Tác giả: LeoAslan
Ngày cập nhật: 03:36 22/12/2015
Lượt xem: 1341272
Đang đọc: 11 độc giả
Bình chọn: 9.00/10/1272 lượt.
của mình là Tần Lượng, bảo anh ấy chú ý kĩ tình trạng của cô. Chô nên trong lúc cô còn đang làm thủ tục ở trên phòng thì Giang Hàn Phi đã vội vàng chạy đến bên dưới công ty, đứng đợi cô.
Giang Hàn Phi tức tốc đưa cô vào bệnh viện, sau khi kiểm tra, cô mới biết rằng mình đã có thai hơn một tháng. Nhẩm tính thời gian, chính là từ cái đêm duy nhất giữa cô và Cố Hạo Ninh!
Cô còn chưa kịp vui mừng, bác sĩ Lộ đi vào với vẻ mặt đầy lo âu. “Không phải chú đã nói, cháu tạm thời không nên có con sao? Gọi chồng cháu đến đây, chúng ta cùng bàn bạc, chuyện này không thể đùa được!”
“Không cần đâu a.” Cô cúi đầu. “Cháu đã quyết định ly dị với anh ấy rồi.”
“Ly dị?” Bác sĩ Lộ ngẩn ra. Ông nhìn gương mặt buồn bã của Lâm Nhược Kỳ, thở dài. “Nếu hai người đã ly hôn, vậy dễ rồi. May là hiện giờ cái thai vẫn còn nhỏ, phá thai không đến nỗi phiền phức lắm, cháu xem thử muốn làm ở khoa Sản ở đây hay là tới bệnh viện khác?”
Lâm Nhược Kỳ ngẩng lên, chậm rãi đáp: “Cháu không muốn phá thai, cháu muốn giữ lại đứa trẻ này.”
“Cái gì?” Bác sĩ Lộ mở to mắt sửng sốt. “Cháu muốn giữ lại đứa bé này? Cháu có biết nó có nghĩa là gì không hả? Cháu giờ chỉ mới có thai hơn một tháng, đến lúc chuyển dạ ít nhất cũng còn đến bảy, tám tháng nữa, trong mấy tháng này, bất cứ lúc nào cháu cũng có khả năng gặp nguy hiểm, mỗi lần như thế đều rất có thể lấy mạng của cháu và đứa bé! Không nói đâu xa, chính ngay tình huống hôm nay, may mà nhập viện kịp thời, nếu không…”
“Cháu biết!” Lâm Nhược Kỳ ngắt lời ông, ánh mắt thành khẩn đầy quyết tâm, kiên định. “Cháu biết nếu muốn giữ lại đứa bé này, cháu sẽ phải mạo hiểm rất lớn, cháu cũng biết, dù mình luôn phải gánh chịu rủi ro về tính mạng thế này, cuối cùng cũng không chắc có thể mẹ tròn con vuông… Nhưng cháu vẫn muốn thử, muốn giữ lại nó. Nó là thứ duy nhất mà cháu có được hiện giờ.”
Lâm Nhược Kỳ cúi xuống, nhìn phần bụng vẫn còn bằng phẳng của mình, không ngờ lúc này cô lại mang cốt nhục của Hạo Ninh. Sao cô có thể từ bỏ? Sao cô đành lòng từ bỏ chứ? Đó là con của cô và anh…
“Cô điên rồi ư?”
Chợt vang lên một giọng trầm khàn đè nén giận dữ và đau xót, chất vấn Lâm Nhược Kỳ, cô ngẩng lên, bần thần nhìn Giang Hàn Phi trước mặt. Bác sĩ Lộ đã rời đi tự khi nào, trong phòng chỉ còn lại cô và Giang Hàn Phi.
“Cô nợ hắn cái gì hả? Tại sao cứ hết lần này đến lần khác hy sinh vì hắn? Cô đã quyết định ly hôn với hắn rồi, tại sạo vẫn còn muốn giữ lại đứa con của hắn làm gì? Nếu cô chỉ muốn có một đứa con, có thể đợi sau này sức khoẻ hồi phục, chúng… chúng ta…”
“Tôi muốn con của anh ấy.” Lâm Nhược Kỳ ngắt lời Giang Hàn Phi. “Thứ tôi muốn là con của chồng tôi.”
“Chồng?” Giang Hàn Phi bật cười nhưng nghe đắng chát đầu môi. Liệu anh có nên nhắc nhở cô, cái người đó đã sắp trở thành “chồng cũ” của cô rồi?
Nhưng nhìn vào đôi mắt ấy, tất cả những lời mỉa mai đều chẳng thốt ra được. Giang Hàn Phi không khỏi nhớ lại nửa năm trước, khi Lâm Nhược Kỳ nằm trên bàn mổ chờ phẫu thuật, vẻ mặt tĩnh lặng, bình thản và an nhiên biết bao. Cô lúc ấy, không một chút sợ hãi, lo lắng, chỉ ngập tràn hạnh phúc và thoả mãn. Đó là lần đầu tiên Giang Hàn Phi thấu hiểu, cái gì gọi là khắc cốt ghi tâm, cái gì là một lòng sắt son.
“Cô cứ suy nghĩ thêm ba ngày nữa. Bác sĩ Lộ và tôi đều hy vọng cô có thể cẩn thận suy nghĩ thêm.”
Dứt lời, Giang Hàn Phi đứng dậy, như không thể chịu dựng nổi nỗi bi thương nhường kia, đi thẳng ra ngoài, không hề ngoảnh đầu lại.
Quyết Đoán
“37.1 độ, vẫn không đến nỗi sốt.”
Dương Tuyết Tuệ nhận lấy nhiệt kế của Lâm Nhược Kỳ ra lướt nhìn rồi đặt lại vào trong khay.
“Khoảng chừng nào tôi có thể xuất viện?” Lâm Nhược Kỳ vừa cái cúc áo vừa mỉm cười hỏi Dương Tuyết Tuệ.
“Tôi làm sao biết khi nào chị xuất viện. Tình trạng của chị khó nói lắm, dù hết bệnh rồi nhưng bác sĩ muốn chị nằm viện tiếp, không phải chị vẫn phải nằm tiếp sao?”
“Tôi… tôi không có bắt bác sĩ Giang…” Những lời mỉa mai gay gắt của Dương Tuyết Tuệ khiến Lâm Nhược Kỳ không nói nên lời, cô không cố tình làm thế, nhưng chuyện đã rồi, cô còn biết phản bác thế nào? Những lời ra tiếng vào khó nghe này có phải đã lan truyền khắp bệnh viện rồi không?
“Đúng, chị không chủ động, là do bác sĩ Giang tự nguyện. Anh ấy sợ chị trốn đi nên ép chị nằm ở phòng bệnh khoa Ngoại tổng quát, còn trả viện phí cho chị nữa. Còn chị, chỉ là yên lòng hả dạ tiếp nhận các hành động “tận tâm tận tuỵ” này, làm một bệnh nhân an phận thủ thường. Nhưng liệu chị có biết rằng người bác sĩ này chính vì “sự quan tâm đặc biệt” dành cho chị mà bị người ta viết thư tố cáo, tố cáo anh ấy tác phong không nghiêm chỉnh, quan hệ nam nữ bừa bãi, bệnh viện đã vào cuộc tiến hành điều tra rồi. Đáng lẽ năm nay anh ấy sắp sửa được thăng chức chủ nhiệm, giờ xem ra chắc xôi hỏng bỏng không rồi.”
Dương Tuyết Tuệ tuôn ra một tràng, dứt lời, phút chốc cảm thấy dễ chịu hơn hẳn. Thời gian vừa qua, các y bác sĩ trong khoa Ngoại tổng quát bọn cô hề nghĩ đến chuyện của Giang Hàn P