Snack's 1967

Tổng hợp những câu chuyện hay nhất

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tình Yêu Không Trốn Chạy

Tác giả: Kinh Hồng

Ngày cập nhật: 04:23 22/12/2015

Lượt xem: 1341385

Đang đọc: 11 độc giả

Bình chọn: 9.00/10/1385 lượt.

ọc kéo tay Vu Dương, sắc mặt đen lại, “Với người không có liên quan đến họ La chúng tôi, không cần nói đến thích hay không thích. Hơn nữa, gia đình chúng tôi cũng không thể qua lại với gia đình không có giáo dục.”
Hàn Hiểu biết Trương Ngọc đang nhớ đến cuộc gặp không vui vẻ gì với bố mẹ cô lần trước, ai cũng có quyền không vui vẻ, nhưng cách nói của bà ta khiến Hàn Hiểu vô cùng tức giận.
Hàn Hiểu bất giác bước lên phía trước liền bị La Thanh Phong giữ tay lại, sa sầm nét mặt, “Hiểu Hiểu, em đừng như vậy.”
Hàn Hiểu gạt tay anh ra, trong lòng cảm thấy đau đớn. Làm khó gia đình anh ấy khiến anh ấy khó chịu, vậy lúc trước anh ấy không nghĩ đến việc bố mẹ của người khác cũng có thể buồn sao?
Bỗng nhiên cô nghĩ, sau khi xảy ra chuyện không vui đó, La Thanh Phong chưa bao giờ xin lỗi, chưa từng nói chỉ một câu “đừng để bụng” với bố mẹ cô.
Lẽ nào... chỉ vì tôi thích anh, dày mặt theo đuổi anh mà cả gia đình tôi bị anh khinh thường sao?
Căn cứ vào đâu?!
Bỗng nhiên Hàn Hiểu cảm thấy lạnh lẽo.
Cô không phải là chiến sỹ, cũng chưa bao giờ nghĩ đến có một ngày cô lại nghênh chiến với cả gia đình của một người đàn ông nào đó. Cuộc sống gia đình trong tưởng tượng của cô chưa bao giờ như thế.
Một lần nữa, Hàn Hiểu gạt tay La Thanh Phong, cô bỏ đi không quay đầu lại.
Sau lưng, La Thanh Phong gọi tên cô, giọng có vẻ hơi tức giận, “Hiểu Hiểu!”
Hàn Hiểu nghĩ, nếu là trước đây, chắc chắn cô sẽ cảm kích lao lại bởi vì anh chủ động lên tiếng giữ cô lại khi cô bỏ đi.
Nhưng bây giờ... cô không còn một chút vui mừng nào nữa.
Cô nghĩ: Tôi đã thích anh không tính toán, thích từ rất lâu, rất lâu rồi... Nhưng sở thích của tôi đã thay đổi. Khi tôi vượt qua mọi thứ, muốn chạm đến sự thật đằng sau viễn cảnh trước mắt, vận mệnh đã mở nhầm cửa, đưa một người đàn ông khác đến trước mặt tôi.
Tôi luôn nghĩ tôi có thể sửa chữa sai lầm này. Nhưng... không được, tôi không làm được. Lúc tôi dối diện với mẹ anh, cuối cùng tất cả mọi thứ đều hiện lên trước mắt tôi, khiến tôi không có cách nào tiếp tục tự lừa dối mình nữa.
Tôi thật sự thích anh. Hàn Hiểu nghĩ, tôi thật sự muốn thích anh mãi như vậy... vì khi tôi gặp anh, cảm giác thích anh đã trở thành một thói quen thâm căn cố đế.
Nhưng, tôi có thể khổ sờ nhưng không thể hèn mọn thấp kém, nếu ngay cả thứ tình cảm tôi đang nâng niu trên tay cũng hèn mọn thấp kém thì lòng kiêu hãnh của tôi còn lại những gì?
Hồ Đồng mở cửa văn phòng, thấy có rất nhiều linh kiện đặt bừa bãi trên bàn làm việc, ông rất ngạc nhiên, cười nói: “Bộ phận giám sát kỹ thuật của chúng ta biến thành cửa hàng tạp vụ từ lúc nào thế?”
Hai người đang vùi đầu vào làm việc ngẩng đầu lên, một người là Lưu Thành bên thi công, một người là Hàn Hiểu. Hàn Hiểu vẫn ngậm tua vít trên miệng, thấy ông vào, gật đầu chào rồi lại tập trung lên vỏ đồng hồ.
“Tôi vừa lấy về chưa đến hai tiếng đồng hồ đã bị hai người mổ xẻ thành tám mảnh rồi, chà chà, nhanh tay quá.” Hồ Đồng kéo ghế ngồi xuống, quay đầu hỏi anh Lưu, “Không bận sao?”
Tuổi của Lưu Thành khoảng từ bốn mươi đến năm mươi, vì suốt ngày chạy ngoài hiện trường nên da mặt cháy nắng, đôi mắt rất có hồn. Anh nhận lấy điếu thuốc lá Hồ Đồng đưa cho rồi cười nói: “Đưa người đến nhận đồng hồ, đúng lúc gặp Tiểu Hàn đang tháo ra xem. Đây là đồng hồ mới mà, chưa thấy bao giờ nên mở ra cùng xem.”
Theo quy định, tất cả mọi máy móc thiết bị của hệ thống đều do bên Hải Công mua, lúc lắp đặt bên thi công mới tới nhận từ kho của Hải Công. Anh Lưu là nhân viên kỹ thuật của bên thi công, việc đến lấy đồng hồ theo tiến độ công trình do anh phụ trách.
Hồ Đồng nghe thấy thể liên tục lắc đầu, “Tiểu Hàn, tôi không ngờ gan cô to thế, chưa nhìn thấy bao giờ mà dám tháo ra...”
Hàn Hiểu bỏ chiếc tua vít ra khỏi miệng, không bộc lộ cảm xúc gì thản nhiên nói: “Không phải là có sách hướng dẫn sử dụng sao?”
Hồ Đồng tiếp tục lắc đầu, “Trên sách hướng dẫn sử dụng không có ký hiệu vị trí của từng con ốc. Lại để trên chiếc bàn lớn như thế này, nếu mất vài linh kiện thì...”
Hàn Hiểu không kiềm chế được mím miệng cười, “Căn cứ theo kinh nghiệm tháo đồng hồ rất nhiều lần của cháu, thông thường không thể rơi linh kiện được, khả năng lớn hơn là sẽ thừa ra vài linh kiện.”
Lưu Thành cũng cười, “Đúng. Sau khi lắp lại, thường là sẽ thừa ra vài thứ...”
Hồ Đồng bị hai người trêu, lắc đầu không biết phải nói gì: “Hơn một trăm ngàn...” Mới nói được nửa câu, Hàn Hiểu lấy ra một thứ to bằng lòng bàn tay trên vỏ đồng hồ, giơ lên trước mặt Lưu Thành, “Giá trị báo động được cài đặt thông qua hai nhóm dây này.”
Hồ Đồng vội vàng tiến lại gần hỏi: “Nhiều nhất có thể thêm mấy điểm?”
“Tám.” Anh Lưu trả lời câu hỏi này hộ Hàn Hiểu, anh vừa mới đọc qua sách hướng dẫn.
“ Có cổng mã B C D không?” Hồ Đồng lại hỏi.
“Chỉ có hai model A, C mới có, cái này không có.” Hàn Hiểu lắc đầu, “Khi nào chúng ta lấy model c tháo ra xem thế nào?” Nửa câu sau là cô nói riêng với Hồ Đồng.
Hồ Đồng cúi đầu suy nghĩ một lát, “Không phải là không được, dù sao đều có hàng dự phòng...