Tác giả: Kinh Hồng
Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015
Lượt xem: 1341379
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1379 lượt.
t có nên gặp Anne Bạch không.
Đầu tiên là vì cô ấy là chị dâu của La Thanh Phong. Từ khi biết thái độ của bà La qua lời mẹ cô kể, Hàn Hiểu có cảm giác đề phòng với tất cả họ hàng của La Thanh Phong. Mặc dù La Thanh Phong luôn nhấn mạnh chị dâu của anh ấy tính cách thoải mái như thế nào, chu đáo như thế nào khi đối xử với người khác và được mọi người yêu quý, nhưng những lời khen ngợi đó chỉ có tác dụng khiến cho lòng tự tin của Hàn Hiểu bị mất đi mà thôi.
Hóa ra người này... lại ưu tú đến thế.
Một người tính cách điềm đạm như La Thanh Phong dùng những từ ngữ như thế ca ngợi cô ấy, Hình Nguyên yêu cô ấy đến mức đi tìm bóng dáng của cô ấy trên người phụ nữ khác. Ngay cả Vu Dương là một người phụ nữ không biết lý lẽ cũng từ bỏ mọi thủ đoạn của mình, cam tâm tình nguyện kết bạn với cô ấy...
Lúc nghĩ đến đó, trong lòng Hàn Hiểu cảm thấy hơi chua xót. Cô đã sống trên đời hai mươi bảy năm nhưng chưa được ai khen ngợi như thế, ngoài vấn đề công việc. Thậm chí La Thanh Phong cũng chưa bao giờ nói một câu “thích” với cô.
Chưa bao giờ.
Gặp một người phụ nữ luôn trang điểm tinh tế, không những thành công trong sự nghiệp mà còn giỏi giao tiếp, Hàn Hiểu cảm thấy tự ti. Bởi vì cô chưa bao giờ giỏi nói chuyện, không biết ăn mặc đẹp, ngay cả trang điểm... Cô đánh phấn nền cũng không đều, càng không nói đến mức độ cao hơn như kẻ lông mày...
Người như cô sao có thể so sánh với hình ảnh nữ thần trong mắt Hình Nguyên?
Cho dù trong lòng biết rõ như thế nhưng cô vẫn cảm thấy buồn. Hàn Hiểu nghĩ: Người tình trong mộng của anh ấy ưu tú như thế có gì liên quan đến cô? Bệnh của cô đúng là không nhẹ.
Hàn Hiểu cầm lấy tách trà, suy nghĩ xem có nên đi khám bác sỹ tâm lý không, liệu có cần nhờ Thôi Hạo nghe ngóng tình hình không? Mặc dù anh ấy là bác sỹ chỉnh hình, nhưng cũng có thể coi là cùng ngành với bác sỹ tâm lý.
Lúc La Thanh Phong gọi điện thoại xong quay trở lại phòng, Hàn Hiểu vẫn giữ nguyên tư thế như lúc anh rời đi, tay cầm tách trà và ngồi thẫn thờ.
Từ khi quay về, cô luôn có dáng vẻ như thế. Nhưng nếu anh hỏi cô lại không nói gì. Dường như cô đang tạo cho mình một lớp vỏ bảo vệ và ngăn anh ở bên ngoài.
La Thanh Phong đã nghe ngóng tình hình của Hàn Hiểu trước khi cô về qua Anne Bạch, cô cười với vẻ ranh mãnh, “Điều này cho thấy rõ cậu không hiểu cô ấy nhiều. Có lẽ vì không hiểu nên cậu mới cảm thấy mình đang bị cuốn hút...”
La Thanh Phong ngạc nhiên: “Vậy sao?”
Anne Bạch lại cười, “Tình cảm đã qua đặt trước mặt cậu nhưng đáng tiếc là cậu không biết trân trọng. Mặc dù tính cách của cô ấy nóng vội, nhưng theo tôi, khuyết điểm duy nhất của cô ấy là quá yêu cậu, hoặc có thể nói là cô ấy quá chủ động yêu cậu. Bời vì yêu cậu quá nên mới bị cậu xem thường.”
Chủ đề nói chuyện chuyển sang hướng mà La Thanh Phong không thích. Không giống như lời lẽ nặng nề của mẹ, Anne Bạch có thể đánh trúng vào điểm yếu của anh, khiến anh không chống cự được. Trong mắt của Anne Bạch, La Thanh Phong luôn là một đứa trẻ chưa trưởng thành.
La Thanh Phong không thích cảm giác này, bởi vì khi nói chuyện với cô ấy anh không chiếm được thế thượng phong. Anh biết trong lời nói của cô có lỗ hổng nhưng không sao nắm bắt được. Cảm giác này khiến người ta bực bội nên anh thường tránh phải tiếp xúc với Anne Bạch.
“Hiểu Hiểu, anh phải về phòng tranh.” La Thanh Phong ngồi đối diện với Hàn Hiểu, tỏ vẻ xin lỗi khi ngắt dòng suy nghĩ của cô, “Các tác phẩm trong phòng tranh ký đựt vừa rồi đặt không đúng thứ tự, anh phải về xem thế nào.” Anh không nói với cô phòng tranh đã ngừng hoạt động nên cũng không giải thích với cô phòng tranh quay lại hoạt động như thế nào.
Hàn Hiểu gật đầu.
Dáng vẻ ngoan ngoãn của cô khiến La Thanh Phong cảm thấy không yên lòng, anh lại nói: “Chị dâu anh đang đi trên đường, vài phút nữa là đến. Chị ấy là người rất dễ chịu.”
Hàn Hiểu lại gật đầu.
La Thanh Phong rất muốn chạm tay lên mặt cô nhưng vẻ vâng lời của cô khiến anh không đưa tay lên nữa.
Sau khi cô uống được nửa tách trà nóng, Anne Bạch xuất hiện.
Hàn Hiểu không ngờ cô ấy đưa Vu Dương đến, càng không ngờ rằng, Vu Dương luôn không vừa mắt với mình lại giống như một con người khác khi ở trước mặt Anne Bạch, lúc ngồi xuống còn gật đầu chào cô, mặc dù thái độ vẫn không vui vẻ gì.
Có cảm giác không thật, liệu có phải ngay cả cô ấy cũng bị quỷ nhập hồn không?
Một nồi lẩu tinh xảo được mang đến, Hàn Hiểu thấy Vu Dương vụng về cầm đũa, bất giác nhớ đến nhận xét của La Thanh Phong về cô ấy, “ở nước ngoài muốn ăn đồ Trung Quốc, ở Trung Quốc lại muốn ăn món ăn nước ngoài...”
“Cầm thế này,” Anne Bạch giải thích, “Tay không được cầm gần phía trước quá.” Sau đó ngẩng đầu cười xin lỗi Hàn Hiểu, “Xin lỗi, cô gái này rất ít khi ăn đồ Trung Quốc.”
Hàn Hiểu cười, không nói gì. Trong lòng nghĩ: ít ăn đồ Trung Quốc... có gì phải xin lỗi?
“Cuộc phẫu thuật của anh Hình rất thành công, hồi phục rất tốt.” Anne Bạch vừa nói chuyện với cô, vừa giúp Vu Dương gắp thịt và rau cho vào nồi, “Sức khỏe của anh ấy không tồi, giống hệt một