Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341206
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1206 lượt.
gái đều đi sao? ở đây...” Vu Dương không nói tiếp, chưa bao giờ cô nói nhỏ nhẹ với người khác như vậy. Con người này luôn khiến cô phải vượt quá giới hạn hết lần này đến lần khác. Nghĩ đến đây, cảm giác giận dữ trong lòng đột nhiên trỗi dậy, “Vì cô ta sao?”
La Thanh Phong nhìn cô, ánh mắt điềm tĩnh nhưng Vu Dương có thể nhìn thấy vẻ không vui trong đó. Thái độ của anh giống như một cơn lốc thổi bùng lên ngọn lửa tức giận trong lòng, “Tôi ngốc, thật ra anh cũng ngốc! Thậm chí anh còn không bằng tôi, ít nhất tôi cũng chưa bao giờ tự lừa dối bản thân mình!”
Mặt La Thanh Phong biến sắc.
Ánh mắt sắc lạnh của Vu Dương nhìn anh đầy oán trách, “Nhìn xem, quả nhiên là anh biết. Anh biết tôi nói gì, đúng không?”
Đầu ngón tay của La Thanh Phong hơi run, ánh mắt anh trở nên trầm tư.
“Quả nhiên vật họp theo loài, người chia theo bầy, có câu nói như vậy đúng không?” Vu Dương liếc nhìn anh, cười lạnh lùng, “Cô gái đó thật ra cũng đang lừa dối chính mình. Rõ ràng là rất lo lắng cho vết thương của anh tôi, nhưng lại...” Nói đến đây, Vu Dương giữ tay La Thanh Phong lúc đó đang định bỏ đi, nhấn mạnh từng chữ, “Thật ra anh hiểu rõ hơn ai hết đúng không? Anh rất nhạy cảm với những việc anh để ý đến.”
La Thanh Phong gạt tay cô, “Đây là việc riêng của tôi!”
“Việc riêng.” Vu Dương lạnh lùng hừ một tiếng, “Nói như thế... Tôi bây giờ không còn nằm trong phạm trù việc riêng của anh nữa sao?”
La Thanh Phong không nói gì. Trong quan niệm của anh, đàn ông không thể tranh cãi với phụ nữ, đặc biệt là ở nơi công cộng.
“Đã từng như thế phải không?” Vu Dương hỏi dồn, “Phải không? Phải không?”
La Thanh Phong quay người bỏ ra ngoài.
“La Thanh Phong, anh không muốn thừa nhận, hay không dám thừa nhận?” Giọng Vu Dương lạnh như băng, cô không nói to nhưng anh có thể nghe rõ từng chữ, “Nếu ngay cả dũng khí anh cũng không có thì anh đừng trách tôi...” La Thanh Phong không nghe những lời tiếp theo, cũng không cần phải nghe. Người phụ nữ này lúc phát điên luôn nói ra những lời mà cô ta cũng không hiểu nổi, anh đã sớm được lĩnh giáo điều này.
Qua lời kể của mẹ, Hàn Hiểu biết bố mẹ của La Thanh Phong đang ở thành phố T. Đương nhiên, cuộc gặp gỡ tình cờ không hề vui vẻ giữa hai bà mẹ cũng được mẹ Hàn Hiểu kể không chỉ một lần.
Không có ai muốn nhìn thấy bố mẹ bị tủi thân vì mình. Nhưng cô không thể giải tỏa tâm sự này với La Thanh Phong. Hàn Hiểu không biết nên làm gì, cô chỉ có thể tránh nhắc đến vấn đề nhạy cảm này trước mặt anh.
Vì thế, một lần nữa Hàn Hiểu nhận ra rằng, cô đã hình thành một thói quen mới trong tính cách của mình khiến người khác cảm thấy không vui, đó là tự lừa dối. Không hiểu rõ nên cố tình trốn tránh rồi điềm nhiên nhận ra những điều mình cảm nhận mơ hồ biến mất sau khi cố tình quên.
Đáng tiếc cuộc sống luôn đem đến những điều bất ngờ, đột ngột khiến người ta không kịp trở tay.
Ví dụ như lúc này.
Đang ngồi trong xe, Hàn Hiểu nhìn thấy La Thanh Phong bước ra từ cửa khách sạn, không biết Anne Bạch hẹn anh ấy đến nói chuyện gì khiến mặt anh xầm xì như trời mưa.
Hàn Hiểu mở cửa xe, vừa mới gọi một câu: “Thanh Phong, anh...” thì nghe thấy phía sau có tiếng gọi rất nghiêm khắc: “Thanh Phong, sao con lại ở đây?”
Hàn Hiểu quay đầu lại nhìn vị “phu nhân họ La” đã được nghe kể.
Quả nhiên giống hệt miêu tả của mẹ cô: mặt đầy sát khí. Hàn Hiểu đang thầm than thở sao vẻ mặt của một người lại có thể sinh động như thế, bỗng nhiên cô nhìn thấy người xuất hiện sau lưng La Thanh Phong, mặc một bộ đồ màu xanh ngọc bích nho nhã nhưng rõ ràng không phải là Anne Bạch.
Vì sao La Thanh Phong phải nói dối cô?
Hàn Hiểu dừng bước, trong lòng bỗng nhiên cảm thấy vô cùng khó chịu. Anh ấy và Vu Dương chưa bao giờ cắt đứt hoàn toàn liên lạc, cô luôn biết điều đó, nhưng chưa bao giờ cô cảm thấy buồn như thế. Thật ra cô đã luôn nhẫn nhịn chuyện này. Vì sao cô có thể ở bên anh ấy, cố gắng giả vờ như không hề nhận ra sự thật - đúng là tự lừa dối chính mình.
Cảm giác đó chưa bao giờ khiến cô căm ghét mình như thế.
“Đàn ông phóng túng trước khi kết hôn, điều này mẹ có thể hiểu.” Sau lưng cô, Trương Ngọc mặt đằng đằng sát khí lạnh lùng như băng nói: “Nhưng vô đạo đức như thế này, người quen nhìn thấy sẽ không hay.”
Đầu ngón tay Hàn Hiểu bắt đầu run rẩy. Lúc trước, chắc chắn bà ấy đã dùng những lời lạnh lùng như vậy làm đau lòng bố mẹ cô. Mẹ cô là người rất tự trọng, cả cuộc đời luôn hiếu thắng và chưa bao giờ bị ai đả kích!
Hàn Hiểu gạt tay La Thanh Phong, ngẩng đầu nhìn vẻ mặt đắc ý của Vu Dương rồi nhìn sang điệu bộ khổ sở của La Thanh Phong, thở thật sâu để có thể nói thật bình tĩnh, “Cháu luôn nghĩ, một người đàn ông như La Thanh Phong chắc chắn sẽ có xuất thân từ một gia đình có giáo dục, thấu tình đạt lý. Bây giờ nhìn lại mới biết cháu đã nghĩ sai.” Nhìn thấy mặt Trương Ngọc biến sắc, trong lòng Hàn Hiểu cảm thấy rất thoải mái nên cô tiếp tục nói thẳng thắn, “ Cháu không để ý đến thái độ của bác, phu nhân La, bởi vì cháu không thích bác gấp nhiều lần.”
“Cô nghĩ nhiều quá,” Trương Ng