Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341237

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1237 lượt.

ngờ khiến cô bỗng nhiên cảm thấy vừa được vừa mất mát. Cô không dám nghĩ đến việc nếu như có một ngày dòng sông này cạn khô, tòa thành của cô liệu có còn vững chắc, kiên cố và... cô đơn như ban đầu?
Vấn đề là, sau khi nhìn thấy dòng nước ấm áp đó mất đi, cảm giác cô đơn, buồn bã... sẽ trở nên vô cùng khó chịu.
Ngón tay thon dài của Hàn Hiểu vẽ lên lớp hơi nước trên cửa kính.
Đang giữa mùa hè nhưng vì nhiệt độ xuống thấp nên trên cửa kính có một lớp hơi nước mơ hồ. Bên ngoài mưa to như trút nước nhưng gió đã nhỏ hơn nhiều.
Khi cô tỉnh lại là vào ngày thứ ba bị thương. Mắt bão đã đi qua, đám cháy trong khu sinh hoạt cũng được dập. Ngoài trưởng bộ phận hậu cần Lý bị cháy mất nửa mái tóc, không có ai bị nguy hiểm đến tính mạng. Rất nhiều người đã chuyển về khu sinh hoạt, nhưng vì tình trạng đặc biệt của Hàn Hiểu nên Mạnh Giao tạm thời dùng văn phòng làm phòng bệnh cho cô.
Sau khi mắt bão đi qua, tâm trạng hoảng loạn trên sàn thi công vì không có cách nào di tản tạm thời lắng dịu. Ngoài Hàn Hiểu, hơn một nửa số nhân viên kỹ thuật trên sàn thi công là những người có kinh nghiệm rất phong phú. Đối với những tình huống bất ngờ xảy ra như thế này, họ còn có nhiều kinh nghiệm hơn. Trước khi phát sinh tình huống xấu, họ luôn nhanh chóng áp dụng các biện pháp để bảo vệ mình. Cho dù điều này chỉ mang ý nghĩa tượng trưng, ví dụ như tình hình hiện nay, nhưng sự chuẩn bị này giúp cho họ có thể bình tĩnh và không hoang mang.
Chiếc tàu quân sự không đến đúng thời gian như dự kiến. Đây có thể coi như một tin xấu, nhưng tin này cũng chỉ khiến cho mọi người đoán già đoán non. Tàu quân sự có thể chứa đựng những bí mật quân sự tầm cỡ quốc gia... Tất cả mọi người đều xôn xao giống như đang bàn tán việc ly hôn của một ngôi sao nào đó.
Thức ăn cũng ngon hơn bao giờ hết, dường như đầu bếp cũng đem tất cả mọi tâm trạng phức tạp như lo âu, hoảng hốt, mong ngóng... trộn vào nhau thành một thứ nguyên liệu mới và toàn tâm toàn ý nấu món ăn.
Bữa cơm đầu tiên sau khi Hàn Hiểu tỉnh lại còn có một bát thủy tinh hoa quả dầm, không đơn giản như một suất cháo trắng cho bệnh nhân bình thường.
“Ăn khai vị trước,” Mạnh Giao ngồi bên cạnh nhìn cô ăn, cười nói, “Đầu bếp Quách đang nấu cháo thịt. Tôi nghe nói ông ấy là người Quảng Châu, làm các món miền Nam rất ngon. Nhưng bình thường người ta không thể hiện, đây là suất cơm cho bệnh nhân nên chúng tôi không có phần.
Hàn Hiểu đưa miếng dứa lên miệng, cười hi hi gật đầu liên tục.
Thời tiết khắc nghiệt khiến cho công việc ngoài trời không thể triển khai, hầu hết mọi người đều nghỉ ngơi trong khu sinh hoạt. Hồ Đồng và anh Lưu bên thi công là những người không chịu được nhàn rỗi, ngày nào cũng chạy ra ngoài công trường vài vòng. Sau đó, họ tháo một số máy móc hỏng hóc về phòng điều khiển trung tâm để sửa dần.
Người sửa chữa máy móc kỹ thuật giỏi nhất là anh Lưu bên thi công, nhưng người đánh giá kiểm tra giỏi nhất lại là Hàn Hiểu. Khi anh Lưu vẫn còn đang loay hoay không biết rốt cuộc là bị hỏng bộ phận nào thì Hàn Hiểu đã phát hiện ra vấn đề. Nhiều lần như vậy, anh Lưu phải giơ ngón tay cái lên rồi nói với Hàn Hiểu, “Chẳng trách Lưu Đông Pha cử một tiểu nha đầu lên sàn thi công.”
Trên sàn thi công hầu hết là đàn ông, những cô gái còn độc thân như Hàn Hiểu luôn bị gọi là “tiểu nha đầu”. Chẳng qua là vì ý nghĩa của “tiểu nha đầu” ít nhiều có vẻ thân mật, thậm chí là hơi coi thường. Tuy nhiên, câu “tiểu nha đầu” của anh Lưu lại có nghĩa như một lời khen đơn thuần.
Hàn Hiểu mím miệng cười, cô còn chưa kịp nói vài câu khách sáo và khiêm tốn thì Hồ Đồng đã dương dương tự đắc vỗ đầu gối cười, “Đúng! Đây là “tiểu nha đầu” của bộ phận chúng ta vốn bị che giấu tài năng, nếu thể hiện ra chắc chắn sẽ làm được rất nhiều việc!”
Anh Lưu cũng cười theo, “Đợi bao giờ kết hôn thì không thể đi khắp nơi được nữa.
Hồ Đồng cũng cười trêu Hàn Hiểu, “Vậy phải xem anh chàng kia của Tiểu Hàn có nhượng bộ hay không. Nếu vẫn không được thì sẽ đề nghị tổng giám đốc Lưu cho làm các dự án trên đất liền gần đó để tiện chăm sóc ông xã.”
Hàn Hiểu cười không đáp, nghĩ trong lòng: Kết hôn, đó là... chuyện xa xôi...
Dường như cảm thấy có người đang nhìn mình, người thanh niên đang gọi điện thoại bên ngoài cửa kính quay lại mỉm cười với hai vị phụ huynh. Anh đang đứng ở hành lang rộng ngoài khách sạn, cạnh một vườn cây xanh tươi, phía xa là lan can màu bạc và bầu trời xám xịt
Trong khung cảnh đó, người thanh niên mặc một chiếc áo sơ mi trắng trông rất bắt mắt.
Bà Hàn chạm tay vào chồng, “Này, ông xem, cậu bé này có phải có ngoại hình đẹp hơn Hàn Hiểu không?”
“Có thể so sánh như vậy sao?” ông Hàn hừ một tiếng, “Đẹp thì có tác dụng gì? Chúng ta tìm con rể, chứ không phải là tìm diễn viên.”
“Tôi nói thế thôi,” Bà Hàn lại để mắt đánh giá, “Ngoại hình được, lại là họa sỹ, ông xem rốt cuộc là để ý đến Hiểu Hiểu vì điều gì?”
“Nói gì thế?” Ông Hàn không vui nói, “Hiểu Hiểu của chúng ta có gì không tốt? Hơn nữa, vẫn còn chưa chắc chắn có phải là bạn trai của Hiểu Hiểu không! Hiểu H