xa một chuyến, e rằng chiếc bánh ga tô sẽ chạy sang đĩa của người khác mất, không nghĩ cách không được.”
La Thanh Phong bực bội đáp: “Cô ấy không phải là bánh ga tô!”
Hình Nguyên cười vui vẻ, “Thế thì là gì?”
La Thanh Phong nghiến chặt răng.
Anh muốn nói cô chỉ là một kỹ thuật viên nghiêm túc, nhìn cuộc sống hơi mơ hồ, không biết trang điểm, không biết nói chuyện đưa đẩy, không thích đi mua sắm. Nói chuyện thẳng thắn, ăn cá nướng thích ăn hơi cay...
Chỉ như vậy mà thôi.
“Cô ấy không là gì cả,” La Thanh Phong nhìn những đám mây nặng nề phía xa, khóe miệng cong lại, “Cô ấy là Hàn Hiểu.”
Đầu bên kia điện thoại, Hình Nguyên cười phá lên, “Cậu nói những điều này với tôi không có ý nghĩa gì. La Thanh Phong, cậu biết tôi là lưu manh, lưu manh đương nhiên phải dùng thủ đoạn.”
Lòng bàn tay của La Thanh Phong bỗng nhiên hơi đau. Anh nhớ đến việc Thôi Hạo có nhắc đến chiếc túi mà Hình Nguyên nhờ Vu Dương mang đến cho Hàn Hiểu. Thôi Hạo nói, anh ấy đã mở trộm khóa ra xem, bên trong ngoài mỹ phẩm, đồ ăn vặt, còn có tạp chí thời trang và trò chơi điện tử, còn gì bên trong nữa thì anh ấy không nhìn rõ... La Thanh Phong chưa bao giờ nghĩ đến việc chuẩn bị cho cô ấy những thứ này. Nếu mình là phụ nữ, liệu có đủ sức chống lại sự quan tâm đó không?
“Hình Nguyên, tôi vẫn nghĩ chúng ta là bạn bè.” Khi nói câu đó, La Thanh Phong thấy miệng đắng nghét.
“Chúng ta là bạn bè,” Giọng Hình Nguyên trầm xuống, từng chữ từng chữ xuyên qua màng nhĩ đập vào lòng La Thanh Phong, “Nhưng điều này không có nghĩa là tôi sẽ nhường những điều tôi muốn có cho cậu. Leo, tôi không thể luôn luôn nhường nhịn những người đàn ông họ La nhà cậu...”






Tại sao lại là anh?
Hình Nguyên với nụ cười giảo hoạt khi cầm tách trà chanh trong phòng tranh, Hình Nguyên xách túi gai bị cô chặn ngoài cửa, Hình Nguyên trong điện thoại nói nửa đùa nửa thật “Có thời gian nhớ đến tôi”... Rốc cuộc đâu mới là con người thực sự của anh ta? Hay... đều không phải?
La Thanh Phong dừng xe, châm một điếu thuốc, yên lặng ngồi.
Mưa vẫn rơi nhưng nhỏ hơn. Bên ngoài khách sạn, hàng cây được nước mưa gột sạch không còn một hạt bụi, im lặng trong bóng tối.
La Thanh Phong cần một chút thời gian trước khi gặp bố mẹ của mình.
Bà La đưa mắt lên nhìn vẻ không hài lòng, “Sao giờ con mới tới?”
Ông La cười nhìn con trai, đập tay vào chiếc ghế bên cạnh ra hiệu bảo anh ngồi xuống, “Bố và mẹ con đã chờ lâu lắm rồi.”
Vu Dương tranh lời giải thích: “Anh ấy bận mà. Lúc phòng tranh có khách, anh ấy không đi được ạ.”
La Thanh Phong lạnh lùng liếc nhìn cô, “Vu Dương và con không quen biết nhau lắm nên cô ấy không biết rõ việc của con. Hiện tại phòng tranh hơi có vấn đề nên tạm ngừng hoạt động rồi.”
Vu Dương cắn môi, sắc mặt tái xanh.
Ông La nhìn Vu Dương rồi nhìn thái độ trịnh trọng của con trai của mình, hỏi anh: “Tình hình thế nào? Có cần bố giúp không?”
“Không cần.” La Thanh Phong rút ra một điếu thuốc đưa cho bố. ông La đang định cầm lấy thì bà La đã nhẹ nhàng nói: “ông, khí quản của ông không tốt.”
Ông La nháy mắt với con trai rồi thu tay lại, bối rối sờ mũi.
La Thanh Phong mím miệng cười, cầm lấy chiếc bật lửa trên bàn bật tách một tiếng châm thuốc trong tay.
“Thanh Phong, con còn trẻ sao đã nghiện thuốc nặng như thế rồi?” Bà La chau mày, có vẻ không hài lòng nhìn Vu Dương: “Cháu là bạn g